Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 366: "lãnh Cơm Hộp"
Cập nhật lúc: 08/04/2026 14:11
Ngày thứ bảy là thời điểm then chốt nhất trong quá trình xông hơi của Cố Chiếu, nếu xảy ra sai sót, việc xông hơi coi như đổ sông đổ biển, thậm chí còn có nguy cơ bị độc đan phản phệ ngược vào trong.
Kẻ tìm đến là cựu thù của anh em nhà họ Cố, cũng chính là nhà họ Vương - gia tộc đầu tiên bị Cố Chiếu trả thù sau khi hắn trở nên mạnh mẽ.
Khi đó Cố Chiếu vẫn còn non nớt, hắn cứ ngỡ mình đã diệt môn nhà họ Vương, không ngờ vẫn để lọt mất một đứa con thứ không được sủng ái nhưng thiên phú lại khá tốt tên là Vương Vũ. Vương Vũ bái nhập Thiên Cơ Cung, hoàn toàn không biết chuyện ở nhà, đến khi nhận được tin thì nhà họ Vương đã gặp phải đại nạn này. Nhưng bấy giờ thực lực hắn còn yếu, không thể đối đầu trực diện với Cố Chiếu, chỉ đành ẩn nhẫn chờ thời.
Suốt những năm qua, Vương Vũ vừa nỗ lực tu luyện, vừa dõi theo tin tức của Cố Chiếu. Đến hôm nay, cuối cùng hắn cũng đợi được một cơ hội phục thù. Vương Vũ tu luyện đến nay đã là tu vi Đại Thừa kỳ, chỉ cách Cố Chiếu một đại cảnh giới.
Vương Vũ chọn một đêm tối không trăng không sao, lặng lẽ đột nhập vào phủ Thành chủ, chỉ đợi tiến vào Đông sương phòng là sẽ bất ngờ ra tay sát hại. Chu Thành không phải đối thủ của hắn, bị một kiếm đ.â.m trúng, m.á.u tươi đầm đìa, lập tức mất đi khả năng chiến đấu.
Tống Cửu Ca hớt hơ hớt hải từ trong phòng chạy ra, chỉ thấy một gã đàn ông tay lăm lăm thanh kiếm đạp bay cửa phòng Cố Chiếu, ngoài hành lang là Chu Thành đang nằm bất tỉnh nhân sự.
Hỏng bét!
Tống Cửu Ca c.h.ử.i thầm một câu trong lòng, cái đồ c.h.ế.t tiệt này, không thể đợi nàng trị dứt độc đan cho Cố Chiếu rồi hãy tới sao? Cứ nhất quyết phải chọn đúng lúc này, chẳng phải là ép nàng ra tay ư?
Tống Cửu Ca nhanh chân vọt vào phòng Cố Chiếu. Vương Vũ đang giơ cao kiếm, ý đồ c.h.é.m cả người lẫn l.ồ.ng hấp thành tám mảnh.
"Vị đạo hữu này xin dừng tay!"
Tống Cửu Ca quát khẽ một tiếng, chắn trước l.ồ.ng hấp.
"Có thù oán gì, có thể để hai ngày nữa rồi nói được không?"
Mắt Vương Vũ chẳng thèm chớp lấy một cái, bất kể kẻ chắn phía trước là ai hắn cũng sẽ c.h.é.m c.h.ế.t, không một ai có thể ngăn cản tâm chí phục thù của hắn. Tống Cửu Ca không còn cách nào khác, đành phải thả ra Như Ý Thủy Yên La để bảo vệ cả nàng và l.ồ.ng hấp.
Nhưng một chuyện khiến nàng kinh ngạc đã xảy ra: Như Ý Thủy Yên La lại bị Vương Vũ c.h.é.m rách, lập tức tan tành ngũ phân lục liệt, biến thành mấy mảnh giẻ rách.
Không!
Mắt Tống Cửu Ca trợn tròn, tim đau như cắt. Như Ý Thủy Yên La là người bạn đồng hành cũ rồi, không ngờ hôm nay lại phải "lãnh cơm hộp" tại đây!
Ngọn lửa giận trong lòng Tống Cửu Ca lập tức bùng cháy. Dù nàng không biết gã đàn ông trước mặt là ai, nhưng hắn đã chọc giận nàng một cách chuẩn xác!
