Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 477: Ta Thật Đúng Là Tạo Nghiệt Mà!
Cập nhật lúc: 11/04/2026 16:01
"Tất cả câm miệng hết cho ta!" Ứng Tiêu quát lớn một tiếng, "Người có tư cách cử hành hôn lễ với Tống Cửu Ca chỉ có thể là ta!"
Dựa vào bao nhiêu lần cùng sinh ra t.ử với Tống Cửu Ca, hắn tự thấy mình là người có tư cách nhất.
"Tống Cửu Ca, tâm ý của ta dành cho nàng thế nào, chắc nàng cũng rõ."
Vì nàng, dù có phải trả giá bằng cả tính mạng, hắn cũng không hối tiếc. Ứng Tiêu nhìn nàng bằng ánh mắt thâm tình, thầm nghĩ nếu sớm biết mình sẽ yêu Tống Cửu Ca sâu đậm thế này, thì ngay từ lần đầu gặp mặt, hắn đã nên đối xử tốt với nàng hơn một chút.
"Sư muội..." Liễu Hoài Tịch nghe bọn họ tranh nhau làm tân lang của Tống Cửu Ca, trong lòng nảy sinh một nỗi nôn nóng khó tả, bất giác cất lời.
Nhưng mới chỉ thốt ra hai chữ, hắn đã khựng lại. Đột ngột bày tỏ tâm ý vào lúc này liệu có quá đường đột không?
Hơn nữa, Tống Cửu Ca luôn biết rõ chuyện giữa hắn và Chương Vân, thậm chí còn từng nỗ lực giúp hắn giành lấy tình cảm đó. Hắn biết, Tống Cửu Ca đối với hắn chưa bao giờ vượt quá tình nghĩa anh em đồng môn, nhưng chính hắn, qua từng lần tiếp xúc, đã dần rung động trước nàng.
Tuy nhiên, hắn tự cho rằng mình đã giấu giếm phần tâm tư nhỏ nhặt này rất kỹ, không hề để lộ. Nếu bây giờ nói ra, liệu nàng có thấy hắn là kẻ tùy tiện trong tình cảm, liệu có thấy hắn đã phụ lòng tin của nàng không? Nàng có vì thế mà ghét bỏ hắn không?
Trong khoảnh khắc ấy, Liễu Hoài Tịch đã nghĩ rất nhiều. Cuối cùng, hắn chỉ cười khổ một tiếng, thầm nhủ trong lòng: Sư muội, muội có nguyện ý cùng ta kết thành đạo lữ không?
Ánh mắt của hắn quá đỗi thâm trầm, Tống Cửu Ca khó lòng mà không nhận ra. Nàng nhìn sang, khẽ nhếch môi rồi nghiêng đầu một cái, như thể đang không tiếng động hỏi han.
Liễu Hoài Tịch hơi ngẩn ngơ, hắn không ngờ Tống Cửu Ca lại chú ý đến mình. Ngay tức khắc, một luồng ấm áp lan tỏa trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
【Độ hảo cảm của Liễu Hoài Tịch: +1】
【Độ hảo cảm của Liễu Hoài Tịch: +1】
【Độ hảo cảm của Liễu Hoài Tịch: +1】
【Đinh~ Độ hảo cảm của Liễu Hoài Tịch đã đạt 100. Chúc mừng ký chủ hoàn thành chinh phục 100%. Từ nay về sau độ hảo cảm của Liễu Hoài Tịch sẽ không thay đổi nữa, hoàn toàn trở thành "liếm cẩu" của ký chủ!】
【Đinh~ Thưởng cho ký chủ 100 điểm cường hóa, đồng thời tặng đồ cho Liễu Hoài Tịch sẽ nhận được phần thưởng gấp đôi!】
Giang Triều Sinh vốn đã hỏi Tống Cửu Ca từ trước, nên lúc này hắn thấy không cần thiết phải hỏi lại lần nữa. Hắn đè nén vị chua chát trong lòng, hỏi: "Sư muội định khi nào sẽ về Thượng giới?"
