[không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 23: Vui Thú Điền Viên Ngày Đông

Cập nhật lúc: 06/03/2026 19:32

Mùa đông không giống mùa xuân, chẳng có rau dại để hái về cải thiện bữa ăn, nhưng điều đó không có nghĩa là không có gì để bỏ bụng. Thôn Đào Nguyên tuy không có thú rừng gì cao sang, nhưng thỏ hoang thì nhiều vô kể. Những lúc nông nhàn ngày đông, dân làng thường dắt theo ch.ó, mang theo lưới bẫy thỏ chạy ra đồng bắt, coi như một cách giải trí tiêu khiển.

Ba Dung cùng mấy người huynh đệ định dẫn mấy đứa con trai ra ngoài rèn luyện chút ít. Dung Vãn sau khi biết là đi bắt thỏ thì cũng đòi đi bằng được, cô bé ôm c.h.ặ.t lấy đùi Ba Dung không chịu buông: "Bắt thỏ thỏ, con muốn đi!"

"Đi chứ, đi chứ, đến lúc đó bác cả sẽ bắt cho cháu một con thỏ thật béo!" Lúc Ba Dung còn đang khó xử, bác cả Dung vỗ đùi đồng ý ngay. Ông thật sự không đành lòng nhìn thấy bộ dạng ỉu xìu của con bé.

... Đúng là bác cả thương cháu thật mà! Lúc nãy trong nhà bàn bạc còn bảo không dắt Tiểu Thất đi theo vì sợ con bé bị lạnh. Ai ngờ Tiểu Thất mới thốt ra một câu, bác cả đã đầu hàng vô điều kiện, nhìn sang bác hai cũng chẳng có ý ngăn cản. Ba Dung lẻ loi một mình thì làm sao phản đối được nữa, thôi thì đồng ý cho xong.

"Bác tốt, ba xấu!" Dung Vãn lập tức buông tay, lon ton chạy về phía bác cả Dung, gương mặt lộ ra nụ cười đắc ý, lúm đồng tiền hiện rõ mồn một.

Ba Dung đưa ánh mắt oán trách nhìn bác cả, khiến bác cả vừa đắc ý vừa có chút chột dạ.

Một nhóm người nhà họ Dung rầm rộ đi ra những mảnh ruộng rìa làng. Bác cả và bác hai dựa vào dấu chân và phân thỏ để phán đoán nơi ẩn nấp của chúng, sau đó Ba Dung đi giăng lưới. Những người còn lại dưới sự chỉ dẫn của hai bác sẽ đi xua thỏ, còn Dung Vãn thì đứng trên một gốc cây dương ở đầu ruộng đứng xem, hai chú ch.ó nhỏ mang từ nhà theo cứ quấn quýt quanh chân cô bé mà nô đùa.

Hai con thỏ béo mầm bị truy đuổi đến hoảng loạn, chạy loạn xạ khắp nơi, trong đó có một con lao thẳng về phía Dung Vãn. Hai chú ch.ó nhỏ không thèm đuổi đuôi mình chơi nữa, sủa vang rồi lao v.út ra ngoài. Tuy chúng chưa lớn thành những con ch.ó oai phong lẫm liệt, nhưng sức mạnh cũng không thể coi thường, chúng chồm lên vồ c.h.ặ.t lấy con thỏ đang chạy điên cuồng kia.

"Tiểu Thất đừng sợ, à, không sợ nhé!" Ba Dung nhanh chân chạy lại bế Dung Vãn vào lòng, thấp giọng lặp lại vì sợ cô bé bị con thỏ dọa cho khiếp vía.

"Không sợ, vui lắm!" Biểu cảm hớn hở của Dung Vãn nào có giống bị dọa, rõ ràng là đang rất tận hưởng mà. Cô bé vốn tưởng con thỏ này sẽ đ.â.m đầu vào gốc cây để mình "há miệng chờ sung", không ngờ ch.ó nhà mình lại lợi hại thế, hạ gục luôn con thỏ béo này!!

