Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 70: Nàng Định Sẵn Là Của Ta, Chỉ Có Thể Là Của Ta
Cập nhật lúc: 28/03/2026 08:14
Hiện trường rơi vào bầu không khí đông cứng.
Gương mặt vô tình lạnh nhạt của Giang Triều Sinh, vẻ mặt hoa lê đái vũ (khóc t.h.ả.m thiết) của Lâm Nguyệt Nhi, sự lúng túng tột cùng của Liễu Hoài Tịch, Chương Vân, cùng vẻ mặt kinh ngạc tột độ của Tống Cửu Ca duy trì trong chốc lát.
Liễu Hoài Tịch đành gượng ép đứng ra hòa giải: "Sư huynh, tụi muội cũng không có ý gì khác, chỉ là muốn chúc mừng huynh một chút thôi. Đây là tâm ý của Lâm sư muội, hay là huynh cứ nhận lấy đi."
"Phải đó, Giang sư huynh, huynh nhận đi mà." Chương Vân phụ họa theo.
Giang Triều Sinh hơi ngoảnh đầu lại: "Các người còn chê tông môn chưa đủ loạn sao? Nếu không còn việc gì khác, ta đi trước."
Dứt lời, Giang Triều Sinh thật sự bay đi mất, không nể nang chút tình diện nào.
Lâm Nguyệt Nhi không thể nhịn thêm được nữa, oà lên khóc nức nở.
Chương Vân vội vàng an ủi: "Nguyệt Nhi, muội đừng buồn, Giang sư huynh cũng là có nỗi khổ tâm riêng thôi."
"Chương sư tỷ, muội hiểu mà, là do muội tự đa tình." Lâm Nguyệt Nhi che mặt, "Xin lỗi, muội xin phép về trước, muội muốn yên tĩnh một mình."
"Để tỷ tiễn muội." Tống Cửu Ca chủ động nhận việc, Chương Vân và Liễu Hoài Tịch liền đồng ý.
Sau khi đưa Lâm Nguyệt Nhi về đến phòng khách, Tống Cửu Ca không rời đi ngay mà rót cho nàng một ly nước.
"Giang sư huynh một lòng hướng đạo, muội cũng đừng quá để tâm."
"Sư tỷ không cần an ủi muội nữa đâu, muội đều hiểu cả." Đôi mắt Lâm Nguyệt Nhi sưng đỏ, "Nói cho cùng, là do muội đường đột, muội cứ ngỡ Giang sư huynh đối với muội..."
Nói đến đây, Lâm Nguyệt Nhi đau đớn nhắm mắt lại.
Nàng từng nghĩ mình là người đặc biệt với Giang Triều Sinh, được huynh ấy quan tâm khác biệt. Hóa ra tất cả chỉ là ảo giác của riêng mình nàng.
Tống Cửu Ca xoa xoa mũi: "Trên đời này nam t.ử tốt còn nhiều lắm, không thiếu một mình Giang sư huynh đâu."
Dù sao sau này nàng cũng sở hữu một hai ba bốn năm sáu bảy tám người đàn ông, thiếu một Giang Triều Sinh cũng chẳng ảnh hưởng gì.
"Tống sư tỷ chắc chưa từng rung động với ai bao giờ nhỉ?" Lâm Nguyệt Nhi cười khổ, "Nếu tỷ từng yêu ai đó, tỷ sẽ hiểu rằng, sau khi gặp được người ấy, những người khác đều chỉ là sự tạm bợ."
Tống Cửu Ca rất tán thành câu nói này, nhưng nghe từ miệng Lâm Nguyệt Nhi thì thấy kỳ kỳ. Theo lý mà nói, lúc cô đọc quyển sách đó, tư tưởng của Lâm Nguyệt Nhi đâu có như vậy, rõ ràng là một "biển hậu" (người bắt cá nhiều tay) chính hiệu, sao giờ lại trở thành kẻ si tình thế này?
"Tống sư tỷ, tỷ về trước đi, muội ở một mình không sao đâu."
Lâm Nguyệt Nhi lúc này chỉ muốn chui vào chăn khóc một trận đã đời, không muốn nghe thêm lời an ủi của bất kỳ ai.
