Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 446: "biết Ngay Là Ngươi Chẳng Thốt Ra Được Lời Nào Tử Tế"
Cập nhật lúc: 10/04/2026 16:12
Đổi cái tốt hơn?
Đổi cái gì?
Chí bảo Thượng cổ sao?
Mang Chí bảo Thượng cổ đi đào đất?
Tâm trạng mấy người có mặt ở đó thật khó có thể diễn tả bằng lời. Chỉ riêng việc dùng v.ũ k.h.í bậc Thiên để đào đất đã đủ thấy phí phạm của trời rồi, vậy mà Tống Cửu Ca còn có thể nói ra những lời "phát chỉ" (khiến người ta phẫn nộ) như thế sao?
Nhưng bọn họ cũng chẳng có tư cách gì để can thiệp. Đồ là của Tống Cửu Ca, đừng nói nàng dùng để đào đất, cho dù nàng có mang đi xào rau thì đó cũng là tự do của nàng.
Đào đất ròng rã một ngày, buổi tối Tống Cửu Ca lại xúi giục mấy người họ tiếp tục chơi đổ xúc xắc.
"Xúc xắc chơi chán rồi thì ta còn có bài lá, các ngươi có muốn chơi không?"
Cái thế giới không có ai cãi vã thật sự quá tươi đẹp, Tống Cửu Ca cực kỳ yêu thích bầu không khí này.
Nhưng bọn Ứng Tiêu coi như không nghe thấy, ai nấy đều nhắm mắt thiền định, bày ra bộ dạng nhập định sâu sắc.
Tống Cửu Ca gọi mấy lần nhưng chẳng có ai đáp lại. Nàng nhún vai, gọi Tạ Nhung và Thẩm Hủ dậy, ba người lập ván giải trí. Tống Cửu Ca thắng liên tục, tay khí của nàng luôn rất tốt, bốc bài toàn quân thuận.
Đánh được vài vòng, Tống Cửu Ca bắt đầu thấy hơi chán.
Đúng là cao thủ thường cô độc như tuyết mà.
Ngày hôm sau, sau khi hoàn thành nhiệm vụ tặng hoa hàng ngày, Tống Cửu Ca thăng cấp lên Đại Thừa trung kỳ.
Tống Cửu Ca thích nhất là loại pháp bảo hộ thân này, nó chẳng khác nào khóa thêm một lớp bảo hiểm cho cái mạng nhỏ của nàng. Còn sống mới có hy vọng, còn sống mới có khả năng lội ngược dòng.
Liếc nhìn điểm tối ưu hóa, nàng đã tích lũy được hơn 1000 điểm. Tống Cửu Ca sờ lên mai rùa Thông Thiên, gieo một quẻ.
Đại cát!
Nàng khoanh chân ngồi ngay ngắn, loại bỏ tạp niệm, ngay lúc linh cơ chợt hiện, nàng liền xoay vòng quay may mắn.
Sau khi xem xong một tràng thông báo dài dằng dặc, Tống Cửu Ca "xì" một tiếng khinh miệt.
Tống Cửu Ca: "1000 điểm tối ưu hóa, 100 lượt quay, mà chỉ cho ta có hai mảnh vỡ Đèn Giải Ách? Các ngươi thật sự làm được như vậy sao?"
【Ký chủ đại nhân, ở thế giới cũ của ngài, khối người nạp tiền quay thưởng trong game còn không có tỉ lệ nổ hũ cao như chúng ta đâu~】
Tống Cửu Ca: "Thế 200 điểm may mắn của ta để làm cảnh à?"
【Cho nên ký chủ mới quay ra được bao nhiêu đồ tốt đó thôi, tệ nhất cũng là Siêu Cấp Hồng Hoa, tặng một bông là được 9999 điểm tu vi đấy!】
Tống Cửu Ca cạn lời: "Được rồi, kiểu gì ngươi cũng có lý."
Dù mảnh vỡ Đèn Giải Ách chưa gom đủ, nhưng Tống Cửu Ca đã thu thập đủ Tứ Đại Thần Liên, bao gồm: Thập Nhị Phẩm Công Đức Kim Liên, Thập Nhị Phẩm Nghiệp Hỏa Hồng Liên, Thập Nhị Phẩm Diệt Thế Hắc Liên và Thập Nhị Phẩm Tịnh Thế Bạch Liên.
Gom đủ bốn đóa thần liên có thể hợp thành Hỗn Độn Thanh Liên.
Hỗn Độn Thanh Liên là linh căn do Đại Đạo Tạo Hóa hóa thành, sinh trưởng trong cõi hỗn độn vô tận, lấy hỗn độn làm dưỡng chất, sở hữu sức mạnh tạo hóa khủng khiếp đến mức không thể tin nổi, có thể biến những điều không thể thành có thể, là chí bảo chỉ xếp sau Hồng Mông Châu.
Tống Cửu Ca thiết lập kết giới, đưa nhục thân vào thế giới Hồng Mông. Bốn đóa thần liên lặng lẽ trôi nổi trong Dao Trì Tiên Thang, từng làn sương nước lượn lờ càng tăng thêm vẻ huyền bí cho chúng.
Phải hợp thành thế nào đây?
Tống Cửu Ca nhìn chằm chằm bốn đóa hoa hồi lâu mà không có chút manh mối nào, đành phải hỏi Vượng Vượng.
