Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 517: Ngoại Truyện 39 (tống Cửu Ca X Ứng Tiêu)
Cập nhật lúc: 12/04/2026 02:03
Tống Cửu Ca lái xe đến đồn cảnh sát để bảo lãnh người. Vừa bước vào trong, cô đã thấy Ứng Tiêu từ phòng thẩm vấn đi ra.
Vẻ mặt chàng trai trẻ khá u ám, hoàn toàn để ngoài tai những lời dặn dò của cảnh sát. Một cô gái trẻ chạy lại, nắm lấy tay Ứng Tiêu rồi không ngừng xin lỗi viên cảnh sát:
"Thật ngại quá thưa chú cảnh sát, Ứng Tiêu vì cứu cháu mới làm vậy, chứ bình thường anh ấy không phải người hay gây sự đâu ạ."
Tần Lị với tư cách là một trong những người trong cuộc, sau khi về nhà họ Tần lại bị triệu tập đến đồn cảnh sát một lần nữa. Cha mẹ Tần cũng đi cùng, lúc này họ đang bận giao thiệp với các cán bộ khác, chưa kịp để tâm đến phía con gái.
"Người trẻ tuổi đúng là quá bốc đồng, lần này coi như cậu ta may mắn, con d.a.o của đối phương chỉ mới rạch rách da thịt, chưa tổn thương đến nội tạng. Nhưng lỡ như bọn chúng mang theo hung khí khác thì sao?" Viên cảnh sát liếc nhìn Ứng Tiêu cao lớn lực lưỡng, nói giọng tâm huyết: "Vẫn là không nên cậy mạnh, phải biết bảo vệ bản thân, tìm cơ hội nhờ cảnh sát giúp đỡ mới là cách làm đúng đắn nhất."
Ứng Tiêu có chút không chịu nổi sự lải nhải của cảnh sát, anh quay mặt đi thì vừa vặn nhìn thấy Tống Cửu Ca đang đứng khoanh tay đằng xa, biểu cảm trong thoáng chốc trở nên phức tạp.
Tống Cửu Ca cứ đứng yên đó, nghiêng nghiêng đầu, không hề có ý định chủ động tiến lại gần. Đùa sao, cô là "kim chủ" của Ứng Tiêu, nửa đêm nửa hôm bị dựng dậy khỏi chăn ấm để chạy đến đồn cảnh sát cứu người, lẽ nào còn bắt cô phải hạ mình với cậu chàng mà cô b.a.o n.u.ô.i hay sao?
Cha mẹ Tần sau khi giao thiệp xong, vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Tống Cửu Ca. Đều là người trong giới thượng lưu ở Kinh Thành, họ tự nhiên nhận ra cô nên mỉm cười tiến đến chào hỏi.
"Tống tổng sao lại đến đây giữa đêm hôm thế này? Có rắc rối gì sao?" Cha Tần rất khâm phục hậu bối này, bởi cô đã dùng sức một mình đưa tập đoàn họ Tống lên một tầm cao mới, trở thành một trong những doanh nghiệp tiềm năng nhất Kinh Thành. Nếu Tần Lị mà có được một phần năng lực đó, ông nằm mơ cũng có thể cười tỉnh.
Tống Cửu Ca nhếch môi đầy ẩn ý: "Trẻ con trong nhà xảy ra chút chuyện, tôi đến đón về."
Trẻ con? Cha mẹ Tần đưa mắt nhìn nhau, cách xưng hô mập mờ này nghe kiểu gì cũng thấy không được đứng đắn cho lắm.
Cơ mặt Ứng Tiêu cứng đờ lại, anh khẽ ho hai tiếng rồi bước đến trước mặt Tống Cửu Ca: "Thật ngại quá, làm phiền cô phải đến đây đón tôi."
Tống Cửu Ca thản nhiên liếc anh một cái, hất cằm ra hiệu anh dẫn mình đi ký giấy tờ.
Ký xong, Tống Cửu Ca chào hỏi xã giao với cha mẹ Tần vài câu rồi dẫn Ứng Tiêu rời khỏi đồn cảnh sát.
"Ứng Tiêu không lẽ là..." Mẹ Tần lầm bầm. Cha Tần ngắt lời bà: "Không thể nào, Ứng Tiêu không phải loại con trai thấy tiền sáng mắt, không chịu nổi khổ cực đâu."
"Nhưng trước đây có nghe nói nó và Tống Cửu Ca có quan hệ gì đâu."
"Chắc chắn Ứng Tiêu đi theo chị Tống để học hỏi kinh nghiệm rồi." Tần Lị thì rất tin tưởng Ứng Tiêu, "Anh ấy luôn là người rất có chí tiến thủ."
Cũng may là Ứng Tiêu không nghe thấy, nếu không anh chỉ biết âm thầm cười lạnh.
Trong xe, Tống Cửu Ca nhìn thẳng phía trước cầm lái. Lúc này đã là hai giờ sáng, đường xá thưa thớt xe cộ, vô cùng thông thoáng. Tống Cửu Ca không về biệt thự của mình mà lái thẳng đến Vịnh Trăng Khuyết.
Sau khi đỗ xe, cô bước xuống và nói với Ứng Tiêu đúng hai chữ: "Dẫn đường."
Ứng Tiêu ngẩn ra: "Cô không biết nhà ở đâu sao?"
Tống Cửu Ca nhìn anh với vẻ kỳ quặc: "Nhà này không phải tôi đích thân đi mua, đây là lần đầu tôi tới."
Ứng Tiêu nghẹn lời, lầm lũi đi phía trước. Tống Cửu Ca lười biếng gọi giật lại: "Cậu đi nhanh thế làm gì?"