"Làm tốt lắm! Tối nay sẽ thưởng cho tụi mày mấy miếng thịt ngon!" Bác cả Dung cúi người trói con thỏ lại, tiện tay xoa đầu hai "công thần", kết quả là hai con ch.ó chẳng thèm mảy may quan tâm đến ông, vẫy vẫy đuôi chạy về phía Dung Vãn.

"Ba ơi, không ngờ ch.ó nhà mình lại ghét ba đến thế!" Giọng của Dung Lạc đầy vẻ cảm thông, nhưng cái tính vô tư quá mức khiến cậu chẳng nhận ra sắc mặt của ông bố đang khó coi đến mức nào!

Dung Hoan suy nghĩ nửa giây, cuối cùng quyết định từ bỏ việc cứu vãn ông em đầu óc thiếu dây thần kinh này, kéo theo Dung Viễn và Dung Trí bước nhanh về phía Dung Vãn.

"Thịt thỏ hôm nay không có phần của con đâu!" Bác cả đen mặt nói với Dung Lạc.

"Bác ơi, ăn thịt thịt!" Dung Vãn nhìn anh trai Dung Lạc đang méo mặt, không nỡ nhưng vẫn toe toét cười trêu chọc: "Anh, không được ăn!"

"Đúng rồi, Tiểu Thất nhà ta sao mà hiếu thảo thế, lại còn thông minh nữa!" Bác cả cũng bị chọc cười, nựng đôi má phúng phính của Dung Vãn, rồi nhìn sang đứa con trai ngốc nghếch đang ủ rũ, ông càng thấy trong nhà có một chiếc "áo bông nhỏ" tâm đầu ý hợp quan trọng đến nhường nào.

Đến khi món thịt thỏ hầm được bưng lên bàn, Dung Lạc cũng không dám hạ đũa, cứ nhìn chằm chằm đầy mong đợi. Những người biết chuyện đều coi như không thấy, cứ thế đ.á.n.h chén ngon lành.

"Cho anh này!" Dung Vãn múc một miếng thịt thỏ từ bát mình đưa sang cho Dung Lạc, cố gắng nhịn cười nên trông có vẻ hơi nghiêm túc, kết hợp với khuôn mặt bánh bao non nớt lại càng thêm đáng yêu.

Dung Lạc cảm động không thôi, hai mắt rưng rưng nhìn Dung Vãn, hét lớn: "Vẫn là em gái tốt với anh nhất! Mấy người thật quá đáng!"

Kỳ Liêm ngồi bên cạnh gắp thịt cho Dung Vãn mà lòng thầm ghen tị. Rõ ràng cậu cũng đối xử với em Tiểu Thất rất tốt, sao em ấy chỉ gắp cho mỗi Dung Lạc thôi chứ! Tất nhiên mấy anh em Dung Hoan cũng nghĩ vậy, Dung Ninh còn bạo dạn hơn, trực tiếp dùng đũa gắp luôn miếng thịt Dung Vãn vừa cho đi, tống vào miệng rồi đắc ý nói: "Ngon thật!"

"Con gái ơi, sao con chỉ gắp cho anh thôi? Không yêu ba nữa à?" Chưa đợi Dung Lạc bộc phát, Ba Dung đã làm bộ thất vọng nói với con gái, cái bát trong tay cũng chìa về phía cô bé.

"Con ăn không hết!" Dung Vãn hào phóng múc cho ba một miếng, sau khi thấy ánh mắt oán trách của Kỳ Liêm thì cũng bồi thêm cho cậu một miếng thật to.

"Hóa ra Tiểu Thất vì ăn không hết nên mới cho Lạc Lạc à!" Bác cả cười đến chảy cả nước mắt, kéo dài giọng nhấn mạnh cái sự thật hiển nhiên ấy.

Bà nội Dung và mọi người không nhịn được mà bật cười thành tiếng, mấy anh em Dung Hoan cảm thấy tâm lý cân bằng hơn hẳn, còn Kỳ Liêm thì hài lòng gật đầu.

Nếu dùng bốn chữ để miêu tả tâm trạng của Dung Lạc lúc này, thì chắc chắn là "mệt mỏi quá đi"!

