[không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 42.2: Vườn Rau Của Dung Vãn
Cập nhật lúc: 22/03/2026 04:01
Dung Vãn tỏ ra cực kỳ hứng thú với việc sửa sang sân vườn. Nhìn ông nội và bố lật đất, trồng hoa, cô cứ ngồi xổm bên cạnh trố mắt nhìn, hễ thấy hở ra là muốn nhúng tay vào làm, bàn tay trắng trẻo dính đầy bùn đất cũng chẳng màng. Người lớn thấy cô thích thú như vậy liền chia cho cô một khoảnh đất riêng, cho cô thích trồng gì thì trồng, khiến Dung Vãn sướng rơn.
Thế là Dung Vãn cảm thấy cuộc sống bận rộn hơn hẳn. Cô lén tráo hạt giống ớt, bí ngô, mướp hương trong không gian thay cho hạt giống bố mẹ đưa. Còn cả hạt dâu tây cô lấy từ trước nhưng chưa kịp trồng trong không gian nữa, nhân lúc chúng đã được linh khí nuôi dưỡng bấy lâu, mang một nửa ra trồng bên ngoài chắc chắn sẽ đảm bảo tỉ lệ nảy mầm.
Mấy người anh của Dung Vãn và cả bé Tám thấy vậy cũng tò mò tham gia. Thế là bố Dung chia cho mỗi đứa trẻ một miếng đất nhỏ, còn đóng biển gỗ cắm ở đầu hàng, trên biển có viết tên từng đứa.
Đến khi Kỳ Liêm, Lôi T.ử và Tiểu Vũ được nghỉ đến chơi, sân vườn nhà họ Dung đã cơ bản hoàn thiện, gần như không khác gì so với tưởng tượng của mọi người.
Những đóa sen hồng đung đưa theo gió, hoa hồng nhung đỏ thẫm và vàng nhạt tỏa hương quyến rũ, giàn nho đã leo kín khung gỗ, những chùm nho xanh lủng lẳng. Vườn rau của ông nội đầy sức sống, hoa mướp vàng rực điểm xuyết giữa màu xanh bát ngát, cực kỳ hút mắt. Hoa kim ngân leo theo dây phơi quần áo, những đóa hoa vàng trắng đan xen, hương hoa nồng nàn mà thanh khiết.
Mẹ và dì của Tiểu Vũ đến giao hàng sẵn tiện đưa hai anh em tới, nhìn thấy cảnh này đều muốn bỏ cả công việc để ở lại đây hưởng thụ. Không khí trong lành, mắt nhìn đâu cũng thấy hoa tươi cỏ lạ, cơm canh lại cực kỳ hợp khẩu vị. Nhưng vì công việc không dứt ra được, họ đành hẹn lần sau có dịp sẽ lại tới chơi.
Nhà mới xây xong, Kỳ Liêm không cần phải chen chúc trên cái giường sưởi (hỏa kháng) với anh em Dung An, Dung Ninh nữa. Cậu và Lôi T.ử được ở một căn phòng lớn cực kỳ sáng sủa, hai cái giường đặt song song, ở giữa ngăn bằng một bức bình phong. Tiểu Vũ ở riêng một phòng nhỏ hơn, cách bài trí hoàn toàn đúng sở thích của các cô bé. Tiểu Vũ vui lắm, Lôi T.ử cũng mãn nguyện, duy chỉ có Kỳ Liêm là chẳng lộ chút vẻ hớn hở nào. Đôi mắt đen sâu thẳm của cậu tỏa ra một luồng khí u ám khiến Lôi T.ử vốn nhạy cảm phải né ra xa.
Sáng hôm sau ngày họ chuyển tới, sắc mặt Kỳ Liêm cực kỳ tệ, nhìn là biết mất ngủ. Nhà họ Dung gặng hỏi mãi, Kỳ Liêm mới nói là do Lôi T.ử ban đêm ngủ gáy, nghiến răng lại còn nói mơ, làm cậu không sao ngủ được.
Lôi T.ử há mồm định thanh minh rằng mình ngủ rất ngoan, không gáy cũng chẳng nói mơ bao giờ. Nhưng bị ánh mắt sâu thăm thẳm của Kỳ Liêm liếc qua một cái, cậu rùng mình một cái, rụt cổ im bặt.
