Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 438: Cảm Giác Về Định Mệnh

Cập nhật lúc: 10/04/2026 15:01

Ngày hôm sau, Tô Lâm An và Ngụy Tiểu Hồ đi bái tế, Tống Cửu Ca cũng đi cùng để thắp nén nhang. Những người khác đều nhất loạt đòi đi theo, nói rằng đã đi thì phải đi cả hội.

"Tất cả trật tự chút đi." Tống Cửu Ca đỡ trán. Nàng được coi là ân nhân cứu mạng của Tô Lâm An và Ngụy Tiểu Hồ, đi thắp nhang là hợp tình hợp lý, nhưng mấy người này đi làm gì? Định biểu diễn cãi nhau trước mộ mẫu thân Ngụy Tiểu Hồ sao?

Thẩm Hủ là người hiểu chuyện nhất, chỉ chắp tay dặn một câu "cẩn thận", không hề đòi đi theo náo loạn.

"Nếu các người rảnh rỗi không có việc gì làm, thì giúp Thẩm Hủ xử lý đất sét đi." Tống Cửu Ca sắp xếp công việc xong xuôi, lúc này mới cùng cậu cháu Tô Lâm An đi đến mộ của mẫu thân Ngụy Tiểu Hồ.

Chuyện bái tế Tống Cửu Ca không can thiệp, nàng đứng nhìn hai cậu cháu phát cỏ, dọn dẹp, bày biện lễ vật hoa quả, thắp hương nến và hóa tiền giấy.

Ngụy Tiểu Hồ quỳ trên đất, vừa khóc vừa dập đầu, đó là kiểu khóc thầm lặng. Cậu không còn là trẻ con nữa, không thể tùy tiện khóc rống lên. Tô Lâm An thì không rơi lệ, nhưng nét mặt vô cùng bi thương, xem ra tình cảm giữa hắn và muội muội này vô cùng sâu đậm.

Tống Cửu Ca thấy mọi việc đã hòm hòm mới bước tới thắp một nén nhang. Nàng xoa đầu Ngụy Tiểu Hồ: "Mẫu thân đệ ở trên trời sẽ phù hộ cho đệ."

Ngụy Tiểu Hồ cố gắng kìm nước mắt: "Đệ hy vọng nương phù hộ cho tỷ tỷ." Cậu vẫn chưa đủ lợi hại, thôi thì cứ để nương giúp cậu bảo vệ tỷ tỷ một thời gian, đợi đến khi tu vi của cậu cao hơn, cậu sẽ tự mình bảo vệ tỷ.

Tống Cửu Ca ngẩn ra, rồi cười nói: "Vậy ta phải thắp thêm một nén nhang nữa mới được."

"Tỷ tỷ." Ngụy Tiểu Hồ đột ngột ôm chầm lấy nàng, đôi mắt nhòe lệ hỏi: "Tỷ tỷ, năm sau tỷ có thể lại cùng đệ đi thắp nhang không?" Cậu rất muốn những lúc thế này luôn có tỷ tỷ bên cạnh.

Tống Cửu Ca "ừ" một tiếng: "Chỉ cần ta còn ở Cửu Châu thì sẽ đi cùng đệ." Câu này nàng không nói dối, nếu nàng không còn ở Cửu Châu thì không dám hứa chắc.

Ngụy Tiểu Hồ rúc đầu vào hõm cổ nàng, buồn bã đáp lời.

Điểm hảo cảm cuối cùng này hóa ra lại đạt được như vậy. Tống Cửu Ca hơi bất ngờ, nhưng nghĩ kỹ lại thấy cũng hợp tình hợp lý.

Nhìn thiếu niên và thiếu nữ đang ôm nhau, lòng Tô Lâm An không tránh khỏi cảm giác chua xót. Hắn hơi quay mặt đi, nhìn về phía bia mộ của muội muội, bất chợt nghĩ đến ba chữ: Cảm giác định mệnh.

Nếu năm xưa muội muội không gả cho người đàn ông đó, thì sẽ không có Ngụy Tiểu Hồ. Không có Ngụy Tiểu Hồ, sau này hắn cũng sẽ không gặp được Tống Cửu Ca. Nếu không gặp Tống Cửu Ca, hắn đã sớm c.h.ế.t ở thành Đạp Vân, càng không có những chuyện sau này.

Ngươi xem, định mệnh chính là những vòng xích nối tiếp nhau, siết c.h.ặ.t lấy hắn.

Tô Lâm An chợt cười tự giễu. Sau khi bị Hình Liễu Thúy lừa gạt, hắn đã thề đời này sẽ không bao giờ tin tưởng con người, càng không nói đến việc yêu ai đó lần nữa, kết quả là hắn đều không làm được.

Nhưng Tống Cửu Ca thì xứng đáng. Trong l.ồ.ng n.g.ự.c Tô Lâm An trào dâng một thứ tình cảm khó tả, cuối cùng đều hóa thành dòng suối yêu thương róc rách. Dẫu đời này không nhận được sự đáp lại của nàng, hắn vẫn sẽ yêu nàng.

Tống Cửu Ca: "?" Chuyện gì vừa xảy ra vậy?!

Nàng chỉ mới tới đây thắp hai nén nhang, sao độ hảo cảm của hai cậu cháu này đột nhiên đầy luôn rồi?

