Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 176: Giới Tu Tiên Chắc Không Có Chuyện "đàn Giả" Đâu Nhỉ?
Cập nhật lúc: 04/04/2026 07:01
Giờ Hợi một khắc, tiếng chuông thanh thúy vang lên, đại sảnh ồn ào náo nhiệt tức khắc yên tĩnh lại không ít.
Tú bà đã thay một bộ trang phục khác bước lên đài, đảm nhận vai trò người dẫn chương trình. Sau khi nói vài lời khai mạc, bà ta cho các cô nương khác trong lầu biểu diễn vài tiết mục góp vui.
Đây đều là những thao tác trình diễn thông thường, Tống Cửu Ca xem đến là thích thú. Dẫu sao mấy tháng nay cô chẳng hề có đời sống về đêm, không tu luyện thì cũng là luyện đan, thời gian dài trôi qua, giờ nhìn người ta ca múa hát xướng thấy cũng thú vị ra phết.
Đột nhiên, đại sảnh tối sầm lại, một luồng sáng rọi thẳng vào phía sau sân khấu. Tống Cửu Ca ngồi thẳng lưng dậy, kinh nghiệm mách bảo cô rằng: Tiết mục đinh sắp đến rồi.
Ngay sau đó, hoa rụng lả tả, những cánh hoa từ trên trời rơi xuống tràn ngập khắp khán phòng. Một nữ t.ử yểu điệu đeo khăn che mặt bay vào trong luồng sáng, tựa như thần nữ cửu thiên hạ phàm, khí chất tiên t.ử được đẩy lên mức cao nhất.
"Kiều Kiều!"
"Là Kiều Kiều!"
"Kiều Kiều nàng đẹp quá, ta yêu nàng!"
"Kiều Kiều, gả cho ta đi, ta sẽ đi trộm phi hành khí về nuôi nàng!"
"Kiều Kiều, nàng là nữ thần của lòng ta!"
Nguyễn Kiều Kiều vừa xuất hiện, đủ loại tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết vang lên, lỗ tai Tống Cửu Ca bị hành hạ tơi bời.
Nguyễn Kiều Kiều ánh mắt như tơ, đảo qua toàn trường, có một khoảnh khắc ngắn ngủi chạm mắt với Tống Cửu Ca. Chính cái chạm mắt này đã xảy ra chuyện.
【 Đinh ~ Hệ thống Siêu Cấp Liếm Cẩu bắt đầu quét!
Họ tên: Trần Tự Châu
Tuổi: 25
Chiều cao: 178cm
Cân nặng: 71.3kg
Tu vi: Trúc Cơ đại viên mãn
Điểm đ.á.n.h giá tổng hợp: 82
Độ hảo cảm hiện tại với ký chủ: 0
Ghi chú: Sau khi công lược thành công, có thể nhận được 25 điểm tối ưu hóa, dùng để nâng cấp các thuộc tính thể chất, tinh thần, nhan trị, mị lực... của ký chủ. 】
Hả? Tống Cửu Ca há hốc mồm. Hệ thống sẽ không bao giờ quét người cùng giới cho cô, vậy nên Nguyễn Kiều Kiều là đàn ông?
Giỏi thật đấy, nàng hoa khôi làm vạn người mê mẩn hóa ra lại là nam nhân. Vậy thì ai cho hắn cái dũng khí dám treo biển tiếp khách thế kia? Không sợ bị lộ tẩy rồi ăn hành à?
Ngay nốt nhạc cuối cùng của khúc nhạc, Trần Tự Châu tháo khăn che mặt xuống. Bầu không khí một lần nữa bị đẩy lên một tầm cao mới, cảm giác như muốn thổi bay cả nóc nhà.
Trần Tự Châu có đẹp không? Đương nhiên là đẹp. Vẻ đẹp của hắn thuộc kiểu trung tính, ngũ quan mang chút khí khái anh tuấn, đôi mắt đào hoa lúc nào cũng như chứa đựng một làn suối xuân, nhìn ai cũng thấy thâm tình da diết.
