Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 312: Hồn Đăng Của Tống Sư Muội Bỗng Nhiên Tắt Ngóm

Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:08

Tống Cửu Ca ngồi thiền suốt một đêm, sáng hôm sau tỉnh lại nàng đã hoàn toàn bình phục.

Ứng Tiêu chậc chậc lấy làm lạ: "Rốt cuộc là thực lực của Ma tôn không ra gì, hay bản thân ngươi là một kẻ biến thái vậy?"

Nếu đổi lại là hắn chịu một kích đó của Lãnh Dạ Minh, không c.h.ế.t cũng phải mất nửa cái mạng. Vậy mà Tống Cửu Ca không chỉ trúng đòn, lúc đó còn đang độ kiếp, trong tình cảnh như vậy mà nàng chỉ mất chưa đầy một ngày đã khỏe hẳn.

"Ngọn thương của Lãnh Dạ Minh chưa kịp đ.â.m thấu đã bị thiên lôi đ.á.n.h nát rồi." Tống Cửu Ca sờ sờ vào vị trí bị đ.â.m, "Ta là thể tu, luyện công pháp đặc thù, cộng thêm việc tấn thăng Nguyên Anh sẽ tái tạo nhục thân, cho nên mới hồi phục nhanh như vậy."

"Ta không hiểu, tại sao ngươi phải che giấu tu vi thực sự của mình?"

"Chuyện đó không quan trọng." Tống Cửu Ca mỉm cười, "Này, hiện giờ người biết rõ tu vi thật của ta chỉ có mình ngươi thôi, ngươi phải giữ kín bí mật cho ta đấy."

Nhãn cầu Ứng Tiêu khẽ chuyển động, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên: "Chỉ mình ta thôi?"

"Đúng vậy."

"Vậy... được rồi, bản tôn miễn cưỡng giúp ngươi giữ bí mật này." Hắn làm bộ hung dữ, "Nhớ kỹ, đã nói cho ta thì đừng có nói cho ai khác nữa, càng ít người biết càng tốt, nghe chưa?!"

"Biết rồi, biết rồi."

"Vậy tiếp theo ngươi định đi đâu? Về Triều Thiên Tông à?"

Tống Cửu Ca day day thái dương: "Vẫn chưa nghĩ kỹ."

Hiện tại ở Triều Thiên Tông, ngoại trừ Thẩm Hủ và Liễu Hoài Tịch ra, những người khác đều đã được nàng "chinh phục" thành công. Hơn nữa nàng còn đào một cái hố lớn như vậy cho Bạch Sương Sương, tính toán thời gian thì chắc giờ này sự việc đã vỡ lở.

Nếu nàng trở về, e rằng sẽ phải đấu đá đến gà bay ch.ó sủa với cha con Bạch chưởng môn. Nghĩ thôi đã thấy mệt lòng. Nàng muốn nghỉ ngơi một chút, sẵn tiện xem có mục tiêu "chinh phục" mới nào không.

"Theo ta thấy cái mảnh đất nhỏ bé Triều Thiên Tông đó ngươi cũng ở chán rồi. Đại lục Cửu Châu rộng lớn vô ngần, ngoài ra còn có Đông Hải, Nam Hải, Tây Hải... ngươi có thể cùng ta đi chu du một phen, mở mang kiến thức."

Ứng Tiêu cố gắng không để lộ vẻ quá nhiệt tình, nhưng đôi mắt sáng rực của hắn đã bán đứng tâm tư chủ nhân.

Tống Cửu Ca nhịn không được cười: "Ngươi đang mời ta đi cùng sao?"

"Cũng coi là vậy."

"Rất tiếc, ta không muốn đi cùng ngươi."

"Tống Cửu Ca!" Ứng Tiêu trợn tròn mắt, tức giận vô cùng: "Ngươi đúng là đồ không biết tốt xấu!"

"Ta có dự tính riêng của mình." Tống Cửu Ca cười híp mắt nhìn hắn, "Ngươi cũng đừng có chỉ nghĩ đến chuyện ăn chơi lêu lổng, nên bù đắp lại phần tu vi đã bị tụt dốc đi."

