Không Gian Trùng Sinh: Thịnh Sủng Thần Y Thương Nữ - Chương 718: Đồ Ngốc

Cập nhật lúc: 06/04/2026 18:40

Cảnh Vân Chiêu và Chu Mỹ Quân với tư cách là lớp trưởng phải phụ trách quản lý kỷ luật của sinh viên trong lớp, đồng thời đứng quan sát quá trình b.ắ.n của mọi người, do đó được xếp vào lượt cuối cùng.

Hạng mục b.ắ.n s.ú.n.g mỗi người có mười viên đạn, lần này là đạn thật, khoảng cách hai trăm mét, tư thế b.ắ.n nằm sấp.

Hàng sinh viên đầu tiên nằm xuống, điều chỉnh s.ú.n.g trong tay, nhắm thẳng vào tấm bia trống không ở đằng xa. Ngay lập tức, âm thanh "đoàng đoàng" liên tiếp vang lên. Có người nghe thấy âm thanh này liền cảm thấy vô cùng phấn khích, nhưng cũng có những người sởn gai ốc, mang theo vài phần khiếp sợ.

Sau khi lượt sinh viên đầu tiên hoàn thành b.ắ.n, người nấp sau mô đất phía xa lúc này mới xuất hiện để kiểm tra bia.

"Trượt bia, trượt bia, trượt bia... hai điểm, một điểm... tổng cộng ba điểm."

"Trượt toàn bộ, không điểm..."

"Trượt toàn bộ..."

...

Tám người ở hàng đầu tiên, cộng hết điểm lại cũng chẳng gom nổi một điểm mười, chứ đừng nói đến việc mỗi người có tận mười cơ hội b.ắ.n.

Thành tích này vừa được công bố, khuôn mặt đám sinh viên lộ rõ vẻ thất vọng. Nhưng dẫu sao đây cũng coi như là lần đầu tiên, cho dù điểm số không tốt cũng chẳng làm họ mất đi sự hào hứng, thậm chí còn cảm thấy tám người không bị "toàn quân phúc một" đã là khá lắm rồi.

Liên tiếp hai đội hoàn thành, đến lượt nhóm ba người Hoắc Thiên Tiên, và oái oăm thay, đội đối phương lại có mặt Đào Cáp.

Hoắc Thiên Tiên nhướn mày cười với Đào Cáp, trong mắt xẹt qua một tia khinh bỉ. Giây tiếp theo, cô nàng nằm sấp xuống, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào tấm bia phía xa, "đoàng đoàng" b.ắ.n ra mấy phát s.ú.n.g. Còn Đào Cáp, mỗi khi nhìn thấy Hoắc Thiên Tiên, tận sâu trong xương tủy lại rịn ra sự tự ti và chột dạ. Sắc mặt cô ta u ám, tốc độ thao tác so với mọi người chậm hơn hẳn.

"Năm điểm, sáu điểm, bốn điểm..."

Thành tích của Hoắc Thiên Tiên được công bố, rõ ràng là tốt hơn những người khác một chút. Mười phát s.ú.n.g đều trúng đích, tổng điểm đạt khoảng sáu mươi điểm. Đối với một người mới, như vậy đã là khá tốt rồi, đặc biệt trong số đó có một phát s.ú.n.g trúng vào vòng chín điểm, cũng chẳng biết có phải là mèo mù vớ được cá rán hay không.

Thích Trung hiếm khi lộ ra vẻ mặt tán thưởng: "Tạm được."

"Bổn tiểu thư mới chơi s.ú.n.g này được hai ngày thôi đấy, nếu không chắc chắn phát nào cũng phải từ tám điểm trở lên!" Hoắc Thiên Tiên hoàn toàn không thèm nhận lời khen.

Thích Trung lộ vẻ bất lực, người phụ nữ này quả thực là không thể khen ngợi được.

Nhìn lại Đào Cáp, sắc mặt cô ta lúc này khó coi vô cùng. Mười viên đạn, chín viên trượt bia, viên còn lại vậy mà cũng chỉ b.ắ.n được có hai điểm!

Ngay cả Diêu Bảo Bảo cũng đạt điểm cao hơn cô ta, chứ đừng nói đến chuyện đem ra so bì với Hoắc Thiên Tiên.

"Đồ ngốc thì mãi là đồ ngốc thôi." Hoắc Thiên Tiên đứng dậy, phủi phủi bụi trên người, rồi đảo mắt trắng dã nhìn Đào Cáp.

Đào Cáp tức đến phát run, khuôn mặt trắng bệch, nỗi thất vọng dâng lên tột đỉnh. Nếu không phải vì Thích Trung luôn nổi tiếng là một vị huấn luyện viên nghiêm khắc, cô ta thực sự muốn mở miệng cầu xin anh ta cho mình làm lại một lần nữa.

Đào Cáp mất mặt, Chu Mỹ Quân cũng cảm thấy mặt mũi mình bị bôi tro trát trấu. Ngay cả những sinh viên khác trong lớp nhìn Đào Cáp cũng phải lắc đầu ngán ngẩm.

"Đắc ý cái gì? Tôi còn chưa b.ắ.n cơ mà!" Chu Mỹ Quân thấp giọng nói thầm hai câu.

Cô ta giữ một gương mặt sắt đá nhìn nhóm sinh viên tiếp theo bước lên, miệng không ngừng căn dặn từng người một, sợ họ quên mất kỹ thuật bóp cò. Tuy nhiên, vì cô ta lải nhải quá nhiều, sinh viên lớp A08 lại đ.â.m ra phiền toái, ngược lại càng không thể tập trung tinh thần. Nhất là khi cô ta mở miệng nhắc nhở, đám sinh viên b.ắ.n không tốt thì lại biến thành do không chịu nghe lời cô ta, b.ắ.n tốt thì lại hóa thành công lao của cô ta vậy.

Đến khi Cảnh Vân Chiêu và Chu Mỹ Quân bước lên tuyến b.ắ.n, mấy bạn học xung quanh bắt đầu rôm rả: "Lớp trưởng, ban nãy cậu xem bọn tôi b.ắ.n mà nói nhiều thế, chắc hẳn kỹ năng của cậu đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh rồi nhỉ, ngàn vạn lần đừng có trượt bia đấy nhé!"

Chu Mỹ Quân tự tin mỉm cười.

Trượt bia sao? Cô ta nào phải chưa từng đụng qua s.ú.n.g, làm sao có chuyện trượt bia được!

Đang mải suy nghĩ, tiếng s.ú.n.g từ phía Cảnh Vân Chiêu đã vang lên đanh thép.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.