Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 512: Ngoại Truyện 34 (tống Cửu Ca X Tô Lâm An X Ngụy Tiểu Hũ)
Cập nhật lúc: 12/04/2026 02:02
Tống Cửu Ca chau mày, quay đầu nhìn Ngụy Tiểu Hũ đang ngồi dưới đất: "Là người của em sắp xếp?"
Họ không phải nghệ sĩ trong giới giải trí, cũng chẳng phải danh gia vọng tộc lừng lẫy gì cho cam, làm sao có thể bị cánh săn ảnh bám đuôi. Ngụy Tiểu Hũ cười mà không nói, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt đã nói lên tất cả.
Tô Lâm An hít một hơi thật sâu, ánh mắt phức tạp nhìn Ngụy Tiểu Hũ: "Cháu đúng là điên rồi."
Tống Cửu Ca bảo Tô Lâm An đi trước, còn mình thì gọi điện cho 120 đến đưa Ngụy Tiểu Hũ đi. Bác sĩ và y tá khiêng người lên xe, còn vẫy tay gọi Tống Cửu Ca mau ch.óng đi cùng.
"Tôi không phải người thân của cậu ta, đến bệnh viện rồi tự khắc sẽ có người tới."
Chờ xe cấp cứu rời đi, Tống Cửu Ca quay người trở về nhà. Nàng mở Weibo và Douyin lướt một vòng, đúng như dự đoán, đoạn video Tô Lâm An đ.á.n.h Ngụy Tiểu Hũ tơi tả đã trở nên nóng sốt. Chẳng cần đoán cũng biết Ngụy Tiểu Hũ chắc chắn đã bỏ tiền mua lượt tiếp cận, tiêu đề đặt ra cũng mang tính dẫn dắt dư luận vô cùng. Nào là "hai nam tranh một nữ", "cuộc chiến giữa cậu út và cháu ngoại", "ân oán tình thù hào môn"... những cụm từ như vậy xuất hiện nhan nhản.
Tống Cửu Ca cười mỉa một tiếng, nhìn qua những bình luận càng lúc càng rời xa thực tế rồi tắt hẳn ứng dụng. Ngụy Tiểu Hũ làm vậy chẳng qua chỉ là sự trả thù vì không cam tâm. Có nên phản đòn không? Tống Cửu Ca day day trán, vậy mà trong lòng chẳng hề có chút ý chí chiến đấu nào.
Nàng tuy không muốn quản, nhưng có những kẻ hiếu kỳ đã dựa vào nội dung video mà đoán ra địa chỉ nhà nàng, sáng sớm tinh mơ đã có người đến nhấn chuông cửa. Tống Cửu Ca cảnh giác hẳn lên, nàng mới lắp một chiếc chuông cửa có màn hình hiển thị, giờ thì vừa đúng lúc để dùng. Có mấy người lạ mặt vây quanh cửa lớn, tay cầm micro phỏng vấn, nhìn qua là biết ngay là phóng viên hoặc mấy tay livestream muốn câu tương tác.
Tống Cửu Ca trực tiếp gọi cho bên quản lý tòa nhà, không khách khí chất vấn tại sao lại để những người này vào đây, tiền phí quản lý mỗi năm nhà nàng đóng coi như đổ sông đổ biển hết rồi sao? Bên quản lý lập tức xin lỗi, rất nhanh sau đó đã có người đến giải tán đám đông.
Nhưng Tống Cửu Ca cũng chẳng còn tâm trí đâu mà ra ngoài. Với tư cách trợ lý đặc biệt, cấp trên của nàng chính là Tô Lâm An, nàng trực tiếp xin hắn nghỉ phép, định bụng sẽ ở lỳ trong nhà vài ngày cho đến khi sóng gió qua đi. Tuy nhiên không lâu sau, nàng nhận được điện thoại từ mẹ của Ngụy Tiểu Hũ, đối phương dùng giọng điệu lạnh lùng yêu cầu gặp mặt nàng.
