[không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 61.2: Một Bước Tiến Triển

Cập nhật lúc: 23/03/2026 11:03

"Anh ấy..." Tiểu Bát thấy chị mình bị hiểu lầm, trong lòng thấy khó chịu, nhíu mày định giúp Dung Vãn giải thích rõ ràng. Nhưng Kỳ Liêm đã sớm thấu triệt ý đồ của cậu, dĩ nhiên sẽ không cho cậu cơ hội nói rõ, anh trực tiếp lên tiếng cắt ngang lời Tiểu Bát, chỉ bằng vài câu ngắn gọn đã khiến đám bạn học tin chắc rằng suy đoán của họ là đúng.

"Xong rồi, lần này thực sự giải thích không xong rồi!" Đi đến cửa nhà hàng, bị gió lạnh thổi qua mà mặt Dung Vãn vẫn nóng hôi hổi, cô không nhịn được đưa tay che má, lầm bầm đầy phiền muộn.

"Không cần để tâm đến cái nhìn của người khác." Kỳ Liêm nói một cách nghiêm túc, nhưng đôi mắt vốn luôn lạnh lùng giờ đây lại dịu dàng hơn hẳn, thoáng hiện chút ấm áp, khóe miệng cũng hơi nhếch lên.

"Em... thôi bỏ đi, dù sao cũng rất lâu nữa mới gặp lại, biết đâu đến lúc đó họ lại quên sạch rồi." Dung Vãn thấy Kỳ Liêm bình thản như vậy, không khỏi tự sỉ vả mình trong lòng, cứ đắn đo mãi cũng chẳng ích gì, việc gì cũng nên nghĩ theo hướng tích cực.

"Chị, chị yên tâm, em nhất định sẽ giúp chị làm rõ." Tiểu Bát liếc nhìn Kỳ Liêm đầy thâm ý, rồi quay sang an ủi Dung Vãn. "Họ chắc chỉ đùa thôi, anh Kỳ lớn hơn chị nhiều thế, sao họ có thể không nhận ra được chứ!"

Câu nói này của Tiểu Bát đúng là một mũi tên sắc lẹm, cắm thẳng vào tim Kỳ Liêm.

"Đâu có đâu, anh Kỳ cũng đâu có lớn hơn chị mấy tuổi đâu mà, bọn Tiểu Ngọc đều bảo anh Kỳ rất đẹp trai đấy!" Dung Vãn nghiêm túc nhìn ngắm Kỳ Liêm một lát, rồi vô tình "phản kèo" Tiểu Bát khiến cậu chỉ biết ôm mặt thở dài.

Sắc mặt Kỳ Liêm vốn đang lạnh như tiền, nghe thấy câu này của Dung Vãn liền tốt lên trông thấy, khóe miệng cũng nhếch lên một độ cong rõ rệt đầy mãn nguyện. "Vậy em thấy thế nào?"

"Hả? À, dĩ nhiên là đẹp trai rồi!" Lúc đầu Dung Vãn còn chưa kịp phản ứng, đôi mắt to tròn long lanh đầy vẻ thắc mắc, nhưng ngay sau đó cô đã hiểu ý của Kỳ Liêm, bèn cười tươi gật đầu lia lịa, đôi mắt cong cong như trăng non.

"Em thấy hài lòng là tốt rồi!" Kỳ Liêm khẽ gật đầu.

... Sao cứ thấy có gì đó sai sai ấy nhỉ! Cái gì mà "em thấy hài lòng là tốt rồi" chứ hả! Anh Kỳ xấu xa thật, giờ lại còn học được cả cách trêu ghẹo người ta nữa à! Dung Vãn trợn tròn mắt, đôi môi đỏ mọng vô thức trễ xuống. Chỉ có điều biểu cảm của Kỳ Liêm quá đỗi chính trực, nghiêm túc, làm cô hoàn toàn không nhìn ra một chút bất thường nào, đến mức cô còn nghi ngờ không biết có phải mình vừa nghe nhầm không.