Toàn trường im lặng trong vài giây. Ánh đèn, không khí, cùng với nhan sắc không phụ sự kỳ vọng, ngay tại thời khắc này, Trần Tự Châu chính là nữ thần duy nhất trong lòng tất cả đàn ông có mặt ở đây.
"Kiều Kiều, ta nhất định phải đưa nàng về nhà!"
Từ một trong những gian bao sảnh đắt đỏ nhất trên tầng hai truyền ra một giọng nói quen thuộc. Tống Cửu Ca liếc mắt nhìn, hừ, chẳng phải là Hoàng Sùng Hoa sao? Trận pháp thì không lo luyện cho hẳn hoi, hóa ra lại chạy đến hoa lâu làm thiếu gia ăn chơi. Nếu cô mà mách sư tôn hắn, liệu sư tôn có đ.á.n.h gãy chân hắn không nhỉ?
Có Hoàng Sùng Hoa cầm đầu, hiện trường lại sôi sục hẳn lên.
"Kiều Kiều, ta không có tiền, nhưng ta có một trái tim chân thành yêu nàng. Đàn ông khác không đáng tin đâu, nàng đi theo ta, ta sẽ cưng chiều nàng lên tận trời!"
"Đừng nghe lời đường mật của hạng đàn ông nghèo kiết xác này, đến linh thạch chuộc thân cho nàng hắn còn chẳng đào đâu ra thì lấy cái gì mà cưng với chiều. Theo tôi đi, kỹ thuật trộm phi hành khí của tôi đỉnh lắm!"
"Một ngàn linh thạch trung phẩm! Kiều Kiều, ta không nói đùa đâu, chỉ cần nàng đi theo ta, ta lập tức lấy ra ngay."
"Ở đâu ra cái loại ăn mày thế này, có một ngàn linh thạch trung phẩm mà đòi đưa Kiều Kiều đi, ông cũng dám mở mồm ra nói à?!"
"Đừng cãi nhau nữa, mọi người im lặng nào!" Tú bà gào khản cả cổ, "Kiều Kiều còn phải gảy một khúc nhạc nữa, gảy xong mới bắt đầu đấu giá. Mọi người đừng ồn nữa, không nghe được tiếng đàn của Kiều Kiều là lão nương không chịu trách nhiệm đâu!"
Tú bà phải hét đến bốn năm lần, đám đàn ông cuồng nhiệt mới chịu thôi làm loạn. Từng người một nhìn chằm chằm vào Trần Tự Châu, ánh mắt nóng bỏng như muốn đốt cháy cả người hắn.
Tống Cửu Ca vắt chân chữ ngũ, vừa nghe nhạc vừa nhíu mày kiểm tra lại tài sản của mình. Cộng thêm một vạn linh thạch thượng phẩm mà Tông Thịnh đưa cho lần trước, liệu có đủ để cô làm "đại ca top 1" của Trần Tự Châu không nhỉ? Nếu không đủ, thì dùng d.ư.ợ.c liệu, đan d.ư.ợ.c, hay vật liệu luyện khí có được không? Biết thế này cô đã bán thêm ít đồ để gom thêm linh thạch rồi.
Ừm... khúc nhạc này gảy hay đấy, là đàn thật hay là "nhép" nhỉ? Giới tu tiên chắc không có chuyện đàn giả đâu nhỉ?
Tống Cửu Ca liếc nhìn Trần Tự Châu đang thản nhiên gảy đàn trên đài, thầm khâm phục tâm lý của hắn. Nam cải trang nữ mà còn dám treo biển đấu giá, người ta bỏ ra số tiền lớn mua về, phát hiện hàng không đúng như quảng cáo, chẳng phải sẽ làm loạn đến mức long trời lở đất sao?
Nếu không phải vì hệ thống đã trói định, cô nhất định phải trèo lên mái nhà xem cho hết cái trò hay này.