"Thưa Ngụy phu nhân, tôi thấy chúng ta không cần thiết phải gặp mặt." Tống Cửu Ca thản nhiên nói.
"Tôi không phải đang bàn bạc với cô. Tống tiểu thư, cô có gan trêu chọc thì không có gan dọn dẹp hậu quả sao?"
Tống Cửu Ca thật sự thấy rất phiền, cái gì mà trêu chọc, rốt cuộc là ai đang trêu chọc ai cơ chứ. Đắn đo hồi lâu, nàng vẫn nhận lời. Buổi chiều nàng cải trang đơn giản, cố ý không lái chiếc Mercedes của ba mà lái chiếc BMW của mẹ đến điểm hẹn.
Đây là một câu lạc bộ tư nhân, chỉ có hội viên mới được vào. Tống Cửu Ca không có thẻ hội viên ở đây, nhưng Ngụy phu nhân đã dặn trước với bảo vệ nên nàng thuận lợi vào được phòng bao. Ngụy phu nhân sa sầm mặt ngồi trên sofa, toàn thân tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo "người lạ chớ gần". Tống Cửu Ca ngồi xuống đối diện bà, cất lời chào hỏi.
"Đúng là đồ không có giáo d.ụ.c, ta đã cho phép cô ngồi xuống chưa?" Ngụy phu nhân không khách khí lên tiếng dạy bảo.
Gương mặt Tống Cửu Ca tĩnh lặng như nước, môi vẫn nở nụ cười đúng mực: "Thưa Ngụy phu nhân, có chuyện gì chúng ta cứ nói thẳng, mong bà đừng trưng ra những bộ tịch vô nghĩa đó."
Sắc mặt Ngụy phu nhân càng thêm khó coi.
"Lần đầu gặp cô, ta đã biết cô không phải hạng vừa." Ngụy phu nhân trừng mắt nhìn nàng đầy oán độc, "Tống Cửu Ca, sao cô dám vừa dây dưa với Tiểu Hũ lại vừa lằng nhằng với Lâm An, cô không sợ rước họa vào thân sao?!"
"Tôi có thể hiểu cho tâm trạng của bà, nhưng mong bà đừng suy diễn những chuyện không có thật. Thứ nhất, không phải tôi chủ động trêu chọc Ngụy Tiểu Hũ; thứ hai, cũng không phải tôi muốn dây dưa không dứt với Tô Lâm An."
"Ruồi không đậu vào quả trứng không có vết nứt, nếu cô không có vấn đề thì bọn chúng lại xoay quanh cô sao?"
"Cho nên bà cũng biết Ngụy Tiểu Hũ và Tô Lâm An là hai con 'ruồi', kể cả quả trứng là tôi đây không có vết nứt thì dưới sự thôi thúc của bản tính, bọn chúng vẫn sẽ bâu vào, đúng không?"
Tống Cửu Ca vặn lại một câu không mặn không nhạt khiến Ngụy phu nhân tức đến đỏ cả mặt.
"Cô... cô thật láo xược!"
"Phải, tôi rất láo xược, thế nên bà nhất định phải trông chừng Ngụy Tiểu Hũ và Tô Lâm An cho kỹ vào, bảo họ tránh xa tôi ra một chút, nếu không bị loại người như tôi dạy hư thì không hay đâu."
Tống Cửu Ca nói xong những điều cần nói, cũng không định tiếp tục đấu khẩu với Ngụy phu nhân nữa: "Hy vọng đây là lần cuối cùng chúng ta gặp mặt." Nàng đeo kính râm vào rồi quay người bước đi, không hề ngoảnh lại.
Ngụy phu nhân ôm một bụng tức trở về nhà, mặt mày cau có. Ngụy Tiểu Hũ chỉ bị thương ngoài da, Tô Lâm An ra tay tuy nặng nhưng không trúng vào chỗ hiểm, sau khi kiểm tra ở bệnh viện, băng bó và lấy t.h.u.ố.c xong cậu đã về nhà tĩnh dưỡng. Thấy con trai với khuôn mặt xanh tím vằn vện đi xuống lầu, lại nhìn thấy vẻ mặt hầm hầm của mẹ, cậu mỉm cười gọi một tiếng: "Mẹ."
