[không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 5: Anh Em Tình Thâm
Cập nhật lúc: 06/03/2026 19:27
Nhà Dung Vãn nuôi mười lăm con gà, trong đó có mấy chú gà trống lông mã tươi sáng, tinh thần hăng hái, ngày thường chẳng ít lần cậy thế hung hăng, cả Dung An và Dung Ninh đều từng bị chúng mổ cho. Thế nhưng đến ngày 27 tháng Chạp, chúng không còn cơ hội để ngông cuồng nữa.
Có lẽ linh cảm được vận hạn sắp giáng xuống đầu, khi Dung ba và các chú tiến lại gần chuồng gà định bắt, chúng bay lên nhảy xuống, né trái tránh phải, cứ như phát điên. Nhưng mọi sự vùng vẫy đều vô ích, cuối cùng chúng vẫn bị tóm gọn.
Quá trình thịt gà diễn ra nhanh gọn dứt khoát. Những chiếc lông mã sặc sỡ được vặt sạch, còn lớp lông tơ mềm mại được để riêng sang một đống khác. Đống lông này có tác dụng rất lớn, sau khi rửa sạch có thể dùng làm tất lông vũ (loại tất may bằng vải, nhồi lông tơ ở giữa hai lớp), mùa đông ra ngoài mà xỏ vào thì không gì ấm bằng. Những sợi lông dài, bóng mượt thì được gom lại để làm chổi lông gà, còn mấy sợi lông đuôi đặc biệt to đẹp thì để dành cho lũ trẻ chơi.
Chẳng mấy chốc, mấy chú gà trống đã trở nên trắng hếu, trụi lủi, được treo ra ngoài cho đông lại, đợi đến Tết mới ăn. Đống lông lá rơi rớt dưới đất cũng được dọn dẹp sạch sẽ, vứt ra bãi rác gần đó.
Dung Ninh là đứa nhỏ tuổi nhất sau Dung Vãn, vốn chẳng có sức kháng cự trước những thứ màu sắc rực rỡ, thế nên sợi lông gà to và đẹp nhất đã bị cậu chiếm giữ. Cậu cầm sợi lông gà hớn hở chạy đến khoe với Dung Vãn, lại còn dùng nó khẽ quét qua lòng bàn tay và đôi má của em gái. Dung Vãn bị nhột cười nắc nẻ không thôi, để lộ ra những chiếc răng sữa nhỏ xíu như hạt gạo và nướu răng hồng hào, đôi mắt híp lại cong v.út như trăng non.
"Xem kìa, tiểu Thất sắp thở không ra hơi rồi! Em đừng nghịch con bé nữa!" Dung Hoan tiến tới lấy sợi lông gà khỏi tay Dung Ninh, ra dáng anh cả để giáo huấn em trai.
Dung Ninh chỉ muốn làm Dung Vãn vui, cậu cũng không ngờ mình lại đùa quá trớn. Thấy đôi mắt to của em gái như vừa được rửa qua nước, trên hàng mi dày cong v.út còn đọng những giọt lệ, Dung Ninh buồn bã cúi đầu, vừa tự trách vừa có chút sợ, sợ tiểu Thất từ nay về sau sẽ không thèm để ý đến mình nữa.
"... Em không cố ý đâu!" Dung Ninh lí nhí nói, giọng nghẹn ngào như sắp khóc.
Dung Vãn chỉ là cười đến mệt thôi, cô biết Dung Ninh chỉ muốn chia sẻ đồ chơi đẹp và chơi cùng mình, sao có thể giận mà không thèm nhìn mặt cậu chứ! Thế là cô bé đưa bàn tay trắng nõn ra nắm lấy tay Dung Ninh, siết c.h.ặ.t ngón tay cậu, cười thật tươi.
"Em biết ngay mà, em gái chắc chắn thích em nhất!" Dung Ninh lập tức "hồi m.á.u" đầy bình: "Anh cũng thích tiểu Thất nhất, đợi Tết ăn thịt, anh sẽ cho tiểu Thất một cái đùi gà thật to!"
"Em làm sao ăn được đùi gà chứ! Răng còn chưa mọc đủ mà!" Dung Hoan b.úng vào trán Dung Ninh một cái xem như trừng phạt.
