Không Gian Tùy Thân Thời Thập Niên 50 - Chương 215

Cập nhật lúc: 16/01/2026 14:06

Triệu Kiến Quốc trở mình, vươn tay đặt lên người Trương Nhược Lâm mân mê: "Vợ ơi, em làm ở bộ phận nào?"

"Bộ Điều nghiên."

"Bộ Điều nghiên?"

"Là bộ phận chuyên điều tra nghiên cứu ấy."

"Thế nào?"

"Cũng ổn, hôm nay đến làm quen với đồng nghiệp, toàn là các cụ thôi, người trẻ chẳng có mấy, toàn là chân chạy vặt. Em thì khác nha, em đứng cùng hàng ngũ với các cụ đấy." Trương Nhược Lâm đắc ý đáp.

"Vợ anh không đơn giản, mới 22 tuổi đã thành bà cô rồi."

Trương Nhược Lâm nhéo anh một cái.

"Nhẹ thôi, nhéo hỏng thì làm sao?"

Trương Nhược Lâm trở mình: "Còn anh thì sao, công việc thế nào?"

"Hôm nay chạy một lượt mấy khu phố xung quanh, thông báo cho các văn phòng khu phố tuyển người, ưu tiên quân nhân phục viên, chạy từ sáng đến tối mịt."

"Trong nhà có xe đạp sao không đi?"

"Đơn vị có xe đạp, đi xe đạp cũng phải dùng chân, chẳng lẽ chạy bộ đến c.h.ế.t à."

"Ồ!"

"Lương em một tháng bao nhiêu?"

"Lương không cao, thực tập chỉ có 49 tệ 5 hào, chính thức thì 56 tệ. Em cứ tưởng sinh viên đại học ra trường phải được bảy tám chục tệ chứ."

"Không ít đâu, công nhân bình thường vào xưởng chưa chính thức chỉ có mười mấy tệ thôi, em đã gấp ba lần họ rồi còn chê ít." Triệu Kiến Quốc càu nhàu thêm: "Đi làm sao không nói với anh?"

"Sao anh lại nhắc lại chuyện đó thế?" Trương Nhược Lâm bực bội nói.

"Anh cũng chẳng muốn nhắc, chẳng phải là xót em sao? Ít nhất ba tháng tới anh không có cách nào chăm sóc gia đình, em lại đi làm, về nhà còn phải làm việc nhà, liệu em có chịu nổi không? Giả sử mà có t.h.a.i thì sao? Nghĩ mà xem mệt mỏi biết bao nhiêu. Tạm thời đừng đi làm vội, đợi anh bận xong mấy tháng này, lúc đó em đi làm anh cũng không ngăn cản, lúc đó anh cơ bản cũng có thể tan làm đúng giờ rồi."

"Em đã hứa với người ta rồi, bây giờ đổi ý thì anh bảo em giải thích thế nào? Vả lại Bộ Tư pháp là nơi anh muốn vào thì vào, muốn ra thì ra chắc?" Trương Nhược Lâm thắc mắc: "Anh là Trưởng phòng Bảo vệ, có bận đến thế không?"

"Huấn luyện cần thời gian."

"Huấn luyện cái gì? Chẳng phải là đứng gác sao?"

"Ai bảo em huấn luyện là đứng gác?"

"Không phải ạ?"

"Huấn luyện quân sự, sao lại là đứng gác?"

"Huấn luyện quân sự?" Trương Nhược Lâm cũng cạn lời, làm bảo vệ mà còn phải huấn luyện quân sự, thời này làm bảo vệ điều kiện cao thế sao?

"Tất nhiên rồi, phải bảo vệ tài sản và an toàn tính mạng cho người trong xưởng, không huấn luyện quân sự sao được?"

Chương 188 Đi làm

"Em gái, em diện đẹp thế này đi đâu đấy?" Lữ Đông Mai cầm chổi đứng ở cửa lớn, thấy Trương Nhược Lâm dắt xe đạp ra liền mỉm cười hỏi.

"Em đi làm chị ạ." Trương Nhược Lâm cười đáp.

