[không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 47.1: Khắp Nơi Đều Có Những Kẻ Kỳ Lạ
Cập nhật lúc: 23/03/2026 05:01
Cái đại viện vừa mua tạm thời chưa thể ở ngay được, nhà cửa chỗ nào cần tu bổ phải tu bổ, chỗ cần xây lại phải xây lại, chỗ cần sơn phết phải sơn phết, ngay cả hoa cỏ cây cối trong sân cũng cần quy hoạch lại, tính ra đây là một công trình không hề nhỏ. Dung Vãn và Tiểu Bát đều phải về đi học, không thể ở lại lâu, Dung ba và Dung mẹ đương nhiên cũng phải theo về, thế nên việc ở đây đều giao cho bác cả và bác gái nhà họ Dung phụ trách.
Kể từ khi biết nhà họ Dung định mua nhà ở Thủ đô, tâm trạng Kỳ Liêm luôn trong trạng thái vui vẻ, tuy không đến mức cười toe toét nhưng hơi thở dịu dàng quanh thân đã tiết lộ sự thật này. Tuy nhiên, khi Dung Vãn và Tiểu Bát sắp rời Thủ đô về nhà đi học, mặt cậu lại đầy vẻ u sầu. Cậu thầm nghĩ, giá mà người ở lại Thủ đô giám sát việc cải tạo đại viện là Dung ba Dung mẹ thì tốt biết mấy.
"Buổi tối đừng uống quá nhiều nước." "Vâng." "Phải ngủ ngoan, đừng có đá chăn." "Được ạ." "Nhớ mỗi tuần gọi cho anh một lần." "... Vâng." ……
"Tôi có cảm giác sai lệch rồi, hình như Tiểu Thất là người nhà họ Kỳ chứ không phải nhà họ Dung mình ấy. Bà nhìn cái điệu bộ này của Kỳ Liêm xem, suýt chút nữa là nó bước qua dặn dò chúng ta phải chăm sóc tốt cho Tiểu Thất rồi." Dung mẹ nhìn Kỳ Liêm đang đứng một bên dặn dò Tiểu Thất mà không nhịn được cười, thật sự là khác xa với vẻ lạnh lùng thường ngày của cậu.
"Con gái là nuôi cho nhà người ta mà, hai người cứ chuẩn bị tâm lý đi là vừa." Kỳ mẹ đứng bên cạnh chua xót tiếp lời. Bà vẫn luôn ao ước có một cô con gái nhưng tiếc là không toại nguyện, giờ nhìn Tiểu Vũ hoạt bát nhà họ Trương, Tiểu Thất ngoan ngoãn xinh đẹp nhà họ Dung, hỏi sao không ngưỡng mộ cho được!
"Sao có thể thế được!" "Không đời nào!"
Ba của Tiểu Vũ và Dung ba đồng thanh thốt lên, giọng nói bỗng chốc tăng lên mấy tông.
"Xem thằng nhóc thối nào dám có ý đồ với con gái tôi." "Đứa nào dám động vào cục vàng nhà tôi, tôi thề không để yên cho nó đâu!"
Hai người nhìn nhau rồi lại gần như nói cùng lúc, trong vấn đề này cả hai cực kỳ ăn ý.
"Hai ông nói cho vui vậy thôi, chẳng lẽ định giữ con gái ở nhà cả đời thật à? Tìm cho con bé một nhà t.ử tế để gả đi mới là việc người làm cha nên làm." Dung mẹ cười nói, điểm này mẹ Tiểu Vũ cũng rất tán đồng.
Vừa mới chia tay là Kỳ Liêm đã bắt đầu nhớ Tiểu Thất rồi. Nhưng cậu cũng biết nhà Tiểu Thất vẫn chưa lắp điện thoại, muốn gọi điện phải ra tận trên trấn, cực kỳ bất tiện, muốn ngày nào cũng gọi là chuyện không thể. Chính vì lý do này, mỗi lần gọi điện cho Dung Vãn cậu đều rất trân trọng. Hai người nói chuyện chưa bao giờ rơi vào cảnh im lặng ngượng ngùng, đương nhiên cậu cũng chẳng muốn ai chiếm dụng khoảng thời gian quý báu này, ngay cả ông nội hay mẹ mình có nói thêm vài câu cũng bị cậu nhìn bằng ánh mắt đầy oán niệm.