Dung Lạc cũng biết người nhà chỉ đang đùa mình thôi, nên chẳng mấy chốc đã khôi phục lại cái giọng oang oang thường ngày, ăn thịt rất hăng say. Sau bữa ăn, cậu chạy đến bên Dung Vãn, giơ tay bóp nhẹ má cô bé, bắt cô bé phải nói là thích anh Lạc Lạc nhất.

Dung Vãn bị nhào nặn đến đỏ cả mặt nhưng cũng không giận, ai bảo lúc nãy cô trêu anh trên bàn ăn chi. Cô bé ôm lấy Dung Lạc nũng nịu đủ kiểu, còn nói mấy lần "thích anh Lạc nhất", lúc này mới dỗ dành được Dung Lạc cười hớn hở, chạy đi khoe khoang với bọn Dung Hoan.

Kỳ Liêm đứng một bên nghe mà lòng không thoải mái chút nào, thầm hạ quyết tâm trước khi đi phải ở bên cạnh chơi với em gái thật nhiều, chờ khi về nhà rồi cũng phải viết thư cho em, sớm muộn gì người anh trai mà Tiểu Thất thích nhất cũng sẽ là mình!!

Hàng năm vào tháng Chạp, các gia đình ở thôn Đào Nguyên cơ bản đều sẽ hấp bánh ngô vàng (hoàng mễ cao). Tuy nhiên năm ngoái nhà Dung Vãn bận quá nên không làm, năm nay định hấp nhiều một chút cho lũ trẻ nếm thử. Làm món này chỉ cần gạo ngô vàng, đậu đỏ và hồng táo, cách làm cũng đơn giản. Bánh ra lò lớp trên cùng rắc đậu đỏ, bên dưới là gạo ngô xen kẽ với táo, cắt thành từng miếng ăn lúc còn nóng là ngon nhất. Hương thơm của gạo ngô hòa quyện với vị ngọt của táo, vừa ngọt bùi lại vừa chắc bụng. Nếu thấy chưa đủ ngọt có thể chấm thêm đường.

Dung Vãn có thói quen ăn bánh ngô, cô bé chỉ thích ăn táo và lớp gạo xung quanh trái táo đó thôi, phần còn lại thì không thích và cũng ăn không nổi. Kỳ Liêm cũng rất chiều chuộng cô bé, mỗi lần ăn bánh đều nhường phần đó cho Dung Vãn, còn lại phần gạo ngô không thì cậu giải quyết hết.

Điều này làm Ba Dung rất đau lòng. Phải biết rằng cái việc "ăn thừa" này vốn dĩ phải là của người làm cha như ông mới đúng chứ, lại để cho thằng nhóc này chiếm mất cơ hội nịnh bợ Tiểu Thất.

Sau một trận tuyết lớn khác, nhóm Dung Vãn nghe thấy ở con hẻm bên cạnh thỉnh thoảng truyền đến tiếng cười nói vui vẻ, xen lẫn vài tiếng ch.ó sủa, bọn trẻ đều tò mò không biết mọi người đang làm gì. Dung Lạc leo lên bờ tường nhìn một cái rồi bật cười ngay lập tức, quay người vẫy tay gọi anh em: "Là Tiểu Thuyên Tử, bọn họ đang trượt tuyết trong hẻm kìa, lại còn dùng ch.ó kéo nữa, không hiểu sao mà nghĩ ra được hay thật!"

Một đám trẻ chạy qua, đúng là một chú ch.ó đen to khỏe đang kéo một chiếc xe gỗ nhỏ ở phía trước, trên xe có một đứa trẻ tóc hớt kiểu nồi úp đang cười rất lớn. Bên cạnh có hai đứa trẻ trạc tuổi đang nhìn chằm chằm đầy mong đợi, có vẻ như đang xếp hàng chờ đến lượt.

Dung Vãn đứng nhìn mà lòng cũng ngứa ngáy, trông có vẻ rất vui, cô bé cũng muốn thử. Đương nhiên mấy anh em nhà họ Dung cũng có ý đó, bèn để Dung Lạc ra mặt thương lượng với Tiểu Thuyên Tử. Tiểu Thuyên T.ử quan hệ với Dung Lạc khá tốt, tính tình lại hào sảng nên sảng khoái đồng ý ngay, cho mỗi người chơi một vòng trong hẻm.

