Không Gian Thập Niên 70: Tôi Và Đối Tượng Đều Thất Đức - Chương 580
Cập nhật lúc: 11/04/2026 19:19
“Oa, có thịt kho tàu, thịt thăn chua ngọt kìa!” Tuế Phong cũng là một tâm hồn ăn uống, nhìn thấy đồ ăn là hoàn toàn biến thành người khác, mắt sáng lấp lánh.
Thịnh Tâm: “Thịt kho tàu trông ngon quá đi.”
Yến Thanh: “Con thích ăn thịt thăn chua ngọt.”
Tuế Ninh: “Con thích, con đều thích hết. Oa, thơm quá đi mất.”
Bạn nhỏ mới hai tuổi, làm sao có thể cưỡng lại sự cám dỗ của mỹ thực?
Miệng thì kêu gào thơm quá, nhưng lại chẳng đứa nào dám đưa tay động đũa, bọn chúng đều giương đôi mắt hau háu nhìn cụ cố đang ngồi ở vị trí chủ tọa.
Trong nhà có quy tắc, phải đợi người lớn động đũa trước thì bọn trẻ mới được ăn.
Giang lão bị bốn đôi mắt to tròn giống hệt nhau nhìn chằm chằm, trái tim già nua đều tan chảy: “Được rồi, được rồi, thích ăn gì thì ăn, ăn nhiều một chút, mau ăn đi nào.”
Sau đó, ông cụ bắt đầu gắp thức ăn.
Thế nhưng...
Khi bạn nhỏ Tuế Ninh đang định gắp thịt, đột nhiên bị mẹ ruột ngăn lại.
Cô bé ngơ ngác, trên mặt hiện lên đầy dấu chấm hỏi.
Lâm Kinh Nguyệt cười vô cùng dịu dàng, vô cùng hiền từ: “Hôm nay con đang chịu phạt, không được ăn thịt nha.”
Ánh sáng trong đôi mắt to tròn của Tuế Ninh vụt tắt.
Cô bé há hốc miệng nhỏ, dường như vẫn chưa hoàn hồn.
Trông bộ dạng đặc biệt đáng thương.
Cụ cố, ông nội và bà nội nhìn mà không đành lòng, vừa định mở miệng nói đỡ thì Giang Tầm đã tiếp lời: “Tuế Ninh, vừa rồi con đã tự mình nhận phạt đúng không? Nhưng ngàn vạn lần không thể để các anh chị coi thường con, như thế mất mặt lắm.”
Khóe miệng đám người Tạ Thư Ninh giật giật.
*Một đứa trẻ hơn hai tuổi, con nói chuyện mất mặt với nó làm gì?*
Tuế Ninh bĩu môi, nhưng cố nhịn không khóc, khóc sẽ càng thêm mất mặt, Giang Tuế Ninh không muốn mất mặt!
“Ừm, ăn cơm đi, đây là bữa tối hôm nay của con.” Lâm Kinh Nguyệt đặt bát cơm trắng và rau xanh trước mặt bạn nhỏ Tuế Ninh.
Lần này thì cô bé thật sự không nhịn được nữa, nước mắt to như hạt đậu lăn dài xuống: “Hu hu, trứng gà, trứng gà cũng không có sao?”
Bạn nhỏ Tuế Ninh vừa khóc vừa ăn xong bữa cơm.
Sự nhẫn tâm của mẹ đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng cô bé, cô bé biết, chỉ cần mình phạm lỗi, mẹ cô bé có thể thiết diện vô tư đến mức nào.
Bạn nhỏ Tuế Ninh cũng biết tém lại, không thể tùy tiện bắt nạt anh trai nữa.
Muộn hơn một chút, sau khi các bạn nhỏ rửa mặt đ.á.n.h răng, uống sữa xong liền leo lên giường, Lâm Kinh Nguyệt và Giang Tầm đi vào phòng trẻ em.
Không sai, đến hai tuổi, bốn bạn nhỏ đã tự ngủ ở phòng trẻ em.
“Mẹ!” Bốn củ cải nhỏ động tác nhất trí ngẩng đầu lên, sau đó nằm sấp trên giường nhỏ của từng người.
Mắt to chớp chớp, sáng lấp lánh.
“Có ai đêm nay muốn ngủ cùng ba mẹ không?” Lâm Kinh Nguyệt chắp tay sau lưng, giọng nói kéo dài.
Đôi mắt bốn bạn nhỏ vụt sáng lên, động tác nhất trí giơ tay: “Con, con, con, con!”
“Được, vậy thì đi thôi, đêm nay chúng ta ngủ cùng nhau!” Giang Tầm một tay bế hai đứa nhỏ lên.
Thịnh Tâm và Tuế Ninh.
