[không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 72.2: Gặp Chuyện Xui Xẻo Trên Đường
Cập nhật lúc: 24/03/2026 14:02
"Sau này cứ để anh đưa đón em, anh trai em không đáng tin!" Kỳ Liêm nói câu này thực ra có chút bất mãn. Chính mấy ông anh của Dung Vãn đã ép anh, giành lấy việc đưa đón, nhưng lần này lại để cô gặp phải chuyện này, anh đã bắt đầu hối hận vì sự thỏa hiệp lúc trước.
"Đừng trách các anh em mà, các anh ấy đòi đưa em đi đấy chứ, là em bảo mọi người cứ lo việc của mình đi. Ai mà ngờ hôm nay xui xẻo gặp phải cướp chứ!" Dung Vãn vội vàng giải thích.
"Phù... phù... trời đất ơi! Mệt... mệt c.h.ế.t tôi rồi!" Lúc này Lưu Hoan Hoan mới hổn hển thở dốc chạy tới, hai tay chống hông, nói không ra hơi. "Tiểu Thất... cậu... không sao là tốt rồi, tốt rồi!"
"Hoan Hoan, cậu nói từ từ thôi, không vội!" Dung Vãn bước nhanh tới đỡ Lưu Hoan Hoan, bàn tay còn lại nhẹ nhàng vuốt lưng cho bạn.
"Cái anh nhà cậu chạy nhanh quá đấy, loáng cái đã chẳng thấy bóng dáng đâu, làm tôi chạy đứt cả hơi mà mãi mới tìm được chỗ." Lưu Hoan Hoan hít sâu mấy hơi mới thấy đỡ hơn.
"Sao cậu lại theo tới đây?" Kỳ Liêm nhìn bàn tay Dung Vãn đang vuốt lưng cho Lưu Hoan Hoan, bàn tay vừa bị cô buông ra lúc nãy nắm lại thành đ.ấ.m rồi từ từ nới lỏng. Anh cảm thấy cái "bóng đèn" Lưu Hoan Hoan này xuất hiện thật không đúng lúc, nhưng dù sao cũng nhờ cô báo tin nên anh không tiện lộ rõ vẻ khó chịu, chỉ nhàn nhạt hỏi một câu.
"Thì tôi lo cho Tiểu Thất mà!" Lưu Hoan Hoan bị nghẹn họng, sau đó đáp.
"Có tôi ở đây rồi." Kỳ Liêm nói. "Cô ấy không sao!"
Có tôi ở đây là được rồi, cậu không cần đến đâu! Cô ấy không sao, cậu có thể về rồi! Dung Vãn đoán Kỳ Liêm hẳn là có ý này, cô nhìn Lưu Hoan Hoan, sắc mặt bỗng trở nên hơi kỳ quặc.
Lưu Hoan Hoan rõ ràng nghe hiểu hàm ý của Kỳ Liêm, tức đến mức bật cười, lầm bầm: "Đúng là qua cầu rút ván mà! Đã ghét tôi làm bóng đèn thế thì lần sau Tiểu Thất có chuyện gì tôi sẽ không báo cho anh nữa đâu!"
"Cảm ơn cậu!" Kỳ Liêm ghen thì ghen nhưng trong lòng thực sự biết ơn Lưu Hoan Hoan, anh trịnh trọng nói lời cảm ơn. "Cô ấy có người bạn như cậu, rất tốt!"
Cái cảm giác như được một nhân vật lớn khen ngợi này là sao nhỉ!! Lưu Hoan Hoan vốn đang cười bỗng khựng lại. Cô quy chụp điều này là do khí chất, Kỳ Liêm nhìn qua đã thấy phong thái của người thành đạt rồi!
"Cảm ơn cậu nhé, Hoan Hoan!" Dung Vãn cười ôm Lưu Hoan Hoan một cái.
"Thôi thôi, cậu đừng có thế, cứ thế này tôi bị mùi giấm từ cái 'hũ giấm' nhà cậu làm cho sặc c.h.ế.t mất." Lưu Hoan Hoan xua tay lia lịa trêu chọc.
Lúc về trường, Dung Vãn tháo khăn quàng ra quàng lên cổ cho Kỳ Liêm. Tuy cũng chẳng tác dụng gì lớn nhưng ấm được chút nào hay chút nấy. Dung Vãn vốn là kiểu người đi đứng thong thả nhưng lần này đi cực nhanh, nếu không phải nể mặt Lưu Hoan Hoan chắc cô đã chạy luôn rồi. Cô muốn rút ngắn thời gian đi đường để Kỳ Liêm đỡ bị lạnh.
Lưu Hoan Hoan cũng hiểu ý nhưng cô thực sự chạy không nổi nữa, lại bị hai cái đứa vô thức khoe ân ái này kích thích, đành bất lực vẫy tay bảo họ đi trước.
Dung Vãn và Kỳ Liêm chạy về đến viện nghiên cứu thì vừa vặn gặp Tiểu Khổng đi ra. Cậu ta thấy Kỳ Liêm quàng chiếc khăn quàng cổ nữ thêu hoa đào trắng hồng thì ngẩn người kinh ngạc. Nhưng giây tiếp theo cậu ta đã bị ánh mắt sắc lẹm của Kỳ Liêm b.ắ.n cho tỉnh người, rồi thầm thắp cho mình một hàng nến trong lòng. Biết thế đi sớm ba phút có phải hay không, như vậy sẽ không thấy cảnh sư huynh quàng khăn con gái, liệu mình có bị diệt khẩu không đây!
"Cậu đứng chắn cửa làm gì?" Kỳ Liêm lạnh mặt hỏi.
"... Sư huynh, tha mạng!" Tiểu Khổng vì suy diễn quá đà chưa thoát ra được nên mếu máo nói. Nói xong cậu ta mới phản ứng lại, thấy ánh mắt sư huynh nhìn mình như nhìn một đứa ngốc.
"Cậu ấy chắc bị anh dọa sợ rồi!" Dung Vãn quay đầu nhìn Tiểu Khổng đang bước đi lảo đảo, rồi lại đưa tay vỗ vỗ chiếc khăn đang rủ trước n.g.ự.c Kỳ Liêm, cười lộ hàm răng trắng bóng.
"Tâm chí không kiên định, cần phải rèn luyện thêm!" Kỳ Liêm nhàn nhạt đáp.
Buổi tối, Dung Vãn và Kỳ Liêm mời Lưu Hoan Hoan đi ăn ở một quán gần trường, gọi vài món đặc sắc của quán. Bữa ăn này làm Lưu Hoan Hoan thấy nghẹn lòng và đau dạ dày, không phải vì món ăn—quán này vốn được vô số sinh viên Đại học Thủ đô chứng thực là ngon—mà là vì hai cái người Dung Vãn và Kỳ Liêm ăn cơm cũng không yên, hở tí là khoe tình cảm.
Lưu Hoan Hoan hối hận vô cùng, chẳng thèm vì miếng ăn mà lung lay lập trường đồng ý đi cùng. Nếu hai người kia cố ý thì cô còn có thể mỉa mai vài câu cho họ tiết chế, đằng này họ lại làm một cách... VÔ THỨC! Thật là muốn mạng người mà, suýt chút nữa đã làm mù mắt con dân độc thân như cô rồi.
