Không Ngơ Ngươi Lại Là Người Như Thế?! - 8

Cập nhật lúc: 04/07/2026 18:00

Trong nhã gian yên tĩnh đến lạ.

Ta nhìn Lý Mạc Tuẫn.

Lý Mạc Tuẫn nhìn ta.

Mạnh Chiêu nhìn Lý Mạc Tuẫn.

Giang Uyển nhìn Mạnh Chiêu.

Trong khoảnh khắc ấy, dường như chỉ có mình ta không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Ta chớp mắt.

“Điện hạ không quen?”

Lý Mạc Tuẫn khẽ “ừ” một tiếng.

Ta gật gù như hiểu ra điều gì.

“Ta hiểu rồi.”

Mạnh Chiêu lập tức dựng tai lên.

Hiểu rồi?

Nàng hiểu cái gì?

Ta nghiêm túc nói:

“Người ta nuôi một con ch.ó nhỏ, mỗi ngày nó đều chạy quanh chân mình. Bỗng nhiên một ngày nó không xuất hiện nữa, ai cũng sẽ không quen.”

“…”

“…”

“…”

Không khí lại im lặng.

Mạnh Chiêu há hốc miệng.

Giang Uyển vội vàng cúi đầu, hai vai run lên bần bật.

Nàng đang nhịn cười.

Cười đến mức sắp nội thương.

Lý Mạc Tuẫn thì hoàn toàn cứng đờ.

Hắn nhìn ta, vẻ mặt lần đầu tiên xuất hiện một tia mờ mịt.

“Ngươi… ví mình là ch.ó?”

Ta thành thật gật đầu.

“Chỉ là ví dụ thôi.”

“…”

“Điện hạ đừng để trong lòng.”

“…”

Mạnh Chiêu cuối cùng cũng không nhịn được.

“Phụt!”

Một ngụm trà phun thẳng ra ngoài.

May mà hắn phản ứng nhanh, nghiêng đầu đi, nếu không chắc đã phun vào người Lý Mạc Tuẫn.

Hắn vừa ho vừa cười.

“Hứa Thanh Chu… ha ha ha… nàng…”

Ta khó hiểu nhìn hắn.

Ta nói sai gì sao?

Lý Mạc Tuẫn nhắm mắt lại.

Một lúc lâu sau mới mở ra.

Tai hắn vậy mà hơi đỏ.

Không biết là bị chọc tức hay thế nào.

“Hứa Thanh Chu.”

“Dạ?”

“Cô không có ý đó.”

Ta ngẩn ra.

“Vậy là ý gì?”

“…”

Lý Mạc Tuẫn lại im lặng.

Hắn phát hiện một chuyện.

Bình thường Hứa Thanh Chu rất thông minh.

Đọc sách một lần là nhớ.

Đánh cờ cũng rất có thiên phú.

Nhưng mỗi khi liên quan đến chuyện tình cảm…

Đầu óc nàng dường như mọc lệch.

Lệch đến mức không cứu nổi.

Hắn không nói nữa.

Ta cũng không hỏi.

Dù sao cũng không phải chuyện gì quan trọng.

Ta cúi đầu, tiếp tục ăn nốt chiếc chân gà.

Ăn xong.

No rồi.

Ta hài lòng xoa bụng.

Thật tốt.

Kiếp này mới bắt đầu đã được ăn ngon như vậy.

Nhất định là điềm báo tốt.

Đúng lúc ấy, bên ngoài bỗng vang lên tiếng ồn ào.

Có người chạy lên lầu.

“Thái tử!”

Một thư đồng khoảng mười hai, mười ba tuổi thở hổn hển chạy vào.

Nhìn thấy nhiều người như vậy, cậu bé hơi sững lại.

Sau đó lập tức chạy đến trước mặt Lý Mạc Tuẫn.

“Điện hạ, nương nương bảo người mau trở về.”

Mạnh Chiêu nhíu mày.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Thư đồng nhìn xung quanh, hạ giọng:

“Nương nương lại ép ngài đi xem mắt.”

Phụt!

Lần này đến lượt ta phun trà.

Ta ho sặc sụa.

Giang Uyển vội vàng vỗ lưng cho ta.

Ta mở to mắt.

Xem… xem mắt?

Lý Mạc Tuẫn đi xem mắt?

Kiếp trước có chuyện này sao?

Ta cố nhớ.

Hình như có.

Nhưng khi ấy trong lòng ta chỉ có Lý Mạc Tuẫn, nghe tin xong còn khóc một trận.

Sau đó chạy đi tìm hắn.

Còn làm gì…

Ta không nhớ nữa.

Nhưng chắc chắn không phải chuyện vẻ vang.

Ta nhìn Lý Mạc Tuẫn.

Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

A.

Thì ra lúc này, hắn đã đến tuổi nghị thân rồi.

Cũng đúng.

Năm nay hắn mười bảy.

Là Thái t.ử.

Biết bao người muốn gả con gái vào Đông cung.

Ta cúi đầu uống trà.

Trong lòng không hiểu sao hơi chua.

Nhưng cũng chỉ một chút.

Giống như nhìn thấy món đồ mình từng rất thích, bỗng nhiên sắp thuộc về người khác.

Có tiếc nuối.

Nhưng không còn đau đớn như trước.

Mạnh Chiêu nhìn ta.

Lập tức căng thẳng.

Xong rồi.

Nhất định Hứa Thanh Chu đang buồn.

Ai ngờ giây tiếp theo.

Ta đặt chén trà xuống.

Nghiêm túc nhìn Lý Mạc Tuẫn.

“Điện hạ.”

“Ừ.”

“Người đi nhanh đi.”

“…”

“Lỡ để cô nương nhà người ta chờ lâu thì không tốt.”

“…”

“Nếu gặp được người mình thích, nhớ phải đối xử với nàng ấy thật tốt.”

“…”

Ta nghĩ nghĩ.

Lại bổ sung:

“Đừng để nàng ấy theo đuổi người năm năm.”

“…”

“Rất mệt.”

Nói xong, ta còn chân thành gật đầu.

Ta cảm thấy mình đúng là người rộng lượng nhất thiên hạ.

Không những không phá đám.

Còn chúc phúc cho hắn.

Thật đáng khen.

Thế nhưng…

Ta vừa dứt lời.

Cả nhã gian lại yên tĩnh.

Mạnh Chiêu không cười nữa.

Giang Uyển cũng không cười nữa.

Ngay cả thư đồng cũng ngơ ngác.

Chỉ có Lý Mạc Tuẫn.

Hắn nhìn ta.

Rất lâu.

Ánh mắt sâu đến mức ta không nhìn hiểu.

Một lúc sau.

Hắn chậm rãi đứng dậy.

Ta cũng đứng dậy theo.

“Điện hạ đi thong thả.”

“…”

Hắn không nói.

Ta lại nói:

“Chúc người xem mắt thuận lợi.”

“…”

Khóe mắt Mạnh Chiêu giật giật.

Không biết vì sao.

Hắn bỗng thấy…

Vị cô nương phải đi xem mắt kia hôm nay e rằng sẽ đợi uổng công rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Không Ngơ Ngươi Lại Là Người Như Thế?! - Chương 8: 8 | MonkeyD