Khúc nhạc vừa dứt, đại sảnh lại một lần nữa rơi vào điên cuồng. Đám đàn ông bên dưới vung vẩy cánh tay, lớn tiếng hô vang nghệ danh của Trần Tự Châu, bộ dạng như thể nguyện vì hắn mà sống, vì hắn mà c.h.ế.t, vì hắn mà đ.â.m đầu vào tường.
Trần Tự Châu đứng dậy, hành lễ nhún gối cực kỳ chuẩn mực, đôi môi đỏ mọng khẽ mở: "Đa tạ sự ưu ái của chư vị những ngày qua, Kiều Kiều vô cùng cảm kích. Hôm nay treo biển tiếp khách, chỉ mong gặp được bậc lương nhân đưa Kiều Kiều về nhà, từ nay đôi ta ân ái, bạc đầu giai lão."
Lời này nói ra không giống như đang tiếp khách, mà giống như tân nương sắp xuất giá hơn.
Tống Cửu Ca bê ghế ra cạnh cửa sổ, tay chống lên bệ cửa nhìn chằm chằm Trần Tự Châu. Cô có thể cải trang hoàn hảo thành đàn ông là nhờ công lao của mặt nạ Vạn Pháp Trước Tướng, vậy Trần Tự Châu giả làm đàn bà là dùng loại pháp bảo gì nhỉ? Cái giọng nói này đúng là thiên y vô phùng, khớp với khuôn mặt vô cùng, không một chút sơ hở.
Tú bà bảo đám tay chân đuổi mấy vị khách định trèo lên đài sờ đùi Trần Tự Châu xuống, lại sai người bê đến một tấm bình phong xuyên thấu (nhìn được bóng nhưng không rõ người) cùng bàn trang điểm và các vật dụng khác.
"Kiều Kiều nhà chúng ta sẽ trang điểm phía sau tấm bình phong, các vị khách quan lão gia có thể bắt đầu ra giá rồi. Quy tắc cũ, ai trả giá cao nhất sẽ được, để xem đêm nay ai có thể làm tân lang của Kiều Kiều. Giá khởi điểm là 200 linh thạch trung phẩm, không giới hạn mức trần nha!"
"500!"
"800!"
"1000!"
"Cái thằng kia, tự nhiên hét giá cao thế làm gì!"
"Tao thích, mày quản được chắc?"
"Nhìn mày ngứa mắt lâu rồi đấy, mẹ kiếp, thiếu đòn!"
"Võ Đại, Võ Nhị, các ngươi c.h.ế.t rồi hả, còn không mau lôi hai đứa đang đ.á.n.h nhau kia ra ngoài!" Tú bà như một con gà mái già dang rộng đôi cánh, đứng trên đài hung dữ ra lệnh.
Mấy tên tay chân chen vào đám đông, lôi xềnh xệch hai gã đang đ.á.n.h nhau ra ngoài. Sắc mặt tú bà lúc này mới tốt hơn một chút, lại nở nụ cười tươi rói: "Tiếp tục tiếp tục nào, xuân tiêu một khắc đáng giá ngàn vàng, chư vị đừng lãng phí thời gian."
Lời vừa dứt, từ một gian bao sảnh truyền ra mấy chữ đanh thép: "Năm ngàn linh thạch trung phẩm."
Tống Cửu Ca nhìn theo hướng phát ra âm thanh, đó là một nam t.ử mặt lạ, trên vai đậu một con hắc ưng, ánh mắt nhìn về phía Trần Tự Châu tràn đầy sự tự tin như thể đã nắm chắc phần thắng.
Nếu đoán không nhầm, đây chắc hẳn là tiểu công t.ử nhà Thành chủ thành Đạp Vân trong lời kể của mọi người rồi.
Hoàng Sùng Hoa mỉa mai: "Năm ngàn linh thạch trung phẩm mà cũng dám ra giá, Hà Hổ, nhà mày hết tiền rồi à?"
Hà Hổ nghiêng đầu nhìn sang gian bao sảnh của Hoàng Sùng Hoa: "Đây chẳng phải là đang cho mày một cơ hội ra giá sao. Một hơi hét c.h.ế.t giá luôn thì còn gì là khoái cảm khi nghiền nát mày nữa."