"... Vậy thì, em đành phải ăn hộ tiểu Thất thôi!" Dung Ninh do dự một chút xíu, rồi nói với vẻ hơi tiếc nuối.
... Đúng là "anh trai tốt của năm" mà! Đã bảo cho đùi gà cơ mà, sao anh có thể chỉ do dự có mười mấy giây đã quyết định tự mình ăn luôn vậy! Còn có thể vui vẻ chơi đùa tiếp được không đây! Dung Vãn nắm lấy ngón tay Dung Ninh rồi đưa lên miệng. Không có đùi gà ăn, gặm tạm cái "móng giò" nhỏ xíu này cũng không tệ.
"Đừng ăn, bẩn lắm!" Dung An kịp thời ngăn hành động của Dung Vãn lại, cực kỳ chê bai mà gạt tay Dung Ninh xuống.
Bị ghét bỏ, Dung Ninh xem xét kỹ lưỡng hai bàn tay mình, hoàn toàn không thấy chỗ nào bẩn. Nhưng để các anh không lấy lý do này mà ngăn cản mình thân thiết với em gái, cậu lại chạy đi rửa tay thêm hai lần nữa.
Trong lúc Dung ba và các bác xử lý gà, bà nội Dung đã cùng Dung mẹ và các thím trộn xong nhân nhồi xúc xích, đầy ắp ba chậu lớn. Nói là xúc xích thịt nhưng thực ra thịt không nhiều đến thế, phần lớn là tinh bột, còn một chậu dùng để nhồi dồi tỏi.
Cả nhà lớn bé cùng xúm vào làm, chẳng bao lâu sau đã nhồi xong xuôi, dùng chỉ trắng buộc lại rồi đặt vào chậu lớn. Đợi nước trong nồi sôi sùng sục thì thả vào luộc.
Thực ra xúc xích thời này không nhiều thịt, hình thức cũng chẳng đẹp mắt mấy, nhưng xúc xích thịt và dồi tỏi vừa mới ra lò thì thơm nức mũi, để nguội ăn sẽ không ngon bằng. Mấy anh em đều biết ăn lúc nóng là tuyệt nhất, nên cứ đứng chầu chực quanh bếp lò chờ đợi. Mẻ đầu tiên vớt ra là chia cho mỗi đứa một đoạn, ăn xong lại chạy đến vòi vĩnh thím Hai.
Dung Vãn ngồi ngay bậu cửa, mắt thèm thuồng nhìn mấy ông anh ăn đến mức mắt sáng rực lên, tủi thân bĩu môi. Chẳng còn cách nào khác, cô giờ mang thân xác trẻ con, ăn vào không tiêu hóa được, người nhà chắc chắn không cho ăn rồi!
Thế nhưng cả nhà cưng chiều Dung Vãn như vậy, sao nỡ để "thần đồng ăn uống" này thất vọng chứ! Tuy không được ăn xúc xích thơm lừng, nhưng ông nội Dung đã lấy ra hộp sữa bột đặc biệt nhờ người mua tận trên thành phố pha cho cô một cốc, mùi sữa thơm ngọt xộc thẳng vào mũi. Dung Vãn không phải chưa từng uống sữa bột, nhưng sữa bột thời này uống vào cảm thấy thơm hơn hẳn, thế là cô bé uống ực một hơi hết sạch, vô cùng thỏa mãn.
Thời đó nhà đông con chẳng mấy ai dám mua sữa bột cho con uống, ngay cả nhà có trẻ sơ sinh mà mẹ thiếu sữa cũng chưa chắc đã nỡ mua, thường chỉ cho trẻ uống nước cháo loãng mà thôi.
Dung Vãn uống xong, quanh miệng vẫn còn một vòng váng sữa, hơi thở thơm mùi sữa nồng nàn. Mấy anh em mũi thính lắm, ngửi thấy ngay, lại nhìn thấy túi sữa bột trên bàn, dù cũng muốn nếm thử nhưng biết đó là phần của em gái nên đều kìm lại được. Họ hoàn toàn không ghen tị với Dung Vãn, cũng không hề có ý nghĩ kiểu "tại sao em ấy lại được uống" trong đầu.
