[không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 50.2: Học Bá Cực Ngầu
Cập nhật lúc: 23/03/2026 06:07
Phát bài xong và dặn dò bài tập về nhà, cô giáo tuyên bố nghỉ hè. Nhưng với những đứa thi kém, kỳ nghỉ hè này chắc chắn chẳng mấy tốt đẹp. Đầu tiên là lượng bài tập: cô giáo yêu cầu những câu làm sai trong đề thi phải chép lại năm lần, thi càng kém chép càng nhiều. Thêm vào đó, sổ liên lạc phải có chữ ký phụ huynh, mấy đứa định giấu nhẹm điểm số coi như vỡ kế hoạch. Dù trong thôn đa số chưa có định hướng rõ ràng cho việc học lâu dài của con cái, thậm chí có người nghĩ học nhiều cũng chẳng để làm gì, nhưng điểm số của con cái đối với người lớn vẫn là vấn đề sĩ diện. Việc "có biết học hay không" và "có muốn học hay không" là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Mang kết quả thi về nhà, Dung Vãn và Tiểu Bát nhận được sự tán thưởng của cả gia đình. Hai tờ giấy khen viết tay mỏng manh được trân trọng dán lên tường trong phòng ông nội. Thật ra Dung ba cũng muốn dán ở phòng mình nhưng làm sao tranh được với ông nội cơ chứ! Bà nội và mẹ đã cùng nhau nấu một bàn tiệc thịnh soạn, chẳng kém gì bữa cơm ngày mùng Một Tết. Bác cả và bác hai mỗi người lì xì cho hai đứa nhỏ một bao thư đỏ làm phần thưởng, còn hứa sau này cứ lần nào đứng nhất là có thưởng, đỗ đại học sẽ thưởng một khoản thật lớn.
Dung Vãn nhận được tiền thưởng cũng không nghĩ đến chuyện chạy ra tiệm tạp hóa mua đồ ăn, mà cất hết vào hũ tiết kiệm heo con. Tiểu Bát nhận tiền xong không bỏ vào cái hũ trống không của mình mà tiện tay nhét luôn vào hũ heo của Dung Vãn. Từ đầu cậu đã luôn làm thế, nói thế nào cũng không nghe.
"Vậy sau này Tiểu Bát muốn mua gì thì cứ bảo chị nhé, đây là tiền của hai chị em mình." Dung Vãn xoa mái tóc ngắn đen nhánh của em trai, giọng đầy nghiêm túc.
Tiểu Bát ngoan ngoãn dụi đầu vào lòng bàn tay ấm áp mềm mại của chị gái, khóe miệng nở nụ cười nhạt, hai lúm đồng tiền nhỏ xíu hiện lên trông cực kỳ đáng yêu.
Không khí nhà họ Dung cực kỳ ấm cúng, trái ngược hẳn với những nhà có con thi kém. Khi đám trẻ đó về nhà, đón chờ chúng là những trận mắng nhiếc lôi đình, câu nào cũng không quên lôi "con nhà người ta" ra để so sánh.
"Lớp mày đứa nào giỏi nhất? Được bao nhiêu điểm?" Vừa hỏi với khuôn mặt không cảm xúc, tay người mẹ đã lăm lăm cái chổi lông gà.
"Dung Vãn và Dung Phúc, đều được 100 điểm ạ." Đứa trẻ nghịch ngợm vốn đã quen bị ăn đòn vừa trả lời vừa lấy hai tay che m.ô.n.g, lén lút lùi ra xa.
"Mày cộng hai môn lại còn không bằng một môn của người ta, mày học hành cái kiểu gì thế hả?! Bình thường chỉ giỏi quậy phá là nhanh!" Người mẹ vung chổi mắng: "Chạy cái gì mà chạy, lại đây!"
Những đứa trẻ được cưng chiều như Hải Yến thì còn đỡ, không những không bị mắng mà còn được khen vài câu, nhưng cuối cùng luôn bị dặn là phải chơi nhiều với chị em nhà họ Dung để cùng tiến bộ.
Thường Hồng và Trương Nhụy về nhà không dám đưa sổ liên lạc cho bố mẹ xem, định bụng trì hoãn được ngày nào hay ngày nấy. Nhưng những nhà khác trong thôn có con học tiểu học đều đã nộp rồi, thậm chí có người còn hỏi thăm điểm của hai cô bé, thế là muốn giấu cũng không xong.
Trương Nhụy thi tốt hơn Thường Hồng một chút nhưng vẫn thuộc nhóm dưới. Bố mẹ cô ta vốn ưa sĩ diện nên cảm thấy rất mất mặt, cứ nhớ ra là lại mắng nhiếc, còn cấm không cho cô ta đi chơi, bắt phải ở nhà đọc sách.
Nhà Thường Hồng chỉ có mình cô ta nên bố mẹ cũng nuông chiều, nhưng nhìn điểm số này cũng không nhịn được mà nói vài câu. Họ nhắc nhở cô ta nên học tập bạn đứng nhất lớp, giữ quan hệ tốt với người ta... Thường Hồng nghe xong liền bộc phát, ném bát xuống bàn rồi chạy biệt vào trong phòng, ai gọi cũng không thưa.
Tất nhiên Dung Vãn không hề biết những chuyện này, cô chẳng rảnh rỗi mà đi nghe ngóng. Cuộc sống hiện tại của cô cực kỳ sung túc và bận rộn. Ngày đầu nghỉ hè, Dung Vãn đã lên kế hoạch: hoàn thành bài tập hè trước, sau đó tiếp tục đọc sách trong Không gian, đồng thời dành thời gian quy hoạch lại khu đất trong Không gian. Hiện tại cô đã có hơn hai mươi mẫu đất, nhiều chỗ vẫn đang để trống.
Được trọng sinh, có được một gia đình tốt như thế này đối với Dung Vãn đã là may mắn cực lớn rồi. Cô không muốn vì quá tham lam mà để ông trời thu hồi những hạnh phúc này, vì vậy cô chưa từng nghĩ đến việc dùng đồ trong Không gian để làm giàu hay kinh doanh lớn. Chỉ là với diện tích đất màu mỡ và linh khí dồi dào thế này, sản lượng là vô cùng kinh ngạc, cả nhà ăn không hết, dù có mang đi tặng người thân bạn bè mỗi ngày cũng vẫn còn dư. Thế nên cô mới định quy hoạch lại, không trồng quá nhiều rau nữa mà chuyển sang trồng hoa và cây ăn quả. Trái cây có thể dùng làm mứt và nấu rượu. Cô đã tìm được vài công thức hay trong đống sách ở gác mái. Mứt và rượu hoa quả làm theo công thức này có tác dụng điều dưỡng cơ thể, dưỡng nhan làm đẹp da rất tốt.
Dung Vãn vốn không hề đề phòng người nhà, việc cô thường xuyên ra vào Không gian chắc chắn sẽ bị những người chung sống sớm chiều nhận ra. Người đầu tiên phát hiện là Tiểu Bát. Nửa đêm cậu thức dậy đi vệ sinh thì thấy chị không có trong phòng, chăn đệm cũng đã lạnh ngắt. Cơn buồn ngủ tan biến sạch, nỗi sợ hãi tột độ ập đến khiến cậu không thể nhấc nổi chân, miệng há hốc nhưng không phát ra tiếng.