Tống Cửu Ca: "Có hướng dẫn hợp thành không?"
【Ký chủ đại nhân, cái này cần ngài tự mình mày mò nha!】
Tống Cửu Ca: "Biết ngay là ngươi chẳng thốt ra được lời nào t.ử tế (nguyên văn: không nặn ra được cái rắm tốt)."
【Ờ... nhưng Vượng Vượng là thể tinh thần, không biết thả rắm đâu ạ.】
Tống Cửu Ca: ...
Tống Cửu Ca xoa cằm suy nghĩ một lát, quyết định làm liều.
Nàng nhặt đóa Tịnh Thế Bạch Liên lên, định vò nát nó thành bùn, ba đóa còn lại cũng định làm theo y như vậy, sau đó trộn chúng lại với nhau rồi nặn thành hình một bông hoa sen. Nàng cũng có chút tự tin vào tay nghề thủ công của mình, chắc là sẽ nặn ra được một bông hoa trông cũng hòm hòm.
Tiếc thay, bước đầu tiên đã thất bại. Tống Cửu Ca không cách nào vò nát Tịnh Thế Bạch Liên được, nàng chẳng thể tạo ra bất kỳ thay đổi nào lên nó.
Thôi, không làm loạn nữa.
Tống Cửu Ca bỏ cuộc một cách rất mượt mà, đây không phải chuyện cứ làm liều là xong.
Con thỏ nhỏ mới xuất hiện trong không gian không hề sợ người lạ, nó nhảy tung tăng đến bên chân Tống Cửu Ca, dùng cái đầu nhỏ dụi dụi vào nàng. Tống Cửu Ca vốn không có sức kháng cự với những sinh vật lông xù lại còn biết chủ động làm nũng thế này, liền bế nó lên vuốt ve vài cái, cho nó uống chút nước Linh Tuyền.
Nàng nhấc nhấc con thỏ, nhìn cái bụng tròn vo của nó rồi nói: "Mới đó mà ngươi đã lớn thế này rồi sao?"
Lúc con thỏ mới xuất hiện, nó chỉ là một cục bông nhỏ xíu, to hơn nắm tay nàng một chút, vậy mà giờ đã nặng bốn năm cân rồi. Tống Cửu Ca trước đây chưa từng nuôi thỏ, nhưng nàng cũng biết tốc độ trưởng thành của thỏ không nên nhanh đến mức này.
Con thỏ nhỏ phát ra tiếng "gi" mềm mại, thè đầu lưỡi nhỏ xíu ra. Tống Cửu Ca lập tức bị "đốn tim".
"Vốn định mang đi kho tàu, nhưng nể mặt ngươi đáng yêu, tha cho ngươi một mạng đấy."
Tống Cửu Ca đặt con thỏ xuống đất, còn cho nó ăn một quả Thanh Linh Quả. Con thỏ ôm lấy quả Thanh Linh gặm lấy gặm để, loáng cái đã đ.á.n.h chén sạch sẽ. Nó l.i.ế.m l.i.ế.m môi, dường như vẫn còn đang dư vị cái vị của quả.
Sau đó, Tống Cửu Ca kinh ngạc thấy con thỏ nhỏ bày ra tư thế "ngũ tâm triều thiên" (ngồi thiền), thế mà lại bắt đầu tu luyện.
Tống Cửu Ca chậc chậc cảm thán rồi rời khỏi thế giới Hồng Mông. Bên ngoài mọi người đang làm việc hăng say, chỉ trong vòng một ngày rưỡi, phần đất dùng để xây nhà đã được san phẳng.
Tiếp theo là đổ móng.
Vật liệu móng đã được Thẩm Hủ tinh luyện phần lớn, phối trộn từ hàn thiết, trầm kim và các loại vật liệu khác, có kết cấu tương tự xi măng, một khi pha thêm một chút bí ngân sẽ trở nên vô cùng cứng cáp.
Ngôi nhà được xây dựng một cách tuần tự, chớp mắt đã qua nửa tháng. Sáu phòng của tầng một đã hoàn thành, vách ngăn của tầng hai cũng đã gần xong, chỉ vài ngày nữa là lợp mái, "nhà an toàn" sẽ chính thức hoàn thiện.
Sáng sớm, Tống Cửu Ca mở mắt sau khi thiền định, liếc nhìn đồng hồ cát đặt ở góc toa xe. Đã là giờ Mão khắc ba (khoảng 6h45 sáng), đến lúc phải làm việc rồi.
Tống Cửu Ca bước ra khỏi xe, việc đầu tiên là chống lên bình chướng để tránh bị những cơn gió lạnh của Bắc Minh thổi trúng.
Nàng đi tới trước căn nhà an toàn, Lãnh Dạ Minh đang ở tầng hai lát những tấm sắt ở lớp ngoài cùng. Loại tấm sắt này được pha trộn từ những nguyên liệu hàng đầu như trầm kim, tơ thiên tằm, đao s.ú.n.g bất nhập, nước lửa không xâm, vô cùng cứng rắn. Cho dù có bị biến dạng cũng sẽ không bị gãy vỡ, còn có thể tự mình từ từ phục hồi, dùng làm lớp phòng ngự đầu tiên là không gì thích hợp bằng.