Hắn vẫn muốn trước khi nàng rời đi, sẽ tổ chức cho nàng một buổi tiệc tiễn chân.
Tống Cửu Ca liếc nhìn mọi người một lượt, nhanh ch.óng đưa ra quyết định: "Ngay hôm nay đi."
Ở lại thêm nữa cũng chỉ làm tăng thêm phiền não.
"Nhanh như vậy sao?" Giang Triều Sinh ngẩn người.
"Có thể ở lại thêm vài ngày nữa không?" Trần Tự Châu lên tiếng với giọng van nài.
Vừa rồi hắn vẫn giữ im lặng, lẩn khuất trong đám đông. Giờ nghe thấy Tống Cửu Ca sắp đi, tâm trí không khỏi d.a.o động. Nếu biết hôm nay nàng đi, vừa rồi hắn cũng đã liều mình cầu hôn một lần. Dù có bị từ chối, vẫn tốt hơn là để lại nuối tiếc.
Tống Cửu Ca nói: "Ta ở lại Cửu Châu đã đủ lâu rồi."
"Không được, đệ không cho tỷ đi!" Nghĩ đến việc Tống Cửu Ca vừa đi là không biết bao giờ mới gặp lại, Mặc Uyên không tài nào duy trì được vẻ hiểu chuyện thường ngày nữa, bắt đầu giở thói nháo loạn.
Tông Thịnh nãy giờ vẫn im lặng liền bước tới trước mặt nàng, chắp tay nói: "Tống thí chủ, có thể mượn bước nói chuyện riêng không?"
"Không được!" Mặc Uyên trợn mắt, "Không cho phép ngươi độc chiếm tỷ tỷ!"
"Đừng quậy nữa." Tống Cửu Ca vỗ vai Mặc Uyên, rồi nói với Tông Thịnh: "Chúng ta qua bên kia nói chuyện."
Hai người bước vào gian nhà của Tống Cửu Ca. Căn phòng rất đơn sơ, chỉ có một chiếc giường, một cái bàn và hai cái ghế, ngoài ra không còn đồ đạc gì khác.
Tông Thịnh ngước mắt, ánh mắt trong trẻo nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy sâu trong đáy mắt là một tình ý khó lòng che giấu.
"Tống thí chủ lại cứu bần tăng thêm một lần nữa."
Không hiểu sao khi nói câu này, Tông Thịnh cảm thấy cổ họng thắt lại, giọng nói cũng trở nên khàn đục.
Tống Cửu Ca cười nhạt: "Ta là Thiên Tôn, đây là việc ta nên làm."
Lòng Tông Thịnh chợt thoáng qua một nỗi u buồn. Hắn là Phật tu, dĩ nhiên hiểu rõ hàm ý trong câu nói của nàng. Nàng là Thiên Tôn, nàng có trái tim yêu thương chúng sinh. Nàng cứu hắn, nhưng không phải chỉ cứu mỗi mình hắn.
Hắn nén lại cảm giác ghen tị và chua xót ấy, lấy ra những món đồ mà trước đây Tống Cửu Ca "gửi" ở chỗ mình.
"Tống thí chủ, hôm nay người sẽ rời đi, vậy những thứ này bần tăng cũng nên trả lại cho chủ cũ."
Tống Cửu Ca nhìn vật trong tay hắn, rồi lại nhìn hắn: "Ta cứ ngỡ ngươi đã sớm biết, những thứ này là ta mượn danh nghĩa 'gửi gắm' để tặng cho ngươi."
Trước đây nàng không dùng đến, sau này lại càng không cần. Chi bằng để lại cho Tông Thịnh.
"Cái này quá quý trọng rồi."
"Đồ vật dù quý giá đến đâu, chỉ khi nằm trong tay người thích hợp mới phát huy được tác dụng của nó. Tông Thịnh, ta tin tưởng ngươi."