Tiếp theo còn rất nhiều việc phải lo: nào là hấp bánh bao, may quần áo mới, và nhất là vào ngày ba mươi Tết phải tắm nước nóng cho lũ trẻ. Dung mẹ khi gả về có của hồi môn là một chiếc máy khâu, hai ngày nay máy không lúc nào nghỉ. Vì vài ngày trước bà đã cắt sẵn vải nên giờ chỉ việc ghép từng mảnh vải thành quần áo hoàn chỉnh.
Thời ấy quần áo người lớn vẫn chủ yếu là màu xám, đen, xanh quân đội và xanh lam, kiểu dáng không mấy phức tạp. Dung mẹ chỉ cần nhìn qua quần áo bày bán ngoài phố là về có thể tự may theo được. Đám con trai cũng không thích mặc đồ hoa hòe hoa sói, chúng thấy màu xám đen mới "oách", hơn nữa kiểu dáng lại được may theo mốt thành phố nên đã rất mãn nguyện, cầm quần áo mới trên tay chỉ muốn mặc ngay vào người cho nóng.
Quần áo của Dung Vãn là được hoàn thiện cuối cùng, đều dùng những loại vải xịn cất dưới đáy rương: áo bông nhỏ vạt chéo, nút thắt tinh tế, quần xẻ đũng cũng làm từ loại vải tương tự. Bên trong nhồi bông mới thu hoạch năm nay, đặc biệt mềm mại và giữ ấm cực tốt. Dung Vãn còn được một đôi giày bông thêu hoa vừa ấm vừa đẹp. Bà nội lại làm cho cô một chiếc áo choàng mới, mũ đính một vòng lông thỏ trắng muốt, trông vô cùng xinh xắn.
Tuy phong cách này khác xa với trào lưu hiện đại sau này, nhưng nét cổ điển này lại chính là thứ Dung Vãn thích. Hơn nữa, trong đó chứa đựng đầy ắp tình yêu của bà và mẹ, chỉ cần chạm vào thôi cô cũng có thể cười ngây ngô cả buổi. Cái cảm giác nôn nóng muốn mặc thử quần áo mới để khoe khoang cuối cùng cô cũng đã được nếm trải!
Không có vòi sen, không có bồn tắm, nhưng có những chiếc chậu lớn – đó chính là dụng cụ tắm rửa cho lũ trẻ. Những đứa lớn như Dung Hoan, Dung Nhạc, Dung Chí đều kiên quyết tự tắm, còn lại những đứa khác không thoát khỏi "bàn tay ma thuật" của bố mẹ, bị lột sạch sành sanh, thẹn thùng ngồi xổm trong chậu để bố mẹ cọ rửa từ trên xuống dưới.
Dung Vãn dùng cái chậu cỡ nhỏ nhất, bị mẹ lột sạch rồi đặt vào nước, cô bé xấu hổ co rúm người lại, nhất quyết không cho mẹ rửa. Dáng vẻ ngượng ngùng ấy khiến Dung mẹ cười không dứt: "Chà, tiểu Thất nhà mình biết xấu hổ rồi cơ đấy!"
Dung Ninh vừa mới bị bố "vò" xong liền hớn hở chạy vào, trên người chỉ quấn một chiếc chăn nhỏ, ngồi xổm bên cạnh chậu, vừa gặm ngón tay vừa nói: "Em gái trắng quá... Em gái nhiều thịt quá đi..."
Thấy Dung Vãn sắp nổi giận, cậu còn đưa tay ra chọc chọc vào cái bụng nhỏ của em: "Thịt mềm xèo luôn!"
Dám bảo một quý cô là béo, đúng là không thể nhẫn nhịn! Dung Vãn cực kỳ để ý đến cân nặng, cô bé vung tay hất nước về phía Dung Ninh. Vì tức giận, đôi mắt to trợn tròn, cái miệng nhỏ mấp máy như muốn bày tỏ sự bất mãn.
Cô béo chỗ nào chứ, chẳng qua bây giờ chỉ là thịt hơi nhiều hơn một chút xíu thôi! Chờ cô lớn lên tự khắc sẽ gầy đi! Dung Vãn nhất quyết không chịu thừa nhận mình béo, đôi bàn tay như đốt ngó sen huơ huơ trước mặt, xác nhận mình quả thực không có quá nhiều mỡ, lúc đó mới yên tâm phần nào!
