Không Gian Trùng Sinh: Thịnh Sủng Thần Y Thương Nữ - Chương 1111: Người Đàn Bà Ngốc Nghếch

Cập nhật lúc: 15/04/2026 03:06

Thẩm Hi nở nụ cười bi lương. Nhớ tới Từ Tiêm Lan, chẳng biết là mỉa mai hay hoài niệm, thần sắc vô cùng phức tạp.

"Vì sao bà lại chắc chắn mẹ tôi đã c.h.ế.t? Tên sát thủ kia có thể buông tha cho tôi, biết đâu cũng..."

Cảnh Vân Chiêu nói nửa chừng, Thẩm Hi đã bật cười nhạt: "Mày đừng ngốc nữa. Tao đã bỏ ra biết bao nhiêu tiền, nếu không xác định cô ta đã c.h.ế.t, làm sao tao có thể dễ dàng bỏ qua? Hơn nữa sau này khi quen biết Cận Dịch Nhiên, tao đã nhờ hắn sai người đi điều tra. Ngọn núi đó quả thực có chôn một người, bên trong còn vương lại mảnh quần áo rách nát. Tất nhiên, còn có cả những vật dụng tùy thân của mẹ mày."

Nói đến đây, trong mắt Thẩm Hi cũng xẹt qua một tia hoảng hốt.

Bà ta từng làm vô số chuyện tày đình, nhưng chưa bao giờ biết hối hận là gì, cũng chẳng thấy mình có chỗ nào sai trái.

Tuy nhiên Từ Tiêm Lan lại khác, cô ta là người phụ nữ duy nhất thực sự khiến bà ta cảm thấy hổ thẹn trong lòng.

Tuy bà ta đã rắp tâm hãm hại em gái ruột Thẩm Đồng, nhưng từ nhỏ đến lớn, Thẩm Đồng mọi bề đều xuất sắc hơn bà ta. Nhỏ tuổi hơn, nhưng luôn nhận được nhiều lời khen ngợi. Cha đối xử với cô em vĩnh viễn ôn hòa hơn hẳn so với mình. Chính cô ta đã cướp đi sự sủng ái, gia đình, và mọi thứ vốn thuộc về bà ta, vì lẽ đó dẫu Thẩm Đồng có c.h.ế.t, bà ta cũng chẳng mảy may áy náy.

Nhưng Từ Tiêm Lan, lại là một người phụ nữ ngốc nghếch.

Năm đó bà ta nơm nớp lo sợ bước chân vào nhà họ Từ, đối với mọi thứ trong gia đình này đều vô cùng sợ hãi. Bà ta sợ bị người làm chỉ trỏ chuyện quạ hóa công, sợ người ngoài gièm pha, sợ đám phu nhân hào môn quyền quý khinh khi mạt sát.

Từ Nguyên Trạch vốn là một người đàn ông m.á.u lạnh, đối với bà ta vô tình vô nghĩa, sao có thể ra tay giúp đỡ? Người duy nhất tận tình giúp bà ta chính là Từ Tiêm Lan. Cô dạy bà ta lễ nghi của giới thượng lưu, giúp bà ta bình tâm tĩnh khí. Đã từng có một khoảng thời gian rất dài, bà ta thực lòng coi Từ Tiêm Lan như bạn bè, như em gái mà đối đãi. Chỉ tiếc là, ngay cả người phụ nữ ngốc nghếch này cuối cùng cũng phản bội lại bà ta.

"Mẹ mày quá mức nhu thuận, dù không c.h.ế.t trong tay tao, cô ta cũng chẳng sống được bao lâu." Thẩm Hi lẩm bẩm một câu, lại nói: "Đôi lúc tao thực sự rất hoài nghi, mày có đúng là con gái của Từ Tiêm Lan hay không? Rõ ràng dung mạo giống nhau đến thế, nhưng tính cách sao lại khác biệt một trời một vực."

Từ Tiêm Lan là một người phụ nữ truyền thống mẫu mực, ôn hòa, hiền thục và dịu dàng. Ông trời đối với cô ta xưa nay chưa từng keo kiệt, ban cho cô ta nửa đời trước được sống trong những ngày tháng hạnh phúc nhất trần đời.

Cha mẹ yêu thương, anh cả nuông chiều, người đàn ông mình yêu thậm chí không tiếc từ bỏ cả gia tộc vì cô ta, như vậy còn chưa đủ sao?

Nếu cô ta có một quá khứ huy hoàng đến vậy, hẳn cũng sẽ không rớt vào kết cục bi t.h.ả.m như ngày hôm nay.

"Tôi sẽ không ngu ngốc nuôi ong tay áo như mẹ tôi." Cảnh Vân Chiêu hừ lạnh một tiếng, cuối cùng hỏi: "Bà ấy được chôn cất ở đâu."

"Tao chỉ biết ở huyện thành đó có một ngọn núi nhỏ. Lúc chôn cất, tao có dặn người khắc dấu hiệu tại nơi vùi lấp. Trên mấy cái cây gần đó đều có khắc chữ 'Lan'. Mày tìm đến nơi rồi đào sâu xuống ba mét là thấy." Thẩm Hi cũng chẳng còn hơi sức vùng vẫy phản kháng, yếu ớt đáp lời.

Thẩm Hi vừa dứt lời, Cảnh Vân Chiêu nhấc tay, dùng d.a.o gọt hoa quả lạnh lùng cứa ngang cổ bà ta: "Sau khi bà c.h.ế.t, hắn ta sẽ là hung thủ."

Thù mới hận cũ, không thể không báo.

Nếu không phải do bà ta, cô sẽ không phải lưu lạc bên ngoài bao nhiêu năm trời, kiếp trước cũng sẽ chẳng đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn không biết cha mẹ mình là ai.

Đồng t.ử của Thẩm Hi lập tức dần dần mất đi tiêu cự, ánh mắt trân trân nhìn Từ Dục, cả khuôn mặt hằn rõ sự không cam tâm. Thế nhưng m.á.u tươi đã tuôn trào như suối, chẳng còn đường vãn hồi.

Máu nhuộm đỏ mặt đất, nhưng trên người Cảnh Vân Chiêu tuyệt nhiên không dính lấy nửa giọt. Rất nhanh, người đàn bà kia đã hoàn toàn tắt thở. Cảnh Vân Chiêu nhìn t.h.i t.h.ể Thẩm Hi, không mảy may biểu cảm, thản nhiên nhét con d.a.o gọt hoa quả vào tay Từ Dục. Sau khi lấy kim bạc châm vào vài huyệt đạo trên đỉnh đầu hắn, cô mới lặng lẽ rời đi.

Khoảng mười phút sau khi Cảnh Vân Chiêu rời khỏi, Từ Dục lờ mờ tỉnh dậy. Tuy nhiên khoảnh khắc vừa mở mắt, ánh mắt hắn lại toát lên sự đờ đẫn ngây dại.

Hai chân bị phế không thể đi lại, hắn cứ thế ngồi bệt giữa vũng m.á.u, tay cầm con d.a.o gọt hoa quả ngây ngốc thất thần. Mãi cho đến một ngày sau, có người dân trình báo phát hiện Thẩm Hi che giấu Từ Dục, cảnh sát mới ập đến lục soát.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Không Gian Trùng Sinh: Thịnh Sủng Thần Y Thương Nữ - Chương 1001: Chương 1111: Người Đàn Bà Ngốc Nghếch | MonkeyD