Không Khom Lưng - Chương 6

Cập nhật lúc: 25/08/2026 08:01

Thẩm Châu Từ siết c.h.ặ.t chén trà, cụp mắt ngồi im bất động:

“Đều là nam nhân cả. Bọn họ chưa có được nàng, không có nghĩa là không từng muốn có.”

Mấy người kia tức đến bốc hỏa, chỉ thẳng vào mũi hắn mắng:

“Ngươi tưởng ai cũng hạ tiện như ngươi, đến huynh đệ tốt của mình cũng có thể ra tay sao?”

Thẩm Châu Từ thản nhiên nhếch môi cười lạnh:

“Chẳng qua là nàng ấy chưa cho các ngươi cơ hội thôi. Nếu không, vị hôn thê cũng không bảo vệ, biểu muội cũng chẳng bênh, chỉ một mực thiên vị Ninh Thư Đường. Nói các ngươi mù cũng chẳng oan.”

“Hà tất phải làm lớn chuyện? Đều là huynh đệ nhiều năm, đ.â.m thủng lớp giấy cửa sổ ấy thì chẳng tốt cho ai.”

“Thư Đường thích tự do, nữ nhi Sở gia muốn danh phận. Hai người bọn họ đều không để tâm, các ngươi cần gì phải nóng lòng đứng ra bênh vực? Ngồi xuống uống chén trà, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì là được.”

Nhưng trong số mấy vị huynh đệ tốt ấy, chẳng một ai chịu ở lại.

Từng người buông lời tuyệt giao cay nghiệt rồi phất áo bỏ đi.

Lúc này Ninh Thư Đường mới đột ngột trút toàn bộ hận ý lên mặt ta:

“Là ngươi? Là ngươi cố ý gọi bọn họ tới xem trò cười của ta, đúng không?”

Ồ?

Bây giờ nàng ta mới nhận ra sao?

11

Ta bước vào trong, tự rót cho mình một chén trà, đầu ngón tay khẽ vuốt ve thành chén vẫn còn ấm.

“Người hẹn ta là Thế t.ử, người cưỡi trên người Thế t.ử là Ninh tiểu thư. Ta cố ý... bắt hai người các ngươi mượn danh nghĩa huynh đệ để làm chuyện vụng trộm đáng xấu hổ sao?” 

“Đủ rồi!”

Thẩm Châu Từ ngước mắt nhìn ta, giọng điệu lạnh lùng:

“Muốn yên ổn gả vào Thẩm gia thì chuyện đêm nay cứ chôn trong bụng đi.”

“Viễn Châu và Đình Vân đều là huynh đệ nhiều năm, bọn họ sẽ không ăn nói lung tung, làm ô uế thanh danh của ta và Thư Đường.”

Ta ngước mắt nhìn Thẩm Châu Từ đang mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng, giọng đầy châm chọc:

“Sao ngươi biết bọn họ sẽ không truyền ra ngoài? Bộ dạng ghê tởm đến mức muốn nôn của bọn họ, hai ngươi không nhìn thấy sao?”

Bốp!

Ninh Thư Đường hất mạnh cả chén trà đã nguội ngắt vào mặt ta:

“Bọn ta là giao tình từng cùng nhau vào sinh ra t.ử, là tình nghĩa từ nhỏ đến lớn, đến lượt ngươi châm ngòi ly gián sao?”

Nước trà trên mặt tí tách nhỏ xuống.

Hẳn là trông ta vô cùng chật vật.

Cho nên khóe môi Thẩm Châu Từ còn treo một nụ cười giễu cợt đầy thích thú.

Ta tự mình khẽ cười nhạt.

Sau đó...

Bốp!

Ta trở tay hất cả chén trà vào mặt Thẩm Châu Từ.

Hắn nổi trận lôi đình, “vụt” một cái đứng bật dậy.

Bốp!

Ta lại giáng một cái tát thật mạnh lên mặt hắn.

Khi hắn nghiến răng nghiến lợi giơ tay về phía ta, ta cười tủm tỉm, chủ động đưa mặt tới:

“Chẳng phải là giao tình từng cùng nhau vào sinh ra t.ử sao? Chịu thay nàng ta một chén trà thôi mà đã thấy ấm ức rồi à?”