Tâm niệm vừa động, nàng trước tiên triệu hồi Đâu Suất Bảo Tản để bảo vệ bản thân, tránh bị đối phương c.h.é.m làm hai nửa, sau đó cầm Khai Thiên Rìu trong tay. Chiếc rìu vàng rực rỡ đặc biệt nổi bật trong không gian ánh sáng mờ ảo.
Vương Vũ liếc nhìn một cái rồi kinh hãi vô cùng. Chiếc rìu này sao trông có vẻ giống Thượng cổ Thần khí thế kia? Không đúng, nếu thực sự là Thượng cổ Thần khí, một tu sĩ Kim Đan nhỏ nhoi sao có thể cầm nổi?
Thanh kiếm của Vương Vũ va vào Đâu Suất Bảo Tản phát ra tiếng "keng" ch.ói tai. Không ngoài dự đoán, hắn tự nhiên không thể c.h.é.m rách được bảo vật này.
Vòng sáng thịnh nộ vừa mở, Tống Cửu Ca lao vào đ.á.n.h giằng co với Vương Vũ. Cảnh giới tu vi của hai người chênh lệch không chỉ là một chút, nếu không nhờ Tống Cửu Ca có nhiều món đồ tốt hộ thân, nàng ngay cả một chiêu của Vương Vũ cũng không đỡ nổi.
Tiếng động giao tranh không nhỏ, những người khác trong phủ Thành chủ rốt cuộc cũng phát giác ra. Cố Nhị vừa chạy vừa lăn đến Đông sương phòng, vừa ngẩng đầu lên đã thấy cảnh Tống Cửu Ca bị đ.á.n.h bay ra ngoài. Tim nhỏ của hắn thót lại một cái, theo bản năng chạy về phía Tống Cửu Ca đang rơi xuống để đón lấy.
Tống Cửu Ca thực hiện một cú lộn vòng trên không, đứng vững trở lại giữa chừng. Cố Nhị có chút lúng túng thu lại đôi tay đang dang ra, đi tới đỡ Chu Thành dậy. Chu Thành nôn ra mấy ngụm m.á.u bầm, hồi phục được chút ý thức, yếu ớt giải thích thân phận của kẻ đột nhập cho Cố Nhị nghe.
"Nhà họ Vương?! Chẳng phải anh ta đã g.i.ế.c sạch người nhà họ Vương từ lâu rồi sao?"
"Nhị công t.ử, mau... mau đi mời người." Chu Thành ho khan vài tiếng, chỉ cho Cố Nhị chỗ Cố Chiếu để ngọc giản, rồi dạy hắn cách dùng.
Cố Nhị biết lúc này không phải lúc dây dưa, lập tức chạy tới thư phòng của Cố Chiếu tìm ngọc giản. Vô tình lướt mắt qua bức họa chưa hoàn thành trên bàn, Cố Nhị nhận ra ngay nữ t.ử trong tranh chính là Tống Cửu Ca.
Hắn sững người. Anh hắn... đang vẽ chân dung Tống Cửu Ca? Điều này đại diện cho cái gì, Cố Nhị không dám nghĩ kỹ, chỉ thấy trái tim nặng trĩu, sống mũi cay cay, có cảm giác muốn khóc.
Khó khăn lắm mới tìm được ngọc giản, Cố Nhị theo lời Chu Thành truyền linh lực vào, nhưng tu vi của hắn thực sự quá kém, truyền hết linh lực vẫn không tài nào khởi động được ngọc giản.
Ở bên ngoài, Tống Cửu Ca và Vương Vũ đang đấu với nhau đến trời đất quay cuồng. Xét theo thực lực của hai người, Vương Vũ đáng lẽ phải dễ dàng hạ gục Tống Cửu Ca, ngặt nỗi trong tay nàng nhiều bảo vật, linh lực lại dồi dào. Tống Cửu Ca đ.á.n.h không lại Vương Vũ, nhưng Vương Vũ cũng chẳng có cách nào g.i.ế.c nổi nàng.