Biết nguyên do rồi, mẹ Dung đương nhiên không để Kỳ Liêm ở chung phòng với Lôi T.ử nữa. Bác gái cả đề nghị để cậu ra nhà trước, dọn thêm một phòng nữa, muốn tìm Dung Vãn hay Lôi T.ử chơi thì cũng chỉ đi thêm vài bước chân thôi.
"Thế thì phiền bác và đại nương quá, cháu ở chung với bé Bảy là được rồi ạ." Kỳ Liêm nhân cơ hội bồi thêm một câu, đây mới chính là mục đích của cậu. Bé Tám còn được ở chung phòng với em gái Dung Vãn, tại sao cậu lại không thể chứ!
Thâm hiểm!! Lôi T.ử tức tối nghiến răng ở bên cạnh. Lẽ ra cậu nên vạch trần bộ mặt thật của tên này, vì đạt mục đích mà không từ thủ đoạn, bắt mình gánh tội thay! Nhìn cô em gái Tiểu Vũ đang cười trên nỗi đau của mình, cậu biết chắc khi về nhà, người lớn sẽ lại lấy chuyện cậu ngủ xấu ra làm trò cười, thật mệt tim quá đi!
Tối đến, khi Kỳ Liêm dọn vào phòng của Dung Vãn và bé Tám, cậu thấy bé Tám đang nỗ lực kéo cái nệm của mình sát về phía Dung Vãn, vì thế mà còn bị ngã chổng vó trên giường hai lần, môi thì mím c.h.ặ.t. Kỳ Liêm đương nhiên cũng trải nệm sát cạnh Dung Vãn, nhưng cậu vừa quay đi, bé Tám đã lập tức dùng bàn tay mập mạp đẩy cái nệm của cậu ra, bị bắt quả tang mới lủi thủi thu tay lại.
Dung Vãn thấy hai người như vậy thì cười lăn lộn trên giường, khuôn mặt trắng trẻo ửng hồng, cười đến chảy cả nước mắt. Nhưng đúng là "vui quá hóa buồn", cười một hồi cô bắt đầu nấc cụt, không sao dừng lại được. Kỳ Liêm phải rót nước cho cô uống, bé Tám thì vỗ lưng cho cô, mãi mới đỡ. Sau sự cố đó, ba đứa trẻ không nghịch ngợm nữa mà ngoan ngoãn thay đồ đi ngủ.
Lôi T.ử vốn nhanh quên, chỉ qua một đêm đã quên sạch nỗi uất ức bị Kỳ Liêm hãm hại, cậu và Tiểu Vũ nhanh ch.óng chơi đến phát điên. Sáng sớm nào hai đứa cũng theo Dung Ninh đi đào rau dại, mò trứng chim rồi hái hoa; may mắn thì còn tìm được ổ chim non đang há mồm chờ ăn, thậm chí họ còn bắt được một con gà rừng. Bộ lông gà sặc sỡ được Tiểu Vũ giữ làm bộ sưu tập, còn thịt gà thì đem hầm, vị ngon hơn hẳn mấy món gà ở nhà hàng lớn mà họ từng ăn. Chạy nhảy ngoài trời suốt nên da dẻ đứa nào cũng đen nhẻm, vết cháy nắng hiện rõ mồn một trên chân.
Kỳ Liêm vì đã đến đây nhiều lần nên không còn hứng thú với việc chạy nhảy bên ngoài nữa, cậu thích ở nhà cùng Dung Vãn chăm sóc vườn rau nhỏ của cô hơn. Lần này tới, cậu cảm nhận rõ Dung Vãn đối với mình không còn như trước, không còn tíu tít "anh Kỳ Liêm" này nọ bám lấy cậu, cũng chẳng chủ động nắm tay kéo cậu đi chơi, ngay cả làm nũng cũng ít hẳn đi, điều này khiến lòng cậu khá hụt hẫng. Cậu đổ lỗi cho sự xuất hiện của bé Tám, cho rằng Dung Vãn bị chia sẻ sự chú ý sang nó, nghĩ đến đó thôi là Kỳ Liêm đã thấy chua xót cả lòng.
