Không Làm Thế Thân Bên Tra Nam Nữa, Tôi Theo Chồng Hào Môn - Chương 3
Cập nhật lúc: 27/07/2026 20:00
Đó là chiếc vòng cổ ức chế mà Omega dùng trong kỳ phát tình để bảo vệ tuyến thể, tránh bị cưỡng ép đ.á.n.h dấu. Mà trên chiếc vòng cổ này lại vương vấn một chút mùi hương cực nhạt, nhưng tuyệt đối không thể phớt lờ - mùi gỗ tuyết tùng.
Đây là đồ vật tôi đã bỏ quên ở căn hộ của Trầm Tự vào đêm hôm đó!
06.
Tay tôi run b.ắ.n lên, hộp nhung rơi bịch xuống bàn. Chiếc vòng cổ lăn ra ngoài, để lộ ra thứ bị đè dưới đáy hộp. Một tấm thẻ từ màu đen mạ vàng, cùng với một mảnh giấy viết tay. Nét chữ cứng cỏi mạnh mẽ, toát lên một luồng uy áp không thể chối từ: [3h chiều. Tầng cao nhất của Tập đoàn Lục thị. - Lục Nghiên Từ.]
Sắc mặt tôi xám xịt như tro tàn. Toàn bộ dòng m.á.u trong người như bị rút cạn vào khoảnh khắc này, tay chân lạnh ngắt không một chút nhiệt độ. Anh ta biết rồi. Anh ta không những nhận ra tôi, mà còn tìm thấy bằng chứng tôi bỏ quên. Kẻ săn mồi đỉnh cấp cao cao tại thượng này giống như mèo vờn chuột, lặng lẽ nhìn tôi vùng vẫy suốt nửa tháng trời. Sau đó, vào lúc tôi cảm thấy an toàn nhất, thản nhiên tung ra một cú đòn chí mạng.
"A Vãn, cái gì đây?" Hạ Hạ ghé lại gần, nhìn thấy mảnh giấy liền hít một hơi khí lạnh, "Tầng cao nhất của Tập đoàn Lục thị? Lục Nghiên Từ?! Cậu chọc vào vị đại thần này từ bao giờ thế?"
Tôi nhắm mắt lại, trong lòng điên cuồng tự trách mình xui xẻo mạt hạng. Không trốn thoát được rồi. Chênh lệch tầng lớp quá lớn, sự đè nén của quyền lực khiến tôi đến cả cơ hội vùng vẫy cũng không có.
"Hạ Hạ." Tôi mở mắt ra, giọng nói khô khốc đến đáng sợ, "Tối nay nếu tôi không về, nhớ báo cảnh sát giúp tôi."
07.
3h chiều, trụ sở chính Tập đoàn Lục thị.
Cả tòa nhà toát ra một cảm giác kim loại lạnh lẽo và tàn khốc. Tôi cầm tấm thẻ từ màu đen mạ vàng, đi một mạch không chút cản trở lên thẳng tầng cao nhất.
Khoảnh khắc cửa thang máy mở ra, một luồng tin tức tố cấp cao mang áp lực cực kỳ khủng khiếp ập thẳng vào mặt, giống như một ngọn núi vô hình đè nặng lên vai tôi. Đầu gối tôi nhũn ra, suýt chút nữa đã quỳ rạp xuống đất.
Bên trong phòng làm việc ở tầng đỉnh, Lục Nghiên Từ lười nhai tựa vào chiếc ghế xoay bằng da thật rộng lớn. Anh ta không đeo chiếc kính gọng vàng kia, đôi mắt đen hẹp dài híp lại một nửa, đầu ngón tay gõ gõ lên mặt bàn theo nhịp điệu.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Mỗi một tiếng gõ đều như nện thẳng vào t.ử huyệt của tôi.
"Lâm tiên sinh." Anh ta cất lời, giọng trầm thấp, khàn khàn, mang theo chút lười biếng chưa tan sau cuộc vui và sự tàn nhẫn của kẻ bề trên: "Nửa tháng này, trốn có vui không?"
Yết hầu tôi lăn lộn, ép bản thân phải đứng thẳng người: "Lục tổng, chuyện đêm hôm đó là ngoài ý muốn." Tốc độ nói của tôi cực nhanh, chỉ sợ chậm một giây thôi là sẽ bị anh ta nuốt sống xé tươi: "Tôi sẽ không nói ra ngoài, cũng không gây ra bất kỳ phiền phức nào cho anh. Nếu anh cảm thấy bị mạo phạm, tôi có thể đền bù..."
"Đền bù?" Lục Nghiên Từ bật cười một tiếng, nhưng nụ cười lại không chạm đến đáy mắt: "Cậu lấy cái gì ra đền bù?"
Anh ta đột ngột chồm người về phía trước, hai tay đan vào nhau chống lên mặt bàn, ánh mắt đầy tính xâm lược gắt gao khóa c.h.ặ.t lấy tôi: "Lấy cái tuyến thể đã tiêm tới ba lần t.h.u.ố.c tẩy trên chợ đen trong nửa tháng qua của cậu sao?"
Đồng t.ử tôi co thắt dữ dội. Đến cả chuyện này mà anh ta cũng biết?!
Nỗi sợ hãi giống như dây leo siết c.h.ặ.t lấy trái tim tôi. Tôi hít sâu một hơi, dứt khoát "quỳ hàng" ngay lập tức: "Lục tổng! Tôi biết anh đang tranh đoạt quyền kiểm soát tuyệt đối tập đoàn với Lục phó tổng."
Tôi tung ra quân bài cuối cùng, cũng là quân bài duy nhất mà tôi có thể nghĩ ra: "Trầm Tự là người dưới tay Lục phó tổng, tôi có thể giúp anh đ.á.n.h cắp bí mật kinh doanh thuộc bộ phận của anh ta!"
Chỉ cần có thể giữ lại cái mạng này, chỉ cần thoát khỏi người đàn ông này, bán đứng Trầm Tự thì tôi đến chớp mắt cũng chẳng thèm chớp.
08.
Bên trong phòng làm việc rơi vào khoảng không tĩnh lặng như tờ. Lục Nghiên Từ lặng lẽ nhìn tôi, giống như đang nhìn một con mồi đang liều mạng vùng vẫy nhưng vẫn nằm gọn trong lưới.
Hồi lâu sau, anh ta đột nhiên cười thấp giọng. Tiếng cười chấn động cả l.ồ.ng n.g.ự.c, toát ra một cảm giác sảng khoái đến rợn tóc móc: "Lâm Vãn, có phải cậu cảm thấy bản thân rất thông minh không?"
Anh ta đứng dậy, từng bước đi đến trước mặt tôi. Thân hình cao lớn hoàn toàn bao trùm lấy tôi, tin tức tố mùi gỗ tuyết tùng bao bọc lấy tôi như hiện hữu thành thực thể.
"Tên ngu ngốc Trầm Tự đó, vào nửa tháng trước đã âm thầm ngả về phe Lục Trấn Uy rồi." Anh ta cúi xuống nhìn tôi từ trên cao, ánh mắt thương hại mà tàn nhẫn, "Cậu nghĩ cậu có thể tiếp xúc được với bí mật cốt lõi gì? Quân bài của cậu, trong mắt tôi chẳng đáng một xu."
Trái tim tôi hoàn toàn chìm xuống đáy vực, cơ thể cứng đờ như một khối đá. Thế là xong. Đến cả con đường sống cuối cùng cũng đã bị chặn đứng.
"Có điều..." Lục Nghiên Từ đột nhiên đổi giọng. Ngón tay thon dài của anh ta nâng cằm tôi lên, ép tôi phải ngẩng đầu nhìn anh ta, "Tôi đúng là cần cậu giúp một việc."
"Việc gì?" Tôi run giọng hỏi.
"Kết hôn." Anh ta thốt ra hai từ, thản nhiên như không, nhưng lại như một tia sét đ.á.n.h ngang tai.
"Lục Trấn Uy muốn dùng Trầm Tự để kiềm chế tôi, vậy thì tôi sẽ biến người của Trầm Tự thành Omega hợp pháp của tôi." Anh ta nhìn tôi, đáy mắt lóe lên sự tính toán lạnh lẽo: "Lâm Vãn, cậu vẫn chưa chia tay với Trầm Tự, đúng không?"
