Không Ngơ Ngươi Lại Là Người Như Thế?! - 15

Cập nhật lúc: 04/07/2026 18:01

Giọng nói ấy rất khẽ.

Nhưng lại như tiếng sét nổ vang trong đầu ta.

Ta ngẩn người.

Cái gì?

Cưới được ta?

Không phải…

Là bị ép cưới ta sao?

Khung cảnh trước mắt lại thay đổi.

Ta vẫn đang ở trong tân phòng.

Ánh nến đỏ rực.

Lý Mạc Tuẫn ngồi bên cạnh ta.

Tai hắn hơi đỏ, vẻ mặt lại cố tỏ ra bình tĩnh.

Ta của kiếp trước đang ngơ ngác nhìn hắn.

Giống hệt ta lúc này.

Qua một lúc lâu, ta của kiếp trước mới cẩn thận hỏi:

“Điện hạ… người không thấy miễn cưỡng sao?”

Lý Mạc Tuẫn ngẩn ra.

“Miễn cưỡng?”

“Ừm.”

Ta của kiếp trước cúi đầu.

“Người vốn không thích ta.”

“Thành thân với ta… chắc là vì Hoàng tổ mẫu và phụ hoàng ép buộc.”

Trong phòng yên tĩnh.

Lý Mạc Tuẫn nhìn ta rất lâu.

Cuối cùng…

Hắn đột nhiên bật cười.

Là một nụ cười bất đắc dĩ.

“Hứa Thanh Chu.”

“Dạ?”

“Trong mắt nàng, cô là người sẽ lấy một người mình không thích chỉ vì bị ép sao?”

Ta của kiếp trước ngây người.

Lý Mạc Tuẫn khẽ thở dài.

Rồi giơ tay lên.

Nhẹ nhàng xoa đầu ta.

“Ngốc.”

Đầu ta như nổ tung.

Ngốc?

Lý Mạc Tuẫn…

Gọi ta là ngốc?

Cảnh tượng lại thay đổi.

Là một đêm khác.

Ta nằm trên giường.

Sắc mặt trắng bệch.

Lý Mạc Tuẫn ngồi bên cạnh.

Ngự y vừa lui xuống.

Ta nghe thấy hắn hỏi:

“Nàng ấy còn sốt bao lâu nữa?”

Ngự y đáp:

“Quận chúa bị cảm lạnh, lại vì nhiều năm trước từng rơi xuống nước tổn thương căn cơ, nên lần này mới nghiêm trọng như vậy.”

Nét mặt của Lý Mạc Tuẫn lập tức thay đổi.

“Nhiều năm trước từng rơi xuống nước?”

“Dạ.”

“Là lần quận chúa cứu điện hạ ở phủ An Quốc Công.”

Ngự y vừa dứt lời.

Cả căn phòng chìm vào im lặng.

Lý Mạc Tuẫn ngồi đó rất lâu.

Lâu đến mức ngọn nến đã cháy hết một đoạn.

Cuối cùng…

Hắn mới khẽ nói:

“Ra là vậy…”

Ánh mắt ấy.

Là đau lòng.

Là tự trách.

Là vô số cảm xúc mà trước đây ta chưa từng thấy trên gương mặt hắn.

Cảnh tượng lại thay đổi.

Là thư phòng Đông cung.

Mạnh Chiêu đang nổi giận.

“Ngươi còn định giấu đến bao giờ?”

Lý Mạc Tuẫn ngồi trước bàn.

Không nói gì.

Mạnh Chiêu tức đến đi đi lại lại.

“Năm đó nàng ấy vì cứu ngươi mà suýt c.h.ế.t!”

“Suốt năm năm theo đuổi ngươi, cả kinh thành cười nhạo nàng!”

“Nàng ấy từ bỏ mọi thứ để gả cho ngươi!”

“Ngươi thích người ta đến phát điên, sao lại không chịu nói?”

Lý Mạc Tuẫn ngẩng đầu.

Ánh mắt bình tĩnh.

“Biết rồi thì sao?”

Mạnh Chiêu ngây người.

Lý Mạc Tuẫn khẽ cười.

Là nụ cười tự giễu.

“Nàng ấy thích cô năm năm.”

“Nếu cô vừa thành thân đã nói thật…”

“Nàng sẽ nghĩ gì?”

Mạnh Chiêu sững sờ.

Lý Mạc Tuẫn cúi mắt.

Giọng nói rất khẽ.

“Có lẽ sẽ nghĩ…”

“Cô thương hại nàng.”

“Cũng có lẽ sẽ nghĩ…”

“Cô vì cảm động mà cưới nàng.”

Hắn im lặng một lúc.

Sau đó mới nói tiếp:

“Nhưng cô không phải.”

Mạnh Chiêu nhìn hắn.

Một lúc lâu.

Mới hỏi:

“Vậy từ khi nào?”

Lý Mạc Tuẫn không đáp.

Ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ.

Rất lâu sau.

Mới khẽ cười.

“Không nhớ rõ.”

“Có lẽ…”

“Là ngày nàng ấy vì học cưỡi ngựa mà ngã đến trầy cả đầu gối, vẫn cười hỏi cô có lợi hại không.”

“Cũng có lẽ…”

“Là ngày nàng ấy lén mang bánh quế đến Đông cung.”

“Hoặc là…”

“Lần nàng ấy nhảy xuống hồ.”

Hắn dừng lại.

Giọng nói dịu xuống.

“Cũng có thể…”

“Ngay từ lần đầu tiên gặp mặt.”

Ầm!

Đầu ta đau nhói.

Ta đột nhiên mở mắt.

Trước mặt là trần nhà quen thuộc.

Là điện Từ Ninh.

Ta ngồi bật dậy.

Tim đập dữ dội.

Ký ức…

Đã trở lại.

Ta nhớ ra rồi.

Ta nhớ tất cả rồi.

Kiếp trước…

Lý Mạc Tuẫn chưa từng ghét ta.

Hắn chỉ không biết phải thích ta như thế nào.

Hắn quen lạnh lùng.

Quen giấu mọi chuyện trong lòng.

Đợi đến khi nhận ra mình thích ta…

Ta đã quyết định từ bỏ.

Sau đó…

Là thánh chỉ tứ hôn.

Là đêm tân hôn.

Là cuộc sống sau khi thành thân.

Mỗi một dịu dàng của hắn…

Đều là thật.

Hắn thích ta.

Từ rất lâu rồi.

Mà ta…

Lại ngốc nghếch cho rằng đó chỉ là trách nhiệm.

Đúng lúc ấy.

Cửa điện bị đẩy ra.

Một bóng người bước vào.

Là Lý Mạc Tuẫn.

Hắn vừa nhìn thấy ta tỉnh lại.

Bước chân lập tức dừng lại.

Hai người nhìn nhau.

Không ai nói gì.

Một lúc lâu.

Lý Mạc Tuẫn mới cất giọng:

“Nghe nói ngươi tỉnh rồi…”

Ta ngắt lời hắn.

Giọng hơi run.

“Điện hạ.”

“Hửm?”

Ta nhìn hắn.

Nhìn người mà mình đã yêu hai kiếp.

Nhẹ giọng hỏi:

“Người…”

“Có phải thích ta không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Không Ngơ Ngươi Lại Là Người Như Thế?! - Chương 15: 15 | MonkeyD