Nhất thời, hai bên rơi vào thế giằng co. Tình hình này đối với Vương Vũ mà nói là cực kỳ tệ. Đi ám toán cốt ở nhanh - gọn - lẹ, giờ hắn bị giữ chân thế này, đợi qua giờ Tý, Cố Chiếu xuất quan thì hắn sẽ hoàn toàn mất đi tiên cơ, đón chờ hắn chỉ có cái c.h.ế.t. Nghĩ tới đây, Vương Vũ siết c.h.ặ.t thanh kiếm.
Tống Cửu Ca nén huyết khí đang cuộn trào trong n.g.ự.c lại. Đối đầu với cao thủ Đại Thừa kỳ, nàng phi thường miễn cưỡng, nếu không có Đâu Suất Bảo Tản, nàng cũng chẳng dám đối đầu trực diện. Bây giờ ý niệm duy nhất của nàng là cầm cự. Chỉ cần cầm cự qua giờ Tý là được.
Nàng lật tay quăng ra ba viên Thiên Lôi Tử. Vương Vũ phóng ra một luồng cương phong bảo vệ quanh thân. Gã chợt nheo mắt, nhận ra mình hơi ngu. Hắn không g.i.ế.c được Tống Cửu Ca thì đã sao, cứ việc vòng qua nàng là được, việc gì phải dây dưa với nàng.
Đã quyết tâm, Vương Vũ không chần chừ nữa, thân hình lao xuống cực nhanh, từ mái nhà rơi thẳng vào phòng Cố Chiếu. Tống Cửu Ca vội vàng đuổi theo, dời Đâu Suất Bảo Tản đang che trên đầu mình sang phía l.ồ.ng hấp.
Lại thất bại!
Vương Vũ nổi trận lôi đình, nhanh ch.óng quay người tấn công Tống Cửu Ca. Không có pháp bảo bảo vệ, xem hắn có c.h.é.m nàng thành thịt nát hay không!
Tống Cửu Ca đã có phòng bị từ trước, Khai Thiên Rìu đỡ lấy lưỡi kiếm, những lá Lôi Đình Phù mới vẽ gần đây bị nàng ném ra như mưa không tiếc tiền. Tiếng nổ oành oành liên tiếp vang lên, Tống Cửu Ca cảm thấy tai mình như muốn điếc đặc.
Vương Vũ hận đến nghiến răng. Chiêu thức tấn công của Tống Cửu Ca không gây c.h.ế.t người ngay, nhưng lại quá nhiều và quá dày đặc, phiền phức vô cùng. Vương Vũ không dám xem thường nàng nữa, tung ra đòn chí mạng.
Tống Cửu Ca không dám đỡ cứng, vừa ném Kim Cang Phù vừa lôi Huyền Thiết Phi Thiên Thuẫn ra. Đâu Suất Bảo Tản nàng không dám triệu hồi về lúc này, sợ Vương Vũ nhân cơ hội đ.á.n.h lén l.ồ.ng hấp.
Đòn chí mạng của Đại Thừa kỳ không dễ đối phó chút nào. Tống Cửu Ca dù hao phí không ít đồ phòng thân, ngay cả Huyền Thiết Phi Thiên Thuẫn cũng bị đ.á.n.h nát, nàng vẫn bị đ.á.n.h văng đi.
Cố Nhị từ trong phòng nhìn thấy cảnh Tống Cửu Ca như một ngôi sao băng biến mất nơi chân trời, kinh ngạc đến mức ngọc giản trong tay rơi bộp xuống đất. May mà hộ vệ phủ Thành chủ đã bao vây tới, kéo dài thêm không ít thời gian.
Vương Vũ bắt đầu đại sát tứ phương, toàn thân dính đầy m.á.u của người khác. Hắn tuy không bị thương nhưng linh lực tiêu hao khá nhiều. Đợi đến khi g.i.ế.c sạch tên hộ vệ cuối cùng, hắn lê bước vào phòng, nghỉ ngơi một lát để khôi phục chút linh lực.
Nhưng rất nhanh sau đó, hắn gắng gượng đứng dậy đi tới trước l.ồ.ng hấp. Đâu Suất Bảo Tản vì thiếu linh lực duy trì từ Tống Cửu Ca quá lâu nên sức bảo vệ đã rất yếu. Vương Vũ tung một cước đá văng l.ồ.ng hấp, người đàn ông đang bị sương mù d.ư.ợ.c bao phủ lập tức hiện ra trước mắt.
