[không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 60.1: Tiệc Lẩu Linh Đình

Cập nhật lúc: 23/03/2026 11:02

Theo ghi chép trong sách cổ, việc điều chế ra chín loại nước lẩu với hương vị khác nhau không phải là chuyện khó, nhưng nhà Dung Vãn không có loại nồi chuyên dụng đó, đành dùng tạm nồi lẩu uyên ương. Một bên là nước dùng đặc sắc trắng như sữa, bên kia là đáy nồi dầu đỏ tỏa hương cay nồng, tạo hình cực kỳ giống đồ hình âm dương lưỡng nghi.

Trên bàn bày biện đầy ắp những cuộn thịt thái mỏng, phi lê cá, viên thịt tươi, những lát khoai tây vàng óng, củ cải mọng nước, miếng khoai lang giòn rụm, cùng với cải bó xôi, cải thìa xanh mướt và lõi cải thảo vàng nhạt. Mỗi người một ly rượu trái cây trong vắt mà nồng đượm.

Bữa lẩu lần này có cả nhà họ Kỳ và nhà Lôi T.ử tham gia, một bàn chắc chắn ngồi không xuể. May mà sân nhà họ Dung rất rộng, họ kê lẩu trên bàn đá giữa sân, chia làm hai bàn lớn, vừa tự nhiên vừa thú vị. Bàn của Dung Vãn toàn là người trẻ tuổi, ăn một lúc là rũ bỏ hết sự câu nệ, tiếng cười nói vang lên không ngớt. Lôi T.ử ăn đến mức mồ hôi đầm đìa, vừa uống rượu trái cây vừa nhúng lẩu cay, miệng không ngừng xuýt xoa quá đã. Dáng vẻ này khiến ông cụ Trương cảm thấy mất mặt vô cùng, thầm tính toán sau này phải rèn luyện thằng cháu nội nhà mình cho ra hồn mới được.

Kỳ Liêm là người hiểu Dung Vãn nhất, anh gác lại sở thích ăn uống của mình, cứ liên tục nhúng đồ, gắp thức ăn cho cô, vô cùng chu đáo tỉ mỉ. Dung Vãn lại thản nhiên đón nhận, khiến mấy anh em nhà họ Dung chẳng biết nói gì hơn, chỉ đành thi nhau gắp thêm thịt cá vào bát em gái.

"Đúng là cái đồ trọng sắc khinh bạn, chỉ lo gắp thức ăn cho Tiểu Thất, tôi là anh em chí cốt mà chưa bao giờ được hưởng đãi ngộ này!" Lôi T.ử lầm bầm một câu. Anh ta không muốn để cái tên "tâm đen" Kỳ Liêm nghe thấy nên tự giác hạ thấp âm lượng, nhưng người ngồi cạnh vẫn nghe rõ mồn một.

Tiểu Vũ liếc nhìn ông anh ngốc nghếch nhà mình, trong lòng cảm thán: Sao anh trai mình lại khờ thế không biết! Tiểu Thất là người Kỳ Liêm đặt trong tim, anh ấy không chăm sóc thì chăm sóc ai, anh tính là cái hành lá nào chứ! Nghĩ đoạn, tốc độ hạ đũa của Tiểu Vũ cũng không hề giảm, cô lại gắp một miếng thịt cừu vào bát gia vị, lăn qua nước chấm rồi đưa vào miệng, tận hưởng đến mức mắt híp lại thành một đường chỉ.

"Thịt của anh!! Quá đáng thật, không biết nhường anh trai gì cả!" Lôi T.ử xót xa nhìn em gái ra tay nhanh chuẩn hiểm cướp mất miếng ăn mình đang nhắm tới, nhịn không được mà kêu oai oái.

"Không nỡ nhìn thẳng luôn!" Dung Ninh nhanh tay vớt miếng cá mềm mượt đậm đà ngay trước mũi đũa của Lôi Tử.

"Đúng vậy." Kỳ Liêm gật đầu, gắp cho Dung Vãn viên thịt tươi mà cô thích.

"Đồng cảm với chị, chị Tiểu Vũ!" Dung Vãn cười rạng rỡ, dĩ nhiên không tiếc rẻ chút lòng thương hại đó.

