Không Làm Nữ Phụ Phản Diện Theo Cốt Truyện Chỉ Dẫn Nữa - Chương 4

Cập nhật lúc: 22/08/2026 03:01

4

Để thu thập thêm thật nhiều cảm xúc tiêu cực của nam chính, hệ thống đã điều động tất cả những thứ mà hắn ghét nhất ra để nghiên cứu kỹ lưỡng. Cuối cùng, mắt hệ thống sáng rực lên:

【Đại ca! Nam chính ghét nhất là những thứ sến súa, nhàm chán! Ví dụ như cuốn truyện 《Tổng tài băng sơn và cô thư ký xinh đẹp》 này nè!】

"Ồ?" Mắt tôi sáng lên như đèn pha ô tô. "Hiểu rồi! Tiếp theo cứ xem tôi đây!"

Hệ thống báo rằng nam chính hiện đang ở văn phòng thầy chủ nhiệm giáo d.ụ.c trên tầng 3.

Tôi mò đến tận cửa văn phòng, đợi Tống Thư Ngôn bước ra trong sự chán chường. Vô tình, tôi nghe thấy giọng thầy chủ nhiệm đứt quãng vọng ra:

"Vấn đề học phí của em... Em là một học sinh giỏi, nhưng nhà trường cũng không thể cứ mãi... Muộn nhất là tuần sau phải đóng học phí..."

Tôi nghe mà buồn ngủ díp cả mắt.

Đột nhiên, tiếng mở cửa vang lên. Tôi lập tức ngồi bật dậy.

Tống Thư Ngôn khựng lại, ngạc nhiên nhìn tôi.

Lần này phải cho hắn nếm mùi lợi hại mới được! Tôi dứt khoát lôi cuốn 《Tổng tài băng sơn và cô thư ký xinh đẹp》 ra, huơ huơ trước mặt hắn:

"Bổn tiểu thư muốn cậu phải đọc hết cuốn sách này!"

Tống Thư Ngôn chần chừ: "Tôi không thích xem loại truyện này."

Tôi nở một nụ cười tà ác. Người đàn ông này, ngươi đã không còn đường lui rồi. Tôi hắng giọng:

"Không thích xem đúng không? Được! Vậy bổn tiểu thư sẽ đọc cho cậu nghe! Cái này thì cậu không còn lý do gì để từ chối nữa chứ?"

Hắn có chút bất lực: "Tôi cũng không muốn nghe."

Tôi phất tay một cái thật mạnh: "Bổn tiểu thư muốn cậu phải nghe!"

Hệ thống giơ ngón tay cái tán thưởng tôi: 【Đại ca, dùng tiền đập hắn đi! Bảo hắn nghe một tiếng đồng hồ sẽ trả cho một nghìn tệ, để xem hắn có nghe không!】

Khí thế của tôi tức khắc bùng nổ như cầu vồng, tôi nhón chân lên mới túm được cổ áo hắn, rồi giật mạnh:

"Nghe một tiếng trả cho cậu một nghìn tệ! Không được phép từ chối bổn tiểu thư!"

Tống Thư Ngôn sững sờ tại chỗ.

Hắn kinh ngạc nhìn tôi.

Dần dần, sự kinh ngạc trong mắt hắn hóa thành một loại cảm xúc cảm động nào đó.

Đôi lông mày sắc sảo dường như cũng trở nên mềm mại hơn. Hắn thở dài, phối hợp với động tác túm cổ áo của tôi mà hơi cúi người xuống nhìn tôi:

"Đại tiểu thư, có phải lúc nãy cậu đã nghe thấy gì rồi không, ví dụ như chuyện học phí của tôi? Thật ra cậu không cần phải lúc nào cũng giúp đỡ tôi như vậy đâu."

C.h.ế.t tiệt, tuy là tôi chẳng hiểu hắn đang lảm nhảm cái gì, nhưng mùi bột giặt pha lẫn mùi nắng trên người hắn thơm quá đi mất! Đôi mắt này cũng đẹp quá cơ! Cả cái tông giọng này nữa, tôi cũng thích cực kỳ!

Sao m.á.u trong người tôi cứ như đang dồn hết lên mặt thế này? Tôi lập tức buông tay ra, quay ngoắt người bỏ chạy:

"Hỏi, hỏi cái gì mà hỏi! Nói lắm thế, ồn ch/ết đi được!"