Tim Tông Thịnh run lên, hốc mắt chợt nóng hổi. Hình như hắn chưa bao giờ giúp được gì cho Tống Cửu Ca, ngược lại còn thỉnh thoảng gây rắc rối cho nàng. Nhưng Tống Cửu Ca chưa bao giờ thấy hắn vô dụng, cũng không cho rằng hắn phiền phức. Thậm chí còn tin tưởng hắn đến vậy.
Phòng tuyến cuối cùng của Tông Thịnh hoàn toàn sụp đổ.
【Độ hảo cảm của Tông Thịnh: +1】
【Độ hảo cảm của Tông Thịnh: +1】
【Đinh~ Độ hảo cảm của Tông Thịnh đã đạt 100. Chúc mừng ký chủ hoàn thành chinh phục 100%. Từ nay về sau độ hảo cảm của Tông Thịnh sẽ không thay đổi, hoàn toàn trở thành "liếm cẩu" của ký chủ!】
【Đinh~ Thưởng cho ký chủ 100 điểm cường hóa, đồng thời tặng đồ cho Tông Thịnh sẽ nhận được phần thưởng gấp đôi!】
"Thí chủ..." Lòng Tông Thịnh nặng trĩu. Hắn cũng muốn giống như Ứng Tiêu, đường hoàng bày tỏ lòng mình.
Nhưng hắn có thể sao? Hắn sẽ nói gì với nàng? Nói rằng hắn có thể hoàn tục, chỉ cần nàng bằng lòng làm đạo lữ, hắn sẵn sàng làm mọi thứ?
Nhìn vào ánh mắt bình thản như mặt nước hồ thu của Tống Cửu Ca, cái đầu đang nóng bừng của Tông Thịnh tỉnh táo lại không ít. Có những lời không thể tùy tiện nói ra. Đệ t.ử Vạn Phật Tông không được lấy vợ, nhưng khi lên tới Thượng giới, hắn sẽ không còn bị quy định của tông môn gò bó nữa. Đến lúc đó, thực lực hắn đã mạnh hơn, có lẽ có thể bày tỏ đôi chút?
Tông Thịnh nghĩ vậy, nhưng hoàn toàn không biết rằng Tống Cửu Ca đã sớm biết tâm ý của hắn qua lời thông báo của hệ thống.
Ta đúng là tạo nghiệt mà. Tống Cửu Ca thầm nghĩ, khẽ thở dài một tiếng.
"Hãy cố gắng tu luyện, ta rất mong được gặp lại ngươi ở Thượng giới."
"Bần tăng nhất định không để thí chủ thất vọng."
Thấy Tống Cửu Ca và Tông Thịnh nói chuyện xong bước ra khỏi phòng, Tạ Nhung vội vàng thúc vào người anh trai mình một cái.
"Nàng sắp đi rồi kìa, anh, anh thực sự không định nói gì sao?! Sau này nói không chừng chẳng còn cơ hội đâu."
Tạ Tứ Nguyên c.ắ.n môi, thấp giọng nói: "Anh... có thể nói gì đây?"
"Anh không thích nàng sao? Không muốn cưới nàng làm đạo lữ sao?" Tạ Nhung sốt sắng giục giã, "Anh à, đừng có nhát gan thế chứ."
Tạ Tứ Nguyên thở dài: "Nói thì được ích gì? Nàng sẽ không đồng ý đâu."
Tống Cửu Ca đến cả Cố Chiếu, Lãnh Dạ Minh, Ứng Tiêu đều đã từ chối, sao có thể để mắt đến một con Phượng Hoàng huyết mạch không thuần khiết như hắn?
"Nhưng nếu anh không nói, sao nàng biết được tâm ý của anh? Bất kể kết quả thế nào, ít nhất anh cũng phải cho người ta biết là anh thích nàng chứ!"
