Không Làm Nữ Phụ Phản Diện Theo Cốt Truyện Chỉ Dẫn Nữa - Chương 2
Cập nhật lúc: 22/08/2026 03:01
2
Nhưng không sao cả, tôi vẫn còn rất nhiều cơ hội.
Nam chính Tống Thư Ngôn học cùng trường trung học quý tộc với tôi.
Hắn vốn xuất thân từ cô nhi viện, nhờ thành tích học tập ưu tú nên được nhà trường phá lệ tuyển thẳng.
Hệ thống nói, hắn thực chất là thiếu gia thất lạc của tập đoàn Tống thị, sau này sẽ được tìm về, trở thành một huyền thoại trong giới kinh doanh, một đại lão tập đoàn thứ thiệt.
Hệ thống cảm thán:
【Tống Thư Ngôn không đơn giản đâu, hắn là một thiếu niên cố chấp, thâm trầm, chuẩn chỉnh là "hắc thiết hắc".】
Tôi không hiểu:
"Thâm cái gì cơ? Ý là sao? Cái chữ cuối cùng kia đọc thế nào?"
Thế là hệ thống dỗi, không thèm trả lời tôi nữa.
Gia cảnh của tôi và Tống Thư Ngôn hoàn toàn khác biệt.
Tôi, Tiêu Đồng Đồng, là con gái độc nhất của phú hào Tiêu gia, là viên ngọc quý trên lòng bàn tay. Sống mười bảy năm trời tôi mới phát hiện mình thực ra sống trong một cuốn sách, lại còn là nữ phụ độc ác.
Đã vậy còn phải gánh vác nhiệm vụ trọng đại là đối xử thiếu đạo đức với nam chính, khiến hắn thống khổ!
Bởi vì chỉ có như vậy mới khiến nữ chính tiểu bạch hoa có cơ hội đến cứu rỗi hắn.
Hừ, tôi đã sớm biết mình không phải người bình thường rồi mà! Quả nhiên là rất lợi hại.
Tôi không hề nản chí vì một lần thiếu đạo đức thất bại.
Hôm nay tan học, tôi lén lút bám đuôi Tống Thư Ngôn, phát hiện hắn đi vào một siêu thị rồi thay quần áo bảo hộ lao động. Tôi nhìn cái cổng siêu thị, nở một nụ cười tàn nhẫn:
"Hệ thống à, chúng ta tìm được cơ quan bí mật nơi Tống Thư Ngôn làm việc rồi, cơ hội tới!"
Hệ thống cũng lộ ra nụ cười tàn nhẫn y hệt:
【Kịch hay bắt đầu!】
Trông tôi có vẻ không có tâm cơ, nhưng thực chất đó chỉ là ngụy trang mà thôi.
Đêm hôm đó, trăng thanh gió mát, tôi dẫn theo hơn mười vị chuyên gia phá khóa mật mã cao cấp nhất mà tôi mời về, tiến tới cái siêu thị nơi Tống Thư Ngôn làm việc.
Tôi ra lệnh một tiếng. Vài vị chuyên gia lập tức lấy ra máy quét vân tay, thiết bị đo độ rung, chuẩn bị cưỡng chế mở cửa siêu thị. Chuyên gia số 1 xem xét ổ khóa xong liền báo cáo:
"Không xong rồi đại tiểu thư! Họ không dùng khóa mật mã, cũng chẳng dùng khóa vân tay, mà là —— khóa dây xe đạp!"
Tôi nghiến răng nghiến lợi:
"Cái gì! Lớn mật! Ai cho phép bọn họ dùng khóa xe đạp hả?"
Hệ thống phụ họa theo: 【Đúng thế, ai cho phép!?】
Các chuyên gia khác vội vàng đồng tình:
"Đúng vậy! Khóa xe đạp chỉ dùng để khóa xe đạp thôi chứ! Dùng nó để khóa cửa chính là đại nghịch bất đạo!"
Nhưng chút khó khăn này mà đòi làm khó được tôi sao? Tôi lập tức gọi quản gia, bảo ông ấy mang tới một cái cưa điện.
Sau khi cưa đứt xích khóa siêu thị, tôi sai người dâng lên loại v·ũ k·hí hủy diệt mà tôi đã chuẩn bị từ trước —— nước sôi.
Hệ thống che mắt, lệ nóng doanh tròng:
【Đại ca, thực sự phải động thủ sao?】
Tôi cười lạnh một tiếng, gương mặt đầy quyết tuyệt:
"Thống à, tuy nói ra thì rất tàn nhẫn, nhưng ta đã quyết rồi."
Tôi nhìn hệ thống đang run rẩy, khẽ thở dài:
"Đây... chính là thương chiến hắc ám đấy."
Việc gì nên làm thì phải làm ngay.
Tôi giơ cao bình nước sôi, không chút lưu tình tưới thẳng xuống gốc cây chiêu tài của siêu thị.
G.i.ế.c c.h.ế.t cái cây chiêu tài này, siêu thị sẽ không kiếm được tiền nữa, chỉ còn nước đóng cửa.
Đến lúc đó Tống Thư Ngôn sẽ mất việc, đói khổ lạnh lẽo ở nơi hoang dã!
Tôi cười ha hả đắc thắng. Đúng lúc này hệ thống hô hoán:
【Không xong rồi! Đại ca, nam chính tới!】
Tôi lập tức cảnh giác quay đầu lại. Tống Thư Ngôn đang đứng ngay sau lưng tôi.
Hắn nhìn tôi — người đang bị một đám chuyên gia vây quanh, m.ô.n.g thì chổng lên để tưới nước cho cái cây — bằng một thần sắc cực kỳ phức tạp.
Hệ thống khóc thét:
【Sự việc bại lộ rồi, màn xấu hổ nhất lịch sử sắp diễn ra đây ——】
Tôi nở một nụ cười khinh bỉ. Cái hệ thống này đúng là thiếu rèn luyện, cứ hở tí là cuống cả lên. Tôi trầm ổn bảo nó:
"Nhìn cho kỹ đây, ngươi sẽ học được cách dùng lôi đình để đập tan sự xấu hổ!"
Tống Thư Ngôn tay cầm cái ổ khóa đã bị cưa đứt, gương mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc, và cả một tia cảm động khó nhận ra.
Vẻ lạnh lùng thường ngày của hắn khẽ tan chảy:
"Cô... là vì biết tôi làm thêm ở đây, nên mới đêm hôm khuya khoắt chạy tới?... Cô..."
Tôi chẳng buồn để ý đến hắn. Thay vào đó, tôi ưu nhã đổ nốt giọt nước cuối cùng, rồi nhẹ nhàng đứng dậy:
"Được rồi, đây mới là tôi. Không xinh đẹp như Nam Tương, không tinh tế như Cố Ly, cũng chẳng lố lăng như Đường Uyển Như. Tôi tên là Tiêu Đồng Đồng, là cô gái bình phàm nhất trong muôn vàn cô gái mà anh từng gặp."
Tống Thư Ngôn dường như bị chấn động mạnh, sững sờ tại chỗ, nửa chữ cũng không thốt ra nổi.
Tôi thản nhiên thoát thân, dẫn theo đám cao thủ dưới trướng rút lui trong vinh quang. Hệ thống thán phục sát đất:
【Đại ca, ngài đúng là lợi hại quá đi!】
Tôi khẽ nhếch môi, tỏ vẻ thâm trầm mà không nói lời nào.