Ứng Tiêu chậm bước lại. Anh chưa từng chính thức có bạn gái, dù ở cạnh Tần Lị thì cũng giống như anh em hơn. Tống Cửu Ca lững thững đi sau anh khoảng nửa bước chân. Vào đến cửa, cô chỉ huy anh lấy đôi dép lê mà Tiểu Huệ đã chuẩn bị sẵn trong tủ giày ra, rồi vừa ngáp vừa đi thẳng vào phòng ngủ chính.
Cô chẳng buồn quan tâm đến Ứng Tiêu, tự mình vệ sinh cá nhân đơn giản rồi ngả lưng xuống chiếc giường lớn. Ừm, Tiểu Huệ làm việc vẫn chu đáo như vậy, đệm giường cùng loại với ở nhà, bộ chăn ga cũng là kiểu cô thích, nằm rất thoải mái.
Ứng Tiêu tắm rửa xong, mặc bộ quần đùi áo ba lỗ rồi rón rén gõ cửa phòng ngủ chính. Tống Cửu Ca buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, sau khi cho anh vào thì bực bội hỏi có chuyện gì.
Giọng Ứng Tiêu khàn đặc: "Cảm ơn cô đã đến đồn cảnh sát đón tôi."
Anh cũng chẳng còn cách nào khác, cha mẹ và những bậc tiền bối thân thiết đều đang ngồi tù vì tội kinh tế, nghĩ đi nghĩ lại, dường như chỉ có Tống Cửu Ca là người thích hợp nhất để đến đón anh.
"Không có lần sau đâu." Tống Cửu Ca không có hứng thú thỉnh thoảng lại đi cứu người ở đồn cảnh sát. Thời gian của cô mỗi phút mỗi giây đều rất đáng giá, kể cả dùng để ngủ thì cũng là hái ra tiền. Giấc ngủ tốt mới duy trì được tinh thần và làn da đẹp, một khi bị tổn hại thì phải tốn rất nhiều tiền để tu bổ.
"Còn nữa..." Ứng Tiêu vô cùng lúng túng, "Mấy ngày tới chắc tôi chưa thể... có con với cô được. Bác sĩ nói trước khi vết thương lành hẳn thì không được vận động mạnh."
Ứng Tiêu nghĩ đơn giản là Tống Cửu Ca đã tới đây thì chắc chắn không phải chỉ để ngủ đơn thuần, mà là để làm "chuyện đại sự". Nhưng bác sĩ đã dặn anh không được vận động mạnh để tránh vết thương bị rách lần nữa, lúc đó phải khâu lại sẽ rất phiền phức.
Tống Cửu Ca xoay người: "Được rồi, biết rồi. Nhưng vì cậu không bảo vệ tốt cơ thể mình làm kế hoạch của tôi bị trì hoãn, nên phải trừ tiền."
Ứng Tiêu sững sờ: "Trừ bao nhiêu?"
Giọng Tống Cửu Ca càng lúc càng mơ màng: "Mười vạn đi... ừm... sau này biểu hiện tốt thì cộng lại sau. Giờ thì đừng làm phiền tôi nữa, không là tôi trừ thẳng một nửa tiền đấy."
Người giàu hóa ra lại đáng ghét như vậy sao? Ứng Tiêu không khỏi nhớ lại trước đây mình cũng từng làm điều tương tự, chẳng trách cậu thanh niên kia nhìn anh bằng ánh mắt căm ghét như thế, giờ anh đã thấu hiểu sâu sắc rồi.
Im lặng đóng cửa lại, Ứng Tiêu sang phòng phụ ngủ. Sáng hôm sau khi thức dậy, anh thấy phòng ngủ chính đã trống không, Tống Cửu Ca đã đi từ lúc nào chẳng hay.
Uống một ly sữa, ăn một lát bánh mì, bữa sáng được giải quyết qua loa. Ứng Tiêu ngồi trên sofa lướt điện thoại, bỗng nhiên cuộc gọi của Tiểu Huệ truyền tới:
"Mười một giờ rưỡi tôi qua đón cậu đi ăn trưa, cứ ở yên trong Vịnh Trăng Khuyết chờ, đừng có chạy lung tung."
Ứng Tiêu "ừ" một tiếng rồi cúp máy. Giây tiếp theo, điện thoại lại vang lên, là Tần Lị gọi tới.
"Ứng Tiêu, chuyện hôm qua thực sự cảm ơn anh rất nhiều. Nếu không có anh, em không biết phải làm sao nữa."
"Sau này bà chú ý một chút."
"Trưa nay anh rảnh không? Em muốn mời anh ăn cơm."
"Không rảnh, tôi có việc rồi."
"Vậy tối thì sao? Chúng ta cùng ăn tối nhé?"
"Cũng có việc luôn." "Vậy được rồi... đợi khi nào anh rảnh em lại hẹn sau."
Ứng Tiêu đặt điện thoại xuống, thay chiếc áo ba lỗ ra, mặc vào một chiếc áo thun. Khi Tiểu Huệ đến đón, nhìn thấy bộ dạng tùy tiện của anh với áo thun và quần túi hộp lửng, cô khẽ nhíu mày:
"Trong tủ quần áo chẳng phải đã mua sẵn vest theo số đo của cậu rồi sao? Tại sao không thay vào?"
Ứng Tiêu thản nhiên:
"Trong hợp đồng đâu có nói tôi nhất định phải mặc vest?"
"Sếp thích đàn ông mặc vest."
"Vậy thì xin lỗi nhé, tôi không thích mặc vest."
Mặc vest lúc nào cũng thấy gò bó, anh thích cảm giác tự do tự tại của áo thun hơn. Tiểu Huệ không phải người nói nhiều, thấy Ứng Tiêu tỏ thái độ không hợp tác, cô cũng lười không buồn mở miệng thêm nữa.
