[không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 37.2: Thanh Mai Trúc Mã
Cập nhật lúc: 06/03/2026 19:37
"Các anh của chị cũng không thích ăn cái này, có phải con trai đều không thích không nhỉ?! Tiểu Thất ơi, đúng là chỉ có em hiểu chị thôi!" Tiểu Vũ thở dài như bà cụ non, nắm lấy tay Dung Vãn nói.
"Tiểu Bát không thích sô-cô-la cũng không sao, chị còn kẹo bạc hà nữa, chắc chắn em sẽ thích!" Tiểu Vũ từ túi khác móc ra một nắm kẹo bạc hà nhét vào tay Tiểu Bát. Đây là loại kẹo duy nhất anh trai cô bé thích, Tiểu Bát là con trai chắc chắn cũng sẽ thích thôi.
"Tiểu Bát, mau cảm ơn chị Tiểu Vũ đi." Dung Vãn vừa dứt lời, Tiểu Bát đã cúi người chào để tỏ lòng cảm ơn.
"Không có gì, không có gì đâu!" Tiểu Vũ bị sự cảm ơn trịnh trọng này làm cho ngại ngùng, xua xua đôi tay nhỏ, hai má ửng hồng như hai đám mây nhỏ.
"Em gái tôi đối xử với người ngoài còn tốt hơn cả anh nó, thật bi t.h.ả.m mà!" Lôi T.ử đứng bên cạnh nhìn mà xót xa, thở dài thườn thượt.
"Là do cậu tệ quá thôi." Kỳ Liêm liếc nhìn cậu bạn một cái, chẳng những không an ủi mà còn bồi thêm một nhát vào tim Lôi Tử, làm cậu ta tức đến nghiến răng. Thế này thì còn làm bạn bè gì được nữa!
Đến lúc phải về, Tiểu Vũ mắt rưng rưng ôm c.h.ặ.t lấy Dung Vãn không chịu buông, nhìn người lớn bằng đôi mắt đỏ hoe, muốn họ đồng ý cho cô bé dắt Dung Vãn về nhà mình. Trong khu đại viện này vốn ít con gái, người hợp tính với cô bé lại càng ít hơn. Lớn nhường này rồi mà cô bé chưa bao giờ được nếm mùi vị cùng chị em thân thiết lăn lộn chơi đùa trên giường lớn cả!
"Tiểu Vũ phải ngoan chứ, em còn nhỏ, không thể rời xa ba mẹ được, con có nỡ để em đêm về khóc nhè vì nhớ nhà không?" Mẹ Tiểu Vũ ngồi thụp xuống dỗ dành con gái.
"... Thế ngày mai con có thể không đi mẫu giáo được không? Con muốn ở nhà chơi với Tiểu Thất." Tiểu Vũ nghe mẹ nói xong thì chớp chớp mắt, cố kìm nước mắt lại. Cô bé biết tối nay không thể ngủ cùng Tiểu Thất rồi, nên bắt đầu tính kế cho ngày mai, vừa được chơi với em vừa không phải đi mẫu giáo "chịu tội".
"Được rồi." Mẹ Tiểu Vũ thấy dáng vẻ "mẹ không đồng ý là con khóc cho xem" của con gái, đành bất lực gật đầu.
Khi Lôi T.ử và Tiểu Vũ ra về đã là chín giờ tối. Dung Vãn và Tiểu Bát bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, bàn tay nhỏ mềm mại đặt bên miệng che đi, mỗi lần ngáp xong đều cố gắng mở to mắt ra, vài giọt nước mắt sinh lý còn vương trên hàng mi.
"Tiểu Thất, buồn ngủ rồi phải không? Chúng mình lên lầu ngủ nhé." Kỳ Liêm thu hết dáng vẻ buồn ngủ của hai đứa nhỏ vào mắt, cậu ghé sát tai Dung Vãn nói nhỏ.
"Vâng... vâng..." Dung Vãn chậm chạp gật đầu, mắt díp lại không mở nổi nữa rồi.