Lữ Đông Mai "ồ" một tiếng: "Vậy em đi làm đi, kẻo muộn, sao giờ này mới đi?"

"8 rưỡi bọn em mới bắt đầu làm việc, thôi em đi trước đây ạ."

Dắt xe ra khỏi tứ hợp viện, Trương Nhược Lâm đạp xe hướng về phía Bộ Tư pháp. Bắp chân vẫn hơi mỏi, cũng là hậu quả của việc mấy hôm trước đạp xe đi đi về về một chuyến quá sức, quan trọng là do lâu ngày không vận động.

Khi đến văn phòng, Trương Nhược Lâm liếc nhìn, thấy mọi người đã đến đông đủ và đang làm việc, thấy mọi người nhìn mình, Trương Nhược Lâm mỉm cười.

"Đồng chí Trương Nhược Lâm đến rồi, hoan nghênh, hoan nghênh."

"Thầy Nhậm, thầy quá lời rồi, sau này mong các thầy chỉ bảo thêm ạ." Trương Nhược Lâm cười nói.

Nhậm Nhạc Chương cười bảo: "Cùng nhau thảo luận thôi, tuy chúng tôi làm nghề luật nhiều năm nhưng về tư duy thì không bì kịp giới trẻ các cô đâu, người trẻ có đầu óc, có ý tưởng. Giống như bài luận về Luật Biểu tình cô viết ấy, mấy lão già chúng tôi không nghĩ ra nổi."

"Phải đấy! Tiểu Trương, chúng tôi không đố kỵ người có tài, cô càng tài giỏi chúng tôi càng thích, như vậy cũng giảm bớt khối lượng công việc cho chúng tôi. Nói ra thì tôi và giáo sư của cô còn là bạn học cũ đấy." Kỳ Hồng Hà cười nói, vẫy tay gọi Trương Nhược Lâm: "Tiểu Trương, lại đây, chỗ này từ nay về sau là của cô."

Trương Nhược Lâm "vâng" một tiếng, đi về phía chỗ ngồi: "Thầy Kỳ, thật không ngờ thầy và giáo sư của em là bạn học, giáo sư chẳng kể với em gì cả."

"Bà ấy không nói với cô là đúng rồi, nói mới lạ đấy. Chúng tôi tranh đấu với nhau từ hồi còn trẻ, bà ấy toàn thua tôi thôi, không ngờ đến lúc sắp về hưu, lần này tôi lại thua bà ấy, để bà ấy nhận được một người đồ đệ như cô. Nhưng ai bảo bà ấy làm nghề gõ đầu trẻ chứ, tính chất khác nhau." Kỳ Hồng Hà cười nói.

Trương Nhược Lâm cười ngượng ngùng, không ngờ lại gặp "kẻ thù" của giáo sư mình.

"Tính cách giáo sư của cô chắc tiếp xúc lâu cô cũng hiểu, hiếu thắng lắm, lại gặp đúng cái tính bướng bỉnh của tôi. Nhưng tranh thì tranh, quan hệ của chúng tôi vẫn rất tốt."

Trương Nhược Lâm cười nói: "Em biết ạ, tình bạn đôi khi rất kỳ lạ, có những trường hợp hai người tưởng như quan hệ rất tệ nhưng lại dễ trở thành tri kỷ của nhau."

Kỳ Hồng Hà gật đầu, chỉ vào đống tài liệu trên bàn: "Tiểu Trương, hiện tại công việc của chúng ta đang ở giai đoạn kết thúc, tiếp theo các điều luật của quốc gia sẽ được ban bố xuống. Cô vừa mới tới nên hiện tại cũng chưa có việc gì cho cô cả. Giáo sư của cô cũng đã nói qua với mấy người chúng tôi về tình hình của cô rồi. Mới tiếp xúc với luật pháp, thiên phú thì tốt nhưng nền tảng vẫn còn hơi kém một chút. Những tài liệu này là chúng tôi chuẩn bị cho cô, hãy làm quen trước đi đã để sau này tham gia vào công việc của chúng tôi. Luật pháp không phải chuyện đùa, nên tôi hy vọng cô có thể nghiêm túc đối với mỗi công việc của mình, hiểu chưa?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.