"Ừm ừm, vậy tỷ đi trước đây, có việc gì cứ dùng ngọc giản truyền tin cho tỷ nhé." Sau khi mua ngọc giản, Tống Cửu Ca đã thêm liên lạc của tất cả những người hay gặp, trừ Thẩm Hủ đang bế quan.
Tống Cửu Ca vừa chân trước bước ra khỏi phòng, chân sau đã bị Lãnh Dạ Minh gọi đi.
"Tại sao Nguyệt Nhi lại khóc?" Lãnh Dạ Minh hỏi.
"Quà chuẩn bị không tặng đi được." Tống Cửu Ca chỉ đành nói thật, có những chuyện nói dối sẽ lòi ra sơ hở ngay.
"Quà?" Lãnh Dạ Minh nhớ lại món đồ Lâm Nguyệt Nhi mua ở Trân Bảo Các, chắc là thứ đó rồi, "Tặng cho ai?"
"Giang Triều Sinh."
Rắc!
Ngón tay Lãnh Dạ Minh vô thức dùng lực, bóp nát mảnh ngọc giản trong lòng bàn tay.
"Giang! Triều! Sinh!"
Lãnh Dạ Minh nghiến răng nghiến lợi nhai kỹ ba chữ này, hận không thể ăn tươi nuốt sống, lột da rút xương, rồi tro bụi cũng đem đi đổ sạch. Tên Giang Triều Sinh c.h.ế.t tiệt kia, dám không nhận quà của Nguyệt Nhi, hại nàng phải đau lòng rơi lệ, đúng là đáng c.h.ế.t.
Tống Cửu Ca khẽ nuốt nước miếng, thấy sắc mặt Lãnh Dạ Minh tệ đến cực điểm, sát ý nồng nặc, không lẽ hắn định thịt luôn Giang Triều Sinh đấy chứ? Không thể nào, không thể nào đâu nhỉ?
"Đưa hoa cho ta." Lãnh Dạ Minh bất chợt liếc nhìn đầy lạnh lẽo.
Hoa? Hoa gì cơ?
Đại não Tống Cửu Ca đình trệ một chút, suýt thì lộ tẩy. Cô vội vàng móc bông hoa nhỏ màu đỏ ra dâng lên, Lãnh Dạ Minh không khách sáo giật lấy, rồi ra lệnh cho cô xéo đi.
[Sử dụng Hoa Nhỏ Màu Đỏ lên Lãnh Dạ Minh: Tu vi +999]
Tống Cửu Ca không chậm trễ, lập tức thi hành mệnh lệnh.
Đi tới nơi Lãnh Dạ Minh không nhìn thấy, Tống Cửu Ca lập tức nhổ nước bọt một cái. Xuyên không đến đây một tháng rồi, đây là lần đầu tiên cô thấy có người chủ động đòi hoa đấy. Chắc là định dùng "mượn hoa dâng Phật" đây mà.
Cũng đúng, lúc này Lâm Nguyệt Nhi đang chịu tổn thương tình cảm, chính là thời cơ tốt nhất để chen chân vào, loại đàn ông đầy tâm cơ như Lãnh Dạ Minh sao có thể bỏ lỡ cơ hội này chứ.
Lãnh Dạ Minh l.i.ế.m nhẹ vành môi, đưa tay vuốt lại tóc, cầm bông hoa nhỏ màu đỏ đi gõ cửa phòng Lâm Nguyệt Nhi.
Lâm Nguyệt Nhi đang úp mặt xuống gối khóc đến c.h.ế.t đi sống lại, nghe thấy tiếng gõ cửa, còn tưởng là Lý Vi Vi, nàng sụt sịt mũi, giọng nói khàn khàn: "Vi Vi, giờ tớ không muốn gặp ai cả, có chuyện gì để mai nói đi."
Lửa giận trong lòng Lãnh Dạ Minh bùng lên tận đỉnh đầu. Mẹ kiếp, người phụ nữ mà hắn nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, không nỡ nói nặng một câu, vậy mà lại bị gã đàn ông khác làm cho phát khóc, nghe giọng thế này chắc là khóc đến khản cả cổ rồi.
Tên Giang Triều Sinh đáng c.h.ế.t!
"Sư tỷ, là đệ." Lãnh Dạ Minh nén giận, "Tỷ mở cửa ra đi."
Vừa nghe là Vương Nhị Cẩu, Lâm Nguyệt