Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 508: Ngoại Truyện 30 (tống Cửu Ca X Tô Lâm An X Ngụy Tiểu Hũ)
Cập nhật lúc: 11/04/2026 18:25
Tô Lâm An bật cười: "Cô vội vàng muốn rũ bỏ tôi đến thế sao?"
Rũ bỏ một lần còn chưa đủ, còn muốn có lần thứ hai.
"Phải."
"Tống Cửu Ca, sao trước đây tôi không nhận ra cô lại là người bạc bẽo đến thế nhỉ."
"..."
Tống Cửu Ca cạn lời, nàng bạc bẽo chỗ nào chứ? Nàng khẽ thở hắt ra, hạ giọng: "Tô Lâm An, anh muốn trả thù thì cũng đã trả thù đủ rồi, còn muốn thế nào nữa đây? Hiện tại chuyện nhà tôi đang rối như tơ vò, tôi thật sự không có thời gian để chơi trò chơi với anh."
Tô Lâm An vô cảm nhìn nàng: "Trong lòng cô, rốt cuộc tôi là loại người gì?"
Trò chơi? Cô ta thấy đây chỉ là một trò chơi sao?
"Có quan trọng không?" Tống Cửu Ca cảm thấy hắn thật sự rất vô lý.
"Không quan trọng? Dù sao tôi và cô cũng từng có một đoạn tình cảm, tôi muốn biết trong lòng cô, tôi là người thế nào."
"Anh rất tốt, là một người bạn trai hoàn hảo." Tống Cửu Ca kiên nhẫn thuận theo ý hắn, "Chúng ta chia tay hoàn toàn là lỗi ở tôi."
Được rồi được rồi, nàng nhận hết mọi tội lỗi về mình là được chứ gì?
"Đúng là lỗi ở cô thật." Tô Lâm An gật đầu tán đồng, "Có điều, tôi có thể cho cô một cơ hội để sửa sai."
Trong một khoảnh khắc, Tống Cửu Ca cứ ngỡ tai mình có vấn đề.
"Hả?" Nàng thốt ra một âm tiết đầy vẻ nghi hoặc.
Tô Lâm An cố đè nén sự lúng túng, gằn giọng: "Chúng ta... quay lại đi."
"Không." Tống Cửu Ca khước từ ngay lập tức mà chẳng cần suy nghĩ.
"Tại sao không?"
Tống Cửu Ca nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh nhạt: "Tô Lâm An, anh đừng có biết rồi còn hỏi."
Dù trước đây Tô Lâm An làm những chuyện đó với nàng vì bất cứ lý do gì, nhưng tổn thương đã gây ra thì không thể nào xóa nhòa được.
"Sau này chúng ta cứ coi như người lạ đi, xin anh đừng tùy ý ra vào nhà tôi, cũng đừng gọi điện cho tôi nữa." Tống Cửu Ca đứng dậy, "Tôi có việc phải ra ngoài, anh cứ tự nhiên."
Nói xong, nàng đi vào phòng thay đồ, bỏ mặc Tô Lâm An một mình giữa phòng khách. Chú Chu tuy bảo nàng ở nhà nghỉ ngơi nhưng nàng không thể an lòng nằm đó được, nàng định đến công ty xem có thể giúp được gì trong khả năng của mình hay không.
Đến khi nàng từ phòng thay đồ bước ra, phòng khách đã trống không. Vì trên đầu vẫn còn vết thương nên nàng bắt xe đến công ty. Sau vụ lùm xùm hôm qua, nhân viên đ.á.n.h người đã bị tạm giữ, những nhân viên khác không còn náo loạn nữa mà chỉ quan tâm đến tiền trợ cấp thôi việc. Tống Cửu Ca năm lần bảy lượt cam đoan tiền trợ cấp sẽ không thiếu một xu, sau đó mới thoát khỏi vòng vây để vào phòng tổng giám đốc.
Bàn bạc chi tiết các đầu việc với chú Chu xong thì một ngày cũng nhanh ch.óng trôi qua. Tống Cửu Ca xin về sớm một tiếng, đích thân đi mua một chiếc ổ khóa mới, rồi giám sát thợ lắp đặt xong xuôi mới tự mình hí hoáy hồi lâu để thiết lập mật mã mới. Lần này nàng cài một dãy số chưa từng sử dụng bao giờ. Mấy mật mã quen thuộc của nàng Tô Lâm An đều biết hết, nàng nghi ngờ hắn đã trực tiếp đoán ra từ trước. Nếu không thì thật khó giải thích tại sao hắn có thể ra vào nhà nàng một cách trơn tru như thế.
Cuộc sống dường như đã đi vào quỹ đạo, Ngụy Tiểu Hũ và Tô Lâm An cùng lúc biến mất. Tống Cửu Ca mỗi ngày đều chạy đôn chạy đáo giữa ba điểm: nhà - công ty - bệnh viện, cuộc sống bận rộn mà sung túc.
Hôm nay, vừa đến công ty, chú Chu đã hào hứng tìm gặp nàng.
"Cửu Ca, có tin vui đây!"
"Chú Chu, tin vui gì thế ạ?"
"Có người muốn thu mua công ty của chúng ta!"
"Thu mua sao?" Tống Cửu Ca trợn tròn mắt, "Công ty mình sắp phá sản đến nơi rồi, ai lại đi thu mua chứ?"
"Hai giờ chiều nay bên đó sẽ có người qua thương thảo, lúc đó sẽ biết thôi." Chú Chu cảm thán, "Có người mua lại vẫn tốt hơn là phá sản, vận may của chúng ta cũng không tệ."