"Chuyện của ta ta tự có sắp xếp, không cần ngươi lo hão!"

"Tạm biệt tại đây nhé." Tống Cửu Ca chọn lựa trong kho riêng của mình một lúc, lấy ra một ít thứ mà Ứng Tiêu có thể dùng được: "Mấy thứ này tặng ngươi, cảm ơn ngươi lần này đã giúp ta một việc lớn."

"Tống Cửu Ca, ngươi đừng có quá đáng!" Ứng Tiêu liếc cũng chẳng thèm liếc đống đồ nàng đưa ra, đôi mắt rồng rực lửa giận: "Ta giúp ngươi là vì mấy thứ này sao? Ngươi xem ta là hạng người gì hả?!"

"Bạn bè mà." Tống Cửu Ca chẳng hề sợ hắn nổi cáu, "Ít nhất là về phía ta, ta coi chúng ta là bạn."

"Ngươi!"

"Ứng Tiêu, một mình ta có thể xoay xở được." Tống Cửu Ca thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: "Ta không muốn vì ta mà ngươi lỡ dở việc của chính mình. Chúng ta đều không còn là trẻ con, đừng tùy tiện nữa."

Ứng Tiêu từ lúc thoát khỏi phong ấn đến nay, tu vi cứ trồi sụt thất thường. Theo tốc độ bình thường đáng lẽ hắn đã đạt tới Hóa Hình kỳ, nhưng giờ vẫn đang ở Luyện Cốt kỳ.

"Ngươi đi theo ta sẽ không thể chuyên tâm tu luyện. Có lẽ bây giờ ngươi còn giúp được ta vài việc, nhưng nếu tu vi cứ mãi như thế này, chẳng mấy chốc ngươi sẽ không giúp nổi ta nữa đâu."

Ứng Tiêu hỏi: "Rốt cuộc ngươi định đi làm cái gì?"

Nghe nàng nói vậy, hắn cứ cảm giác như nàng đang âm mưu một chuyện gì đó kinh thiên động địa.

Tống Cửu Ca im lặng một lát: "Đến lúc đó ngươi sẽ biết."

Trong lòng Ứng Tiêu bỗng dâng lên một nỗi bực bội vô cớ. Hắn không hiểu tại sao nàng không nói, rõ ràng nàng sẵn sàng giao phó tính mạng cho hắn, nhưng vẫn cứ giấu giếm hắn điều gì đó.

"Tùy ngươi." Ứng Tiêu lạnh lùng liếc nàng, "Ta cũng chẳng rảnh mà quản ngươi!"

Tống Cửu Ca nhếch môi: "Yên tâm, ta không dễ c.h.ế.t thế đâu."

"Tốt nhất là vậy." Ứng Tiêu mím môi, "Nếu c.h.ế.t ta cũng không thèm nhặt xác cho ngươi đâu, cứ để mặc ngươi thối rữa ngoài đồng hoang ấy!"

"Thế thì tốt quá, ta thích cách trở về với thiên nhiên như vậy."

"Tống Cửu Ca!" Ứng Tiêu cao giọng, nàng không nhận ra hắn đang nói lẫy sao? Sao không thể thuận theo ý hắn mà nói vài câu mềm mỏng chứ?

"Đi đi, Ứng Tiêu." Tống Cửu Ca vỗ vai hắn, "Hãy trở nên mạnh mẽ hơn, ta chờ ngươi quay lại bảo kê cho ta."

"Hừ!" Ứng Tiêu quay người bước đi, nghĩ ngợi thế nào lại quay đầu thu hết đống đồ Tống Cửu Ca để dưới đất vào túi: "Mấy thứ này là thù lao!"

"Ừm hửm." Tống Cửu Ca cười hiền lành, bên tai liên tục vang lên tiếng thông báo của hệ thống.

【 Tặng Ứng Tiêu một lọ Định Linh Đan: Tu vi +9999 】

【 Tặng Ứng Tiêu một lọ Tự Linh Đan: Tu vi +9999 】

【 Tặng Ứng Tiêu linh thạch thượng phẩm: Tu vi +100 】

...