"Em cũng đồng cảm với chính mình đây!" Tiểu Vũ thấy Lôi T.ử bị đả kích đến ngây người, thuận tay "thó" luôn miếng lõi cải thảo đẫm dầu đỏ trong bát anh ta.

Còn có thể ăn lẩu vui vẻ được nữa không hả trời!!! Lôi T.ử cảm thấy trái tim nhỏ bé của mình sắp vỡ vụn, đầy bi phẫn nhìn đám người "lòng dạ đen tối" này.

"Anh Lôi Tử, trong nồi còn cá đấy, loại này vào miệng là tan, cực kỳ mềm." Dung Vãn nhịn cười nói, Lôi T.ử dù sao cũng là khách, không nên đả kích quá mức.

"Vẫn là Tiểu Thất tốt nhất!" Lôi T.ử cảm động đến mức muốn xông lên nắm tay Dung Vãn. Anh ta biết ngay mà, Tiểu Thất là người có lương tâm nhất. "Lần sau em muốn làm gì cứ bảo anh, anh Lôi T.ử bảo đảm làm bằng được cho em!"

Tiểu Vũ liếc nhìn sắc mặt Kỳ Liêm, vội vàng nhét miếng khoai lang vừa vớt ra vào miệng Lôi Tử, lòng thầm nhủ: Cái miệng này, cứ dùng đồ ăn chặn lại cho lành! Lôi T.ử bị nóng đến mức kêu oác oác, rốt cuộc không còn cơ hội lộ ra vẻ nịnh bợ với Tiểu Thất nữa.

"Con bé Tiểu Thất này thật tốt, giá mà thành đôi được với thằng Lôi T.ử nhà tôi thì hay biết mấy!" Ông cụ Trương nhấp hai ngụm rượu ngon, bùi ngùi cảm thán.

"Ông cứ mơ hão đi! Tiểu Thất tốt thế này, đâu đến lượt thằng Lôi T.ử ngốc nghếch nhà ông." Ông nội Kỳ trừng mắt, không hài lòng nói.

"Lôi T.ử nhà tôi ngốc chỗ nào chứ, nó thông minh lắm đấy, lại còn thật thà, biết điều, hơn hẳn cái đứa mặt liệt nhà ông!" Ông cụ Trương không cam chịu yếu thế, lời lẽ cũng khá sắc sảo.

"..." Ba của Lôi T.ử chẳng biết nói gì. Anh muốn bênh con mình, nhưng cái sự "thiếu dây thần kinh" của Lôi T.ử đang bày rành rành ra đó, bảo anh mở mắt nói dối thì anh không làm được, chỉ biết cười gượng gạo.

"Tiểu Thất nhà tôi còn nhỏ, không vội!" Ông nội Dung trầm giọng lên tiếng. Việc cháu gái rượu được người ta tranh nhau yêu quý là chuyện đáng tự hào, nhưng cứ công khai đòi ghép đôi thế này làm ông không vui nổi.

Ông nội Kỳ và ông cụ Trương đều biết ông nội Dung cưng chiều Tiểu Thất nhất, chỉ biết cười hì hì rồi tiếp tục uống rượu, nhưng trong lòng mỗi người đều có tính toán riêng.

Vừa về đến nhà, ông nội Kỳ liền buông một câu: "Nếu không cưới được Tiểu Thất về, ta không nhận đứa cháu này nữa!"

Còn ông cụ Trương cũng gọi Lôi T.ử lại bên cạnh: "Con xem Tiểu Thất tốt biết bao, người xinh đẹp, nấu ăn ngon, mau mau nỗ lực rước con bé về đi."

Lôi T.ử hoàn toàn không nghe thấy vế sau của ông nội, anh ta hít hà nước miếng, xoa cái bụng căng tròn, thầm nghĩ: Tay nghề của Tiểu Thất đúng là đỉnh thật, phải năng sang ăn chực mới được.

Điểm thi đại học của Dung Vãn và Tiểu Bát là do đích thân hiệu trưởng gọi điện thông báo. Một người là Thủ khoa, một người là Á khoa, thành tích này quả thực làm rạng danh nhà trường. Hiệu trưởng cũng lấy làm lạ, không hiểu nhà họ Dung giáo d.ụ.c con cái kiểu gì mà đứa nào đứa nấy đều giỏi xuất chúng. Ông đang tính xem có nên mời phụ huynh đến để giao lưu với giáo viên và các phụ huynh khác hay không.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.