Lâm Kinh Nguyệt cũng một tay ôm Yến Thanh và Tuế Phong.
Giường trong phòng bọn họ rất lớn, cả nhà sáu người ngủ hoàn toàn đủ chỗ.
“Oa oa, được ngủ cùng ba mẹ rồi!” Tuế Ninh vỗ tay.
Mấy bạn nhỏ đều đang cười khúc khích.
Trong phòng, hai vợ chồng xếp bốn đứa trẻ nằm ngay ngắn trên giường, hai người nhìn nhau một cái, đầy mặt ý cười, mỗi người nằm một bên, trên chiếc giường lớn, cả nhà sáu người nằm xếp hàng.
Thịnh Tâm quay đầu ôm cổ mẹ, đầu nhỏ cọ cọ vào hõm cổ mẹ.
Lâm Kinh Nguyệt vỗ vỗ cái m.ô.n.g nhỏ của cô bé, lại nhéo nhéo má bạn nhỏ Tuế Ninh bên cạnh.
“Tuế Ninh bữa tối hôm nay ăn no chưa?”
Nhắc tới cái này, bạn nhỏ Tuế Ninh chu miệng, tủi thân: “Không ngon nhưng mà ăn no rồi ạ.”
Ba mẹ nói không được lãng phí lương thực, cô bé đã ăn hết sạch đồ ăn rồi.
Cô bé ngửa đầu, bộ dạng “mẹ mau khen con đi”.
Lâm Kinh Nguyệt cười khen một câu: “Tuế Ninh nhà chúng ta giỏi quá.”
Được mẹ khen ngợi, bạn nhỏ Tuế Ninh vỗ tay, vui vẻ vô cùng.
“Mẹ phạt con là vì con đã làm sai chuyện, các con là anh chị em, là người thân thiết nhất, con đùa giỡn với anh trai phải có chừng mực, anh trai vì con là em gái nên vẫn luôn nhường nhịn con, con bắt nạt anh trai lại không hề nương tay, có phải là làm sai rồi không?” Giang Tầm một tay chống đầu, nhìn về phía bạn nhỏ Tuế Ninh.
“Ba, con đã không giận em gái nữa rồi.” Tuế Phong là đứa không thù dai nhất.
Cậu bé quay đầu ôm Tuế Ninh, chứng minh mình thật sự không tức giận.
Khuôn mặt nhỏ tròn vo rất nghiêm túc, để chứng minh mình nói thật, còn gật đầu thật mạnh.
Tuế Ninh vươn tay ôm lại anh trai: “Anh ơi, em sai rồi, lần sau em không bao giờ như vậy nữa.”
“Ừ ừ, vậy anh tha thứ cho em đó.”
Hai bạn nhỏ ôm nhau c.h.ặ.t cứng, một lát sau mặt đều đỏ bừng vì nghẹt thở.
Lâm Kinh Nguyệt và Giang Tầm dở khóc dở cười, vội vàng tách chúng ra.
Yến Thanh mở to đôi mắt tròn xoe: “Ba mẹ, lần sau em gái lại phạm lỗi, con có thể đ.á.n.h em ấy không?”
“Tại sao lại muốn đ.á.n.h em? Phạm lỗi thì trước tiên phải nói chuyện đàng hoàng chứ.”
“Nhưng mà lần trước mẹ đ.á.n.h người a, biểu thúc thúc đều bị mẹ đ.á.n.h.”
Lâm Kinh Nguyệt và Giang Tầm tức khắc đầy đầu vạch đen.
Cậu bé nói biểu thúc là Tạ Vân Tranh, cái tên không đàng hoàng kia, bởi vì đường đột với cô nương nhà người ta, còn chạy về khóc lóc kể lể, bị Lâm Kinh Nguyệt tẩn cho một trận.
“Cái đó... biểu thúc thúc phạm lỗi là lỗi lớn.” Lâm Kinh Nguyệt đỡ trán.
*Sao lại để bốn củ cải đầu này nhìn thấy chứ.*
“Nói cách khác lỗi nhỏ không cần đ.á.n.h, lỗi lớn thì phải đ.á.n.h đúng không ạ, vậy con biết rồi mẹ.”
Thịnh Tâm trợn tròn mắt: “Mẹ, con cũng biết rồi ạ.”
Tuế Ninh, Tuế Phong: “Bọn con cũng biết rồi ạ.”
Lâm Kinh Nguyệt: “... Mẹ không phải ý này.”
“Hả? Chẳng lẽ đều phải đ.á.n.h? Ồ, con hiểu rồi, chính là có thể đ.á.n.h người ngoài, còn anh chị em trong nhà thì không thể đ.á.n.h.” Yến Thanh lại tự mình lĩnh hội.