Đợi mẹ Dung tắm rửa cho xong, hai đứa nhỏ đã lơ mơ hết cả, vừa chạm giường là rúc ngay vào trong chăn, chẳng màng đến mái tóc còn ướt nước. Kỳ Liêm phải mang mấy chiếc khăn khô thay nhau lau cho mái tóc còn sũng nước của Dung Vãn và Tiểu Bát. Động tác của cậu cực kỳ nhẹ nhàng, cẩn thận, hoàn toàn không làm thức tỉnh hai đứa trẻ đang chìm sâu vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, mẹ Kỳ thức dậy thì phát hiện con trai mình phá lệ ngủ nướng. Khi bà vào phòng đ.á.n.h thức con thì thấy cậu đang ôm Tiểu Thất ngủ rất ngon lành, còn Tiểu Bát thì ôm lấy bàn chân nhỏ của Dung Vãn ngủ đến mức chảy cả nước dãi.
"Á... mình, mình đi lấy máy ảnh!!" Mẹ Kỳ kịp thời bịt miệng lại để tiếng hét không làm cả nhà thức giấc. Bà nhanh chân chạy ra khỏi phòng Kỳ Liêm, bà phải lấy máy ảnh để ghi lại khoảnh khắc đầy yêu thương này.
Đúng lúc đó, Dung Vãn lơ mơ ngồi dậy, cúi cái đầu nhỏ đờ đẫn một lát, rồi dùng tay dụi dụi mắt. Tuy đôi mắt đen láy đã mở hẳn ra nhưng trông vẫn còn ngái ngủ lắm, cái miệng nhỏ hơi bĩu ra, không biết có phải là do "gắt ngủ" hay không. Mái tóc mềm mại xõa tung trông hơi rối, có mấy lọn tóc dựng đứng lên, càng làm Dung Vãn thêm vẻ ngơ ngác đáng yêu.
Mẹ Kỳ mang máy ảnh đến chụp liên tục mấy kiểu, vừa chụp vừa phải kiềm chế ý muốn xông lên ôm hôn Dung Vãn. Bà càng ngày càng ghen tị với mẹ Dung, có một cô con gái làm tan chảy lòng người thế này, cuộc sống đúng là sướng như tiên.
"Tiểu Thất? Sao em dậy sớm thế? Có muốn ngủ thêm chút nữa không?" Kỳ Liêm quờ tay sang bên cạnh không thấy "chiếc gối ôm" mềm mại ấm áp đâu, lập tức tỉnh hẳn, bật dậy nhìn quanh, thấy Dung Vãn vẫn đang ngơ ngác trên giường mới yên tâm.
"Không ngủ nữa ạ, Tiểu Thất phải dậy sớm." Dung Vãn chậm chạp lắc đầu.
"Mẹ? Sao mẹ lại vào đây sớm thế?" Kỳ Liêm lúc này mới thấy mẹ mình đứng cạnh giường. Ngay khoảnh khắc cậu nhìn sang, mẹ Kỳ nhanh ch.óng giấu hai tay ra sau lưng, không để cậu thấy chiếc máy ảnh.
"... Không sớm đâu, gần tám giờ rồi, con mà không dậy là muộn học đấy." Bị con trai phớt lờ, mẹ Kỳ cảm thấy hơi chạnh lòng.
"Con xin phép thầy giáo nghỉ mấy ngày rồi, ông nội cũng đồng ý rồi ạ. Con muốn đưa Tiểu Thất đi chơi thủ đô mấy hôm." Kỳ Liêm không hề lộ vẻ hốt hoảng như mẹ Kỳ tưởng tượng, mà thản nhiên trả lời.
Con trai mới lớn nhường này đã quẳng bà mẹ này ra sau đầu rồi, sau này nó mà cưới vợ thì bà còn có chỗ đứng nào trong nhà nữa không! Biểu cảm mẹ Kỳ thay đổi thất thường, lòng càng nghĩ càng thấy chua xót, đúng là sinh con gái vẫn tốt hơn, là "chiếc áo bông nhỏ" tâm lý, tốt hơn cái thằng con thối này nhiều.
"Cô ơi, chào buổi sáng ạ~" Dung Vãn mỉm cười ngọt ngào với mẹ Kỳ, đôi mắt đen rạng rỡ cong cong như trăng khuyết, miệng cười lộ ra hai hàng răng trắng nhỏ xíu.
Lập tức được "chữa lành", mẹ Kỳ bế bổng Dung Vãn lên, hôn chùn chụt vào má cô bé mấy cái. Mái tóc đen dày rủ xuống chạm vào chiếc cổ trắng ngần của Dung Vãn làm cô bé ngứa đến mức cười khanh khách.