Kỳ Liêm hiểu rõ mọi việc phải có chừng mực, hiện tại nếu ép quá c.h.ặ.t rất có thể sẽ làm Dung Vãn thu mình vào vỏ ốc như con rùa, "mưa dầm thấm lâu", từ từ phá bỏ phòng tuyến mới là thượng sách. Suốt dọc đường anh không làm thêm hành động kỳ lạ nào nữa, lời nói cử chỉ toát lên sự thân mật nhưng vẫn thản nhiên, khiến Dung Vãn thấy ngượng nghịu mà không biết nói sao cho phải, suốt quãng đường nhiệt độ trên mặt vẫn không hạ xuống, ngay cả tai cũng đỏ bừng bừng.

Sau đó, mỗi khi Dung Vãn và Kỳ Liêm ở bên nhau, cô luôn bị những hành động vô tình của anh làm cho luống cuống, mặt đỏ tim run, nhưng "thủ phạm" thì lại cứ trưng ra vẻ mặt vô tư như không biết gì, làm cô không có cách nào để trách móc. Tất nhiên, sự thay đổi này chính là điều Kỳ Liêm mong đợi, mối quan hệ giữa họ không còn là kiểu thuần khiết không chút mập mờ nữa, mà đã xen lẫn tình cảm nam nữ, như vậy rất tốt.

Giữa lúc mối quan hệ và cảm xúc của hai người đang lặng lẽ thay đổi thì cũng đến lúc Dung Vãn phải đi báo danh đại học. Người nhà họ Dung ai cũng muốn đi tiễn Dung Vãn nhưng cô đã từ chối, nếu để người ta thấy một đoàn người hùng hậu thế này đi tiễn mình thì bốn năm đại học chắc chắn cô phải sống trong những ánh nhìn kỳ lạ mất, mấy cái "lịch sử đen tối" kiểu này càng ít càng tốt.

Mẹ Dung ngồi xe của Kỳ Liêm đưa Dung Vãn đi báo danh, còn ba Dung thì bị "đuổi" đi đưa Tiểu Bát. Hai cha con mặt nặng mày nhẹ suốt cả quãng đường không nói với nhau câu nào, trong lòng ba Dung hận không thể đ.ấ.m cho cái tên Kỳ Liêm kia mười trận tám trận để xả giận.

Chăn ga gối đệm, màn, chậu rửa, khăn mặt... đều được nhà trường phát thống nhất, Dung Vãn chỉ mang theo hai bộ vỏ chăn gối để thay đổi, một đôi dép lê, hai đôi sandal hay đi và hai đôi giày thể thao. Quần áo cũng chỉ mang đủ bộ thay giặt, còn những vật dụng thiết yếu như móc áo, cốc đ.á.n.h răng, bàn chải và kem đ.á.n.h răng đều mua ở siêu thị gần trường. Có Kỳ Liêm là người thông thạo đường xá dẫn đi, Dung Vãn nhanh ch.óng làm xong thủ tục nhập học và nhận các vật dụng nội trú.

Ký túc xá ở tầng sáu, Kỳ Liêm xách hai bao chăn đệm lên mà mặt không biến sắc, hơi thở không hề rối loạn như không có việc gì, trái lại Dung Vãn thì thở dốc mấy hơi, khiến Kỳ Liêm không nhịn được mà nhíu mày, thầm tính toán phải rèn luyện cho Dung Vãn nhiều hơn, thể lực kém thế này thì sau này làm sao mà chịu nổi.

Lúc họ đến ký túc xá thì bên trong chưa có ai, giường chiếu cũng không có gì để kén chọn, trên thanh chắn đều có dán tên sẵn. Thật may là giường của Dung Vãn là giường dưới cạnh cửa sổ, ánh sáng tốt lại không sát nhà vệ sinh hay cửa ra vào. Dung Vãn và mẹ Dung lau dọn chỗ nằm kỹ lưỡng một lượt, sau đó tay chân nhanh nhẹn trải giường chiếu. Trong lúc họ dọn dẹp, Kỳ Liêm cũng không để tay chân nghỉ ngơi, anh giúp Dung Vãn lau sạch bàn học, sắp xếp chồng sách vở ngăn nắp theo từng loại.

Khi họ vừa thu xếp gần xong thì có bạn cùng phòng mới đến. Đó là một cô gái da hơi ngăm đen tết tóc đuôi sam, một mình vác túi lớn túi nhỏ đi lên. Vừa thấy nhóm Dung Vãn, cô ấy liền toe toét cười, hàm răng trông rất trắng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.