Nhóm Dung Hoan trượt một vòng xong ai nấy đều thèm thuồng, rất muốn chơi thêm chút nữa, cái này kích thích hơn tự mình trượt nhiều. Đến lượt Dung Vãn chơi, mọi người đều không yên tâm để cô bé ngồi một mình trên xe trượt, thế là oẳn tù tì để quyết định xem ai sẽ đi cùng em gái, cuối cùng Kỳ Liêm đã giành được cơ hội này.

Kỳ Liêm ôm Dung Vãn ngồi trên xe trượt, nghe cô bé dùng giọng nói mềm mại ngọt ngào hô "giục giục", trên mặt cậu cũng hiện lên nụ cười nhàn nhạt. Tuy nhiên, sự cố lại xảy ra ngay khoảnh khắc ấy, chiếc xe trượt của hai kẻ đen đủi này cán phải một hòn đá, nghiêng sang một bên, thế là cả hai người lăn lăn xuống.

Kỳ Liêm ngay lập tức ôm c.h.ặ.t Dung Vãn vào lòng, cứ thế lăn một vòng trên mặt đất. May mà tuyết dày nên không bị thương gì!

"Em gái, em không sao chứ?" Kỳ Liêm vội vàng ngồi dậy, kiểm tra từ trên xuống dưới một lượt xem Dung Vãn có bị thương chỗ nào không. Thấy cô bé trợn tròn mắt ngơ ngác nhìn mình, Kỳ Liêm vừa lo lắng vừa tự trách: "Đừng sợ, em gái, chúng ta không sao rồi, đừng sợ nhé!"

Bọn Dung Hoan cũng vây quanh, mỗi người một câu hỏi han, lo lắng khôn nguôi. Sớm biết sẽ xảy ra chuyện này thì thà không chơi còn hơn là dẫn em gái tới đây!

"Không sợ!" Dung Vãn lúc nãy chỉ là bị dọa ngây người thôi, cô bé được Kỳ Liêm bảo vệ rất tốt, trên người chẳng có vết xước nào. Sau khi phản ứng lại, cô bé vỗ vỗ n.g.ự.c, tỏ ý mình chẳng sợ tí nào. Cô bé chỉ lo Kỳ Liêm bị thương, dù sao lực quán tính lúc nãy cũng khá lớn: "Anh, đau không?"

"Anh không đau, Tiểu Thất đừng sợ!" Kỳ Liêm thấp giọng an ủi, động tác đứng dậy của cậu rất trơn tru, trông đúng là không có vẻ gì bị thương thật.

Về đến nhà, nhóm Dung Hoan chẳng hề giấu giếm, kể lại đầu đuôi mọi chuyện, cuối cùng còn kiểm điểm sâu sắc lỗi lầm của mình, khiến ông nội Dung cũng chẳng nỡ nặng lời. Ông nội dẫn Dung Vãn và Kỳ Liêm đến chỗ ông Lâm khám, xác định không có vấn đề gì lớn mới thực sự yên tâm.

Có lẽ do bị dọa một trận nên ngay đêm đó Dung Vãn đã phát sốt, trán nóng hầm hập, phải mời ông Lâm đến hạ sốt cho cô bé ngay trong đêm, lăn lộn mất nửa đêm mới xong. Chờ đến khi Dung Vãn hoàn toàn bình phục, Kỳ Việt đã đến nhà họ Dung để đón Kỳ Liêm về.

"Anh, đừng đi!" Bàn tay nhỏ bé của Dung Vãn níu lấy vạt áo Kỳ Liêm, đôi mắt rưng rưng níu kéo, cô bé không nỡ để Kỳ Liêm rời đi.

"Ngoan, Tiểu Thất, anh vẫn chưa đi ngay mà!" Kỳ Liêm bế Dung Vãn lên, hôn vào đôi má phúng phính của cô bé, cậu cũng vô cùng luyến tiếc, nhưng cậu là anh trai mà, không được để lộ cảm xúc buồn bã ra ngoài.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 26: Chương 23: Vui Thú Điền Viên Ngày Đông | MonkeyD