Nhưng thật đúng là trùng hợp, lần này khi cậu đang kể cho Dung Vãn nghe về cuộc sống gần đây và tiến độ sửa sang đại viện nhà họ Dung thì Lôi T.ử và Tiểu Vũ kéo đến. Nếu là anh em nhà mình tranh điện thoại thì còn dễ nói, chỉ cần lườm một cái là xong, nhưng Tiểu Vũ thì chẳng thèm nể mặt cậu, mà cậu là đàn ông con trai lại không thể tranh giành với con gái, thật sự là uất ức hết chỗ nói, chỉ có thể trừng mắt nhìn Lôi T.ử vài cái để xả giận.
Tiểu Vũ nói chuyện điện thoại rất phấn khích, giọng nói vô tình cao v.út lên, bàn tay rảnh rỗi cũng bắt đầu múa may quay cuồng, ngôn ngữ cơ thể vô cùng phong phú. Đặc biệt là khi kể về cái cô bạn cùng lớp kỳ lạ tên Lôi Lôi, cô bé tức đến nổ phổi.
Kể từ khi Tiểu Vũ nếm thử món thịt băm xào ớt mang từ nhà Dung Vãn tới, cô bé đã mê mẩn cái hương vị đó. Bản thân cô bé vốn không ăn được cay, mỗi lần ăn đều vừa ăn vừa chảy nước mắt, thè lưỡi ra hít hà nhưng vẫn cứ đòi ăn cho bằng được. Điều này khiến mấy ngày liên tiếp môi cô bé cứ đỏ ch.ót, màu rất tươi, nhìn như hơi sưng lên vậy.
Một vài bạn cùng lớp khá thân với Tiểu Vũ thấy cô bé mấy ngày liền đều như vậy, bèn trêu chọc hỏi xem có chuyện gì, có phải bị muỗi đốt không. Tiểu Vũ còn chưa kịp lên tiếng, cái cô Lôi Lôi kia đã hừ lạnh một tiếng rồi bảo chắc là do Tiểu Vũ... hôn nhau mà thành.
Sau khi Lôi Lôi nói xong câu đó, cả lớp im phăng phắc, các bạn học đều c.h.ế.t lặng. Bây giờ họ cũng chỉ mới là học sinh tiểu học, vẫn còn rất ngây thơ, vậy mà lại có người dám công khai nói ra chuyện hôn hít rồi gán ghép cho bạn khác, thật là đáng sợ!
"Đồ không biết xấu hổ, thật ghê tởm!" Những lời của Lôi Lôi làm Tiểu Vũ giận nổ đom đóm mắt, xông lên tát cho Lôi Lôi một cái đau viếng. Tiếng động này làm mọi người xung quanh giật mình, nhưng phần lớn đều đứng về phía Tiểu Vũ.
"Sao cậu lại có thể nói Tiểu Vũ như thế, tớ sẽ đi mách cô giáo, cậu thật là thất đức!" Một bạn nữ chơi thân với Tiểu Vũ phản ứng lại, đẩy mạnh Lôi Lôi một cái khiến cô ta không kịp đề phòng mà ngã ngồi bệt xuống đất, sau đó bạn nữ này cũng chạy thẳng đi tìm giáo viên chủ nhiệm thật.
"Tớ... tớ chỉ nói đùa thôi mà, sao bạn ấy lại đi tìm cô giáo thật chứ!" Lôi Lôi thấy bạn học đi mách cô thì sợ phát khóc, nước mắt lã chã rơi, trông bộ dạng cực kỳ đáng thương. "Bạn Trương Tiểu Vũ còn đ.á.n.h tớ nữa kìa!"