Ba người ở lại thêm một lát rồi quay về chỗ ở của Tô Lâm An, lại gặp Nguyên Lãng và Linh San.

"Các người đến đây làm gì?" Sắc mặt Tô Lâm An lập tức trầm xuống, "Nguyên Lãng, không phải ta bảo ngươi trông chừng Linh San sao?"

Nguyên Lãng bối rối gãi tay, lắp bắp: "À, tôi... cô ấy cứ khóc lóc, còn đòi đi mách lẻo, tôi biết làm sao được!" Trong lúc nói chuyện, Nguyên Lãng lén nhìn Tống Cửu Ca. Hơn nữa, chính hắn cũng muốn qua đây xem thử, nàng thực sự quá xinh đẹp.

"Linh San, đừng ép ta phải dứt bỏ tình nghĩa xưa cũ, sự nhẫn nại của ta có hạn thôi."

Linh San bĩu môi, quay sang nhìn Tống Cửu Ca: "Ta đến tìm cô."

"Tìm ta?" Tống Cửu Ca nhìn cô nàng đầy hứng thú, "Muốn nói gì với ta?"

"Ta muốn kết bạn với cô!" Linh San buông lời gây sốc, vô cùng chân thành nói, "Làm thầy cũng được. Cô có thể dạy ta cách làm sao để người khác thích mình không?"

"Quan trọng nhất là, bọn họ đều có thể ở bên cạnh ta mà vẫn chung sống hòa bình, điểm này rất quan trọng."

Nếu không phải ánh mắt Linh San quá chân thật, Tống Cửu Ca đã tưởng cô nàng đang nói mỉa mai mình. Nàng chưa bao giờ ngờ tới Linh San lại đến đây để xin dạy cách làm "Hải Vương" (người bắt cá nhiều tay).

Xin lỗi nha, chuyện này nàng không dạy được, nàng làm Hải Vương là do hoàn cảnh bắt buộc thôi.

Tô Lâm An tức đến nghiến răng kèn kẹt: "Linh San, cô quậy đủ chưa hả!"

"Lâm An, sao bây giờ tính khí huynh lại lớn thế? Cái gì gọi là quậy? Ta là đến để cầu giáo mà!" Linh San rất lý sự, các trưởng lão chẳng thường nói sao, phải "không ngại học hỏi kẻ dưới", phải chủ động, cô bây giờ đang rất chủ động cầu giáo mà Tô Lâm An lại mắng cô.

Tống Cửu Ca cố nhịn cười đến mức méo cả miệng, nàng hít sâu một hơi: "Cái này độ khó quá cao với cô, cô nên học cái khác đi."

"Ta chỉ muốn học cái này thôi!" Linh San hậm hực, "Đêm qua ta đã nghĩ cả đêm rồi, ta quá ngốc, tại sao phải khờ khạo chờ đợi một mình Tô Lâm An? Ta có thể giống như cô, tìm thêm vài người đàn ông nữa, như vậy sẽ không vì một người mà lo được lo mất."

Tống Cửu Ca đỡ trán, chuyện quái gì thế này? Mạch não của con hồ ly này sao lại kỳ lạ vậy chứ?

"Linh San tỷ tỷ, không phải tỷ nói không có truyền thống làm lẽ cho người ta sao? Vậy bây giờ tỷ học cái này..." Ngụy Tiểu Hồ chưa kịp hỏi xong đã bị Linh San ngắt lời.

"Đúng thế, ta không làm lẽ cho ai, nhưng ta để người khác làm lẽ cho ta, không được sao?" Cô liếc nhìn Tô Lâm An, "Lâm An, nếu huynh muốn làm lẽ cho ta thì cũng được, nể tình giao tình cũ, ta cho huynh làm người đầu tiên đấy."

"Cảm ơn, ta không cần." Tô Lâm An lạnh mặt từ chối, "Còn nữa, rời đi ngay lập tức, đừng ép ta phải ra tay."

"Ta không đi." Linh San hất cằm với Tống Cửu Ca, "Này, cô vẫn chưa đồng ý với ta đâu đấy."

Tống Cửu Ca xua tay: "Tô Lâm An, huynh mau đưa 'thanh mai trúc mã' của huynh đi giùm cái."

Kiểu người "ngây thơ vô số tội" như này nàng thật sự chịu không thấu. Xem trò cười một chút thì vui, chứ xem nhiều là đau đầu lắm.

Tô Lâm An đành phải cưỡng ép đưa Linh San đi. Ngụy Tiểu Hồ có chút hả hê: "Vô ích thôi, Linh San tỷ tỷ cố chấp lắm, tỷ ấy sẽ còn quay lại."

Nhưng mọi chuyện không như Ngụy Tiểu Hồ nghĩ. Không biết Tô Lâm An đã giải quyết thế nào, cho đến tận lúc nhóm của Tống Cửu Ca rời khỏi Thanh Khâu, Linh San không còn đến quấy rầy lần nào nữa.

Đừng nói là Tô Lâm An thở phào nhẹ nhõm, ngay cả Tống Cửu Ca cũng thấy nhẹ người. Nàng thực sự không thạo việc giao thiệp với kiểu người ngây ngô như vậy, quá khó khăn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.