Tống Cửu Ca không lạc quan như chú Chu. Kể cả có người thu mua, e là cái giá đưa ra cũng sẽ khiến người ta không thể chấp nhận nổi. Tuy nhiên, thấy chú Chu đang vui mừng như vậy, nàng cũng không muốn nói ra điều gì làm mất hứng.
Hai giờ chiều, người đại diện bên thu mua đã có mặt tại phòng họp. Nhìn thấy Tô Lâm An trong bộ vest lịch lãm, phong thái ngời ngời, nụ cười trên mặt Tống Cửu Ca bỗng chốc cứng đờ. Nàng cứ ngỡ sau cuộc trò chuyện hôm đó, nàng và Tô Lâm An giống như hai đường thẳng giao nhau, sau khi tiếp xúc ngắn ngủi sẽ dần xa cách và vĩnh viễn không bao giờ gặp lại. Nhưng không ngờ, hắn lại xuất hiện lần nữa, lại còn với tư cách là người thu mua.
Chú Chu không biết về mối ân oán giữa Tống Cửu Ca và Tô Lâm An nên tiếp đón rất nồng hậu. Tống Cửu Ca thu lại cảm xúc, trưng ra nụ cười xã giao đúng mực như đang làm việc công. Cuộc thương thảo diễn ra rất thuận lợi, Tô Lâm An không hề ép giá, thậm chí còn mua lại với mức giá cao hơn giá trị thực.
Tống Cửu Ca không nhịn được mà lên tiếng: "Tô tổng không suy nghĩ kỹ lại sao?"
Đôi mắt cáo đẹp đẽ của Tô Lâm An cuối cùng cũng có thể nhìn thẳng vào nàng một cách đường đường chính chính: "Trước khi đến đây, tôi đã suy nghĩ rất kỹ rồi."
"Công ty của chúng tôi không đáng giá như vậy."
Nghe nàng nói thế, chú Chu suýt chút nữa thì nhảy dựng lên để bịt miệng nàng lại. Trời đất ơi, khó khăn lắm mới có người chịu mua công ty với cái giá hời như vậy mà còn chưa vừa lòng sao?
"Quý công ty quả thực không đáng giá đó, nhưng tôi có những cân nhắc khác."
Tống Cửu Ca không rõ cảm giác trong lòng mình là gì, "cân nhắc khác" của hắn, phải chăng là đang chỉ nàng?
"Ví dụ như những dự án mà quý công ty đang thiếu vốn để khởi động, tôi rất kỳ vọng vào chúng." Tô Lâm An thong dong nói.
Vẻ mặt căng thẳng của Tống Cửu Ca lập tức giãn ra, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm xúc khó tả. Hai bên đã đạt được ý nguyện ban đầu, bước tiếp theo là xác định ngày ký hợp đồng và bàn giao chính thức.
Biết tin công ty không bị phá sản, các nhân viên đều rất vui mừng, không phải tìm việc mới thật là điều tuyệt vời. Tống Cửu Ca thì lại không vui nổi, đặc biệt là khi tan làm, nhìn thấy Tô Lâm An ở hầm gửi xe, sự bất an trong nàng đã lên đến đỉnh điểm.
Hai người đứng cách nhau khoảng hai mét nhìn nhau trân trân, Tô Lâm An nghiêng đầu: "Lên xe nói chuyện một chút chứ?"
"Thôi khỏi."
"Vậy thì lên xe của cô."
Tống Cửu Ca chậm rãi gật đầu. Nàng lái chiếc Mercedes của ba mình, có lẽ vì ở trong không gian quen thuộc nên Tống Cửu Ca nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh.
"Không biết Tô tổng tìm tôi có chuyện gì? Nếu là về việc thu mua công ty thì xin lỗi, tôi không chuyên nghiệp trong mảng này, anh có thể bàn bạc với phó tổng giám đốc Chu."
Tô Lâm An nghiêng đầu nhìn nàng hồi lâu mới khẽ nói: "Cửu Ca, tôi đến để xin lỗi."
"Không cần thiết." Tống Cửu Ca cự tuyệt có phần thô bạo, "Chuyện cũ đã qua rồi, tôi cứ coi như bị ch.ó c.ắ.n một miếng thôi."
"Nếu như... con ch.ó đó muốn quay lại thì sao?"
Tống Cửu Ca kinh ngạc nhìn hắn trân trối. Đây còn là Tô Lâm An sao? Tô Lâm An mà lại có thể nói ra những lời mặt dày, thậm chí là tự hạ thấp lòng tự trọng như vậy ư?
"Tôi biết tôi nói gì cô cũng sẽ nghĩ là tôi đang ngụy biện, nhưng Cửu Ca, tôi không cách nào buông bỏ cô được."
Khi Tô Lâm An nói những lời này, trong mắt hắn hiện rõ sự mơ hồ và đau khổ sâu sắc. Bản thân hắn cũng không hiểu tại sao mình lại cứ quyến luyến Tống Cửu Ca không rời, rõ ràng người phụ nữ này hết lần này đến lần khác vứt bỏ hắn, có thể nói là hoàn toàn không để tâm đến hắn chút nào. Thế nhưng hắn cứ mãi không quên được, không buông được, lại còn muối mặt mò đến đây để cầu xin một cơ hội.
"Ý của Tô tổng là, nếu tôi không đồng ý, anh lại định lấy vụ thu mua này ra để uy h.i.ế.p tôi sao?"
Bị rắn c.ắ.n một lần, mười năm sợ dây thừng. Tống Cửu Ca cảm thấy không thể đơn thuần nghe những gì Tô Lâm An nói, mà phải nghĩ xem đằng sau đó liệu hắn có giăng cái bẫy nào chờ nàng nhảy vào hay không.