"Đừng có gọi ta là mẹ, ta không có đứa con bất hiếu như anh!"
"Nếu mẹ đã nghĩ vậy thì con dọn ra ngoài ở là được, đỡ để mẹ nhìn thấy lại thêm bực mình."
"Đứng lại, anh còn muốn dọn ra ngoài? Ngụy Tiểu Hũ, đừng tưởng ta không biết anh đang tính toán chuyện gì!"
"Con thì tính toán được gì chứ? Chẳng qua là vì sức khỏe của mẹ thôi mà." Ngụy Tiểu Hũ cười hì hì nói.
Ngụy phu nhân lườm cậu một cái: "Hôm nay ta đã gặp Tống Cửu Ca."
Nghe vậy, Ngụy Tiểu Hũ thu lại vẻ cợt nhả: "Con chẳng đã nói rồi sao, tất cả chuyện này đều không liên quan đến chị ấy."
"Cái gì mà không liên quan, không có nó thì anh và cậu út anh có thể náo loạn đến mức này không?!"
"Là cậu út..." Ngụy Tiểu Hũ định phản bác vài câu nhưng rồi lại nuốt lời vào trong. Có những chuyện cậu biết là được, không thể nói ra.
"Không được, ta phải về nhà ngoại một chuyến." Ngụy phu nhân không ngồi yên được, đứng dậy đi ra ngoài.
Ngụy Tiểu Hũ chắn đường bà: "Mẹ, chuyện này thật sự không liên quan đến Tống Cửu Ca."
Một khi những người khác trong nhà nhúng tay vào, sự việc sẽ không còn nằm trong tầm kiểm soát của cậu nữa. Ngụy Tiểu Hũ có oán hận Tô Lâm An và Tống Cửu Ca, nhưng tiền đề của sự oán hận đó là vì cậu có tình cảm với họ. Cậu cảm thấy mình bị lừa dối, bị phản bội nên mới muốn báo thù, muốn tất cả mọi người cùng không được yên ổn. Chỉ là sự không yên ổn này thiên về mặt tinh thần nhiều hơn. Gia đình hai nhà Tô - Ngụy dù có tức giận vì cậu và Tô Lâm An không biết điều, làm mất mặt gia môn đến đâu thì cũng chẳng làm gì được hai người. Nhưng Tống Cửu Ca thì khác, nàng là người ngoài, sẽ bị hai nhà Tô - Ngụy liên thủ lại để trừng trị.
"Anh đúng là hết t.h.u.ố.c chữa rồi, đến nước này còn bênh vực nó." Ngụy phu nhân thất vọng liếc nhìn cậu một cái, rồi gọi quản gia đến bảo họ canh giữ Ngụy Tiểu Hũ thật c.h.ặ.t, không cho phép cậu rời khỏi nhà.
Ngụy phu nhân vội vã về nhà ngoại, bàn bạc với mẹ của Tô Lâm An xem làm cách nào để Ngụy Tiểu Hũ và Tô Lâm An tỉnh ngộ. Thân thế bối cảnh của Tống Cửu Ca rất dễ điều tra, chẳng mấy chốc tài liệu về nàng đã bày ra trước mặt hai người phụ nữ.
"Đuổi cô ta ra khỏi Kinh thành, đến một nơi mà cả Lâm An và Tiểu Hũ đều không tìm thấy, sau đó sắp xếp cho chúng đi xem mắt. Thời gian sẽ làm phai mờ tất cả."
Mẹ của Tô Lâm An có tính cách thâm trầm hơn Ngụy phu nhân. Bà hiểu rõ tính khí của con trai và cháu ngoại mình, nếu ép buộc quá mức chắc chắn sẽ gây ra phản tác dụng. Dùng nước ấm luộc ếch, từ từ tính kế mới là lựa chọn tốt nhất.