Đồ Tống Cửu Ca tặng chủ yếu là đan d.ư.ợ.c và linh thạch, còn bùa chú hay v.ũ k.h.í thì không có cái nào hợp với Ứng Tiêu nên tạm thời nàng không đưa. Nhờ vào cơ chế bạo kích, nàng một hơi quét được gần mười vạn điểm tu vi.

Nàng vừa mừng vừa lo, nhìn thì nhiều thật đấy nhưng e là một thời gian tới sẽ không "cày" được tu vi từ chỗ Ứng Tiêu nữa. Haiz, mất Ứng Tiêu thì vẫn còn những "công cụ" khác mà.

Tống Cửu Ca tiễn Ứng Tiêu rời đi, ngay sau đó liền mở tối đa hiệu ứng che giấu của Hồng Mông Châu, lặng lẽ biến mất không để lại dấu vết.

Nàng đi không bao lâu, Ứng Tiêu đã quay trở lại. Nam nhân lạnh mặt tìm kiếm khắp mười dặm xung quanh, nhưng tuyệt nhiên không tìm thấy một chút hơi thở quen thuộc nào.

"Tống Cửu Ca." Ứng Tiêu vừa hận vừa bất lực, cái tên của nàng bị hắn nghiền ngẫm trong kẽ răng, như muốn nuốt chửng nàng vào bụng.

Ngọc giản truyền tin bên hông Tống Cửu Ca rung lên liên hồi, nàng liếc nhìn, Ứng Tiêu đang điên cuồng nhắn tin rác.

Tống Cửu Ca: Ngươi còn gửi tin nhắn rác nữa là ta xóa kết bạn đấy.

Ứng Tiêu: ... Sao ngươi có thể đối xử với ta như vậy!

Cuối cùng hắn cũng chịu yên tĩnh lại. Ứng Tiêu tức đến mức suýt chút nữa đập nát ngọc giản, nhưng cuối cùng vẫn không nỡ, trân trọng cất đi.

Đúng lúc này, hai bóng người lặng lẽ tiến gần sơn động, chặn đứng Ứng Tiêu vừa bước ra ngoài.

"Tống sư tỷ đâu?" Thẩm Hủ mang theo một thân hàn khí, đôi mắt tinh anh như ngâm trong nước đá, lạnh đến thấu xương.

Ánh mắt Ứng Tiêu lướt qua vị đại năng tu vi Đại Thừa kỳ phía sau Thẩm Hủ, khóe miệng nở một nụ cười giễu cợt: "Muốn tìm Tống Cửu Ca?"

"Tỷ ấy đâu?"

"Đã tìm được đến tận đây thì chắc ngươi cũng biết nàng ta bị Lãnh Dạ Minh g.i.ế.c rồi. Ta đã hỏa táng nàng ta, tro cốt rải hết trong rừng rồi."

"Không thể nào." Thẩm Hủ khẳng định chắc nịch, "Tống sư tỷ không thể dễ c.h.ế.t như vậy được."

"Tại sao không thể? Nàng ta không chỉ trúng toàn lực một kích của Lãnh Dạ Minh mà còn đang độ lôi kiếp, hai thứ đó cộng lại thì dù là Đại La Kim Tiên cũng khó thoát cái c.h.ế.t."

Môi Thẩm Hủ mím thành một đường thẳng. Lý trí bảo hắn rằng Ứng Tiêu không nói dối, nhưng hắn lại có một sự tin tưởng mù quáng vào Tống Cửu Ca. Nàng sẽ không c.h.ế.t. Nàng nhất định không c.h.ế.t dễ dàng như vậy.

Ngay lúc đó, tin nhắn của Giang Triều Sinh truyền tới.

Giang Triều Sinh: Thẩm sư đệ, đệ tìm thấy Tống sư muội chưa?!

Giang Triều Sinh: Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hồn đăng của Tống sư muội bỗng nhiên tắt ngóm rồi!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.