5

Cuối cùng cũng tan học.

Tôi cầm cuốn 《Tổng tài băng sơn và cô thư ký xinh đẹp》, lôi kéo Tống Thư Ngôn về nhà mình.

Ở cổng trường, tài xế đã chờ sẵn từ lâu. Trên xe, quản gia dâng nước trái cây cho chúng tôi, rồi liếc nhìn cuốn sách trên tay tôi.

Quản gia nhìn Tống Thư Ngôn, cảm khái đầy ẩn ý:

"Tiểu thư đã mười năm rồi không cười... À không phải, đã mười năm rồi không đọc sách, cậu là người đầu tiên khiến tiểu thư chịu đọc sách đấy. Có lẽ với tiểu thư, cậu là một người rất đặc biệt. Cuốn sách này hẳn là cũng có ý nghĩa phi phàm... Ơ? Tổng tài băng sơn..."

Về đến nhà, tôi kéo tuột Tống Thư Ngôn vào phòng mình. Tống Thư Ngôn có chút cứng nhắc:

"Thế này không tiện lắm, hay là mình sang thư phòng đi..."

Hừ, mưu kế của đàn ông, tôi đã sớm nhìn thấu từ lâu.

Thư phòng không có giường, tôi mà ngồi đọc thì chẳng phải sẽ mệt c.h.ế.t sao?

Ồ ồ ồ! Hay là hắn muốn tôi bị thoát vị đĩa đệm cột sống thắt lưng đây!

Tôi sẽ không trúng kế đâu, "vòng eo bánh mì" của bổn tiểu thư tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì được!

Tôi phớt lờ lời hắn, đẩy mạnh hắn vào phòng rồi khóa trái cửa lại. Tôi hỏi hệ thống:

"Hiện tại, trên mặt ta có phải đang hiện lên sáu phần cơ trí, hai phần anh dũng, một phần cao ngạo không?"

Hệ thống nhíu mày trầm tư một hồi, rồi bừng tỉnh đại ngộ:

【Quả nhiên, cộng lại không đủ mười phân!】

Tôi chẳng thèm quan tâm, tùy tay ấn Tống Thư Ngôn ngồi xuống giường. Tống Thư Ngôn như bị lò xo bật lên, hắn vội kéo một chiếc ghế gần đó:

"Cảm ơn, tôi ngồi đây là được rồi."

Để thực hiện hành vi thiếu đạo đức thành công, hôm qua tôi đã nghiên cứu rất nhiều phim ảnh.

Có một cảnh phim khiến tôi ấn tượng sâu sắc: Trong một quán KTV, một người đàn ông cầm một xấp tiền mặt nhét vào cổ áo một cô gái. Cô gái đó tức khắc khóc t.h.ả.m thiết.

Khả năng học tập của bổn tiểu thư luôn là số một, động tác này tôi đã nắm vững một cách thuần thục!

Tôi ngước mắt nhìn Tống Thư Ngôn.

Chiếc áo sơ mi trắng đồng phục của hắn hơi nhỏ so với dáng người, càng làm nổi bật bờ vai rộng và vòng eo hẹp, cơ bắp ẩn hiện sau lớp vải mỏng.

Hắn lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế công chúa màu hồng của tôi, mười đầu ngón tay thon dài đan vào nhau, đôi chân dài không có chỗ để trông có vẻ hơi lúng túng.

Tống Thư Ngôn ngẩng đầu, kỳ quái nhìn tôi: "Không đọc sao?"

Tôi tiến lại gần hắn, rồi từ sau lưng móc ra một xấp tiền mặt dày cộm.

Một tay tôi cầm tiền, tay kia bắt đầu cởi cúc áo sơ mi của hắn. Ngón tay tôi lướt qua xương quai xanh rõ rệt của hắn.

Hắn bỗng nhiên rơi vào trạng thái "đứng máy", cứng đờ người không nhúc nhích.

Đến cái cúc thứ hai, hắn nắm lấy cổ tay tôi, dời mắt đi không nhìn tôi nữa, sắc mặt ửng hồng:

"Tiêu Đồng Đồng, cậu... có phải cậu không biết mình đang làm gì không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.