“Gian tình là của hai người, tiếng xấu lại để một mình nàng ta gánh. Ngươi chiếm hết tiện nghi, cuối cùng còn ung dung rút lui sạch sẽ. Huynh đệ tốt, ngươi biết chơi thật đấy.”

“Nào, cái tát này cứ giáng xuống mặt ta đi. Ta sẽ lập tức đến trước mặt bệ hạ hỏi xem, trước khi thành hôn đã tư thông với người khác, có tính là kháng chỉ hay không.”

Cái tát của Thẩm Châu Từ cuối cùng không thể hạ xuống.

Ninh Thư Đường bất mãn, hét lớn rồi lao về phía ta.

Bốp!

Ta trở tay tát thẳng vào má nàng ta.

Khi nàng ta run lên, không thể tin nổi nhìn ta, ta chậm rãi nói từng chữ:

“Ngươi sẽ không thật sự cho rằng những huynh đệ tốt kia vẫn còn bảo vệ ngươi chứ?”

“Ta đoán, để cứu vãn thanh mai trúc mã kiêm vị hôn thê mà mình đã đ.á.n.h mất, cùng biểu muội của thế giao, bọn họ nhất định sẽ đứng ra làm chứng cho ta.”

“Nếu chuyện này náo đến trước ngự tiền, ngươi không chỉ phải chịu nỗi nhục bị kiểm tra thân thể, mà còn trở thành nỗi nhục của Ninh gia, quân cờ bị Quý phi vứt bỏ.”

“Hậu quả như vậy, hai người các ngươi gánh nổi sao?”

Bàn tay Thẩm Châu Từ cứng đờ.

Sau đó chậm rãi siết lại thành nắm đ.ấ.m, từng chút từng chút thu về.

“Thư Đường, đừng làm loạn.”

“Thánh chỉ ban hôn vừa mới hạ xuống không lâu, nếu lúc này xảy ra tai tiếng, thứ mất đi chính là thể diện của cả hai tộc.”

“Phía Viễn Châu và Đình Vân, ta tự sẽ đi nói.”

Hắn nhìn ta chằm chằm như cảnh cáo:

“Trăm phương nghìn kế thay thế đường muội cũng phải gả cho ta, Sở Tích Dung, ngày tháng sau này của chúng ta còn dài.”

Bốp!

Ta lại giáng một cái tát lên mặt hắn. 

Sau đó túm lấy vạt áo hắn, ép người sát bên cửa sổ:

“Ngươi nói sai rồi. Lòng dạ ta rất hẹp, với thứ dơ bẩn hôi thối thì không có ngày tháng sau này gì cả.”

“Hôm nay các ngươi khiến ta ghê tởm, vậy ta phải đ.á.n.h cho đủ một lần.”

Ta lại giơ tay lên.

Ninh Thư Đường thấy Thẩm Châu Từ lại bị đ.á.n.h, cuối cùng không nhịn nổi nữa.

Lúc nàng ta lao tới đẩy ta, ta nghiêng người né tránh.

Nàng ta lập tức đẩy trúng Thẩm Châu Từ.

Nửa người của cả hai cùng chúi ra ngoài cửa sổ, sắc mặt lập tức đại biến.

Ánh mắt ta trầm xuống.

Ta hét lớn: “Ninh tiểu thư, đừng mà!”

Sau đó hung hăng đẩy mạnh vào lưng Ninh Thư Đường.

Ta dùng hết sức.

Hai người từ ô cửa sổ khép hờ ầm ầm rơi xuống đất.

“Rầm” một tiếng.

Thân thể Thẩm Châu Từ đập mạnh xuống mặt đất. 

Hai mắt hắn trợn lên, phun ra một ngụm m.á.u.

Sau đó cả người hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.

Ninh Thư Đường lại may mắn hơn. 

Dù cũng rơi từ lầu các ba tầng xuống, nhưng nàng ta đập lên người Thẩm Châu Từ, chỉ bị thương một cánh tay.

Ta thò đầu ra ngoài, liếc xuống một cái.

Đáng tiếc thật.

Chẳng kẻ nào c.h.ế.t hẳn.

Lúc ta tiếc nuối thở dài, ánh mắt bỗng chạm phải Mạnh Du Bạch, đích t.ử phủ Quốc công đang đứng ở căn nhà đối diện — kẻ từng bị ta nhốt trong phòng củi suốt ba ngày.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Không Khom Lưng - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD