Không Làm Thế Thân Bên Tra Nam Nữa, Tôi Theo Chồng Hào Môn - Chương 6
Cập nhật lúc: 27/07/2026 20:01
16.
Mấy ngày sau, bên trong cửa hàng may đo Âu phục cao cấp xa hoa nhất trung tâm thành phố.
"Thưa tiên sinh, bộ vest này quả thực được may đo riêng cho cậu đấy!" Cửa hàng trưởng xun xoe giúp tôi chỉnh lại gấu áo.
Tôi nhìn bản thân trong gương, có chút thẫn thờ. Tất cả những chuyện này diễn ra quá nhanh, tựa như một giấc mơ hoang đường. Từ việc cố gắng tẩy sạch đ.á.n.h dấu, cho đến khi trở thành Omega của Tổng giám đốc Tập đoàn Lục thị, chỉ trong vỏn vẹn nửa tháng.
"Rất đẹp." Giọng nói trầm thấp vang lên phía sau.
Lục Nghiên Từ không biết đã đứng ở cửa phòng thay đồ từ lúc nào. Hôm nay anh mặc một chiếc sơ mi trắng phong cách thường ngày, bớt đi sự tàn khốc trên thương trường, thêm vào một phần ôn nhã.
Anh đi đến sau lưng tôi, qua tấm gương nhìn tôi, tay tự nhiên ôm lấy eo tôi, "Đang nghĩ gì thế?"
"Đang nghĩ... thương vụ này của Lục tổng rốt cuộc có hời hay không." Tôi tự giễu mỉm cười.
"Hời chứ." Anh cúi đầu, đôi môi ấm áp đặt lên vành tai tôi, dấy lên một cơn run rẩy, "Vừa khiến Lục Trấn Uy ăn quả đắng, lại vừa cuỗm được một Omega xinh đẹp thế này. Cầm chắc phần lời, không bao giờ lỗ."
Anh thâm tình dẫn dắt, hơi thở hòa quyện vào nhau. Lớp vỏ phòng bị của tôi, dưới sự dịu dàng vô tình này của anh, bắt đầu từng chút một tan chảy.
Ngay khoảnh khắc môi anh sắp chạm vào môi tôi…
17.
"Ái chà! Mắt không nhìn điều bậy, mắt không nhìn điều bậy!" Giọng Hạ Hạ đột ngột vang lên.
Cậu ấy và trợ lý Trần đang đứng cách đó không xa, cả hai đang cãi nhau xem ai là người nhìn thấy cảnh này trước.
"Trợ lý Trần, Sếp của anh bình thường cũng mặn mòi ngầm thế này à?" Hạ Hạ xỉa xói.
"Hạ tiên sinh, xin chú ý từ ngữ, đây gọi là tình thú." Trợ lý Trần đẩy đẩy gọng kính, nghiêm túc đáp.
Tôi ngượng ngùng đẩy Lục Nghiên Từ ra, hai gò má hơi nóng bừng, "Tôi đi thay đồ ra."
Lục Nghiên Từ cũng không giận, chỉ nhẹ nhàng cười một tiếng, chiều theo ý tôi.
Thay lại trang phục thường ngày, tôi và Lục Nghiên Từ sóng đôi bước ra khỏi cửa hàng. Đây là một trung tâm thương mại cao cấp thiết kế dạng vòng tròn, tôi vô tình ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua lan can tầng hai, hơi thở bỗng chốc ngưng lại.
Trầm Tự và Lục Trấn Uy đang đứng ở đó.
Trầm Tự trố mắt nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang đan vào nhau của tôi và Lục Nghiên Từ, ánh mắt âm u, điên rồ, giống như một con rắn độc ngâm tẩm độc tố.
Còn Lục Trấn Uy đứng bên cạnh anh ta, khóe miệng treo một nụ cười lạnh kỳ quặc, dường như đang thì xầm nói gì đó với anh ta.
Một tín hiệu cực kỳ nguy hiểm trong phút chốc đ.â.m thủng sự mật ngọt vừa rồi, Trầm Tự sắp phát điên rồi.
18.
Ngày hôm sau, quán cà phê gần trường học.
Người ngồi trước mặt tôi là cha của Trầm Tự, gia chủ hiện tại của nhà họ Trầm. Nhân vật từng một thời xưng hùng xưng bá trong giới thượng lưu này, lúc này đây lại như già đi mười tuổi.
"A Vãn, coi như chú Trầm xin cháu." Hai tay ông ta run rẩy, đẩy tới một tờ séc, "Cháu đi khuyên nhủ thằng con bất hiếu đó đi! Nó điên rồi!"
Tôi kinh ngạc nhìn cha Trầm: "Anh ta... anh ta đã làm gì?"
"Nó tự ý trưng dụng toàn bộ dòng tiền lưu động của nhà họ Trầm, thậm chí còn thế chấp cả nhà tổ, liên thủ với Lục Trấn Uy và tư bản nước ngoài, định bụng phát động một cuộc thâu tóm ác ý đối với Tập đoàn Lục thị!"
Cha Trầm nước mắt đầm đìa: "Lục Nghiên Từ là người thế nào? Đó là một Diêm vương sống ăn thịt người không nhả xương! Nó đây là đang kéo cả nhà họ Trầm chôn cùng đấy!"
Tôi hít một hơi khí lạnh. Thương chiến. Đoạt quyền. Trầm Tự vì muốn giành lại tôi mà cược hết vốn liếng, hoàn toàn ngả về phe Lục Trấn Uy, phát động cuộc đảo chính dính dấp đến hàng chục tỷ tài sản này!
Anh ta tưởng đ.á.n.h gục được Lục Nghiên Từ là có thể khiến tôi quay về bên cạnh anh ta sao?
Kẻ điên.
Một kẻ điên hoàn toàn!
19.
Tôi cầm địa chỉ do cha Trầm cung cấp, tìm đến văn phòng bí mật của Trầm Tự ở ngoại ô.
Khoảnh khắc đẩy cửa ra, mùi t.h.u.ố.c lá nồng nặc khắp phòng khiến tôi ho sặc sụa.
Trầm Tự ngồi trước màn hình máy tính, hai mắt hằn lên những vệt m.á.u đỏ, đang điên cuồng gõ bàn phím. Nhìn thấy tôi, đầu tiên anh ta ngơ ngác, ngay sau đó mừng rỡ cuồng nhiệt đứng phắt dậy, "A Vãn! Em đến rồi! Cuối cùng em cũng chịu đến tìm anh rồi!"
Anh ta lao tới muốn ôm lấy tôi, nhưng bị tôi lạnh lùng né tránh.
"Trầm Tự, anh dừng tay ngay lập tức đi." Tôi nhìn anh ta: "Anh có biết anh làm thế này là đang kéo cả nhà họ Trầm vào đường c.h.ế.t không?"
"C.h.ế.t?" Trầm Tự như nghe thấy chuyện cười lớn nhất đời, đột nhiên cười cuồng loạn, "Chỉ cần đ.á.n.h gục được Lục Nghiên Từ, khiến anh ta trắng tay, c.h.ế.t thì đã làm sao?!"
Anh ta áp sát tôi, ánh mắt cố chấp đến cực điểm: "A Vãn, em cứ chờ mà xem! Sáng mai khi thị trường chứng khoán mở cửa, Tập đoàn Lục thị sẽ đổi chủ! Lục Nghiên Từ sẽ biến thành một kẻ nghèo rớt mồng tơi!"
"Đến lúc đó, em vẫn là của anh! Em chỉ có thể là của anh!" Anh ta mất kiểm soát chộp lấy vai tôi, cúi đầu định cưỡng hôn tôi.
Bốp! Tôi giáng một cái tát thật mạnh vào mặt anh ta, tiếng động thanh thoát vang vọng trong văn phòng trống trải.
20.
Trầm Tự bị đ.á.n.h lệch cả mặt. Anh ta cứng đờ tại chỗ, không thể tin nổi nhìn tôi, "Em đ.á.n.h tôi? Em vì người đàn ông đó mà đ.á.n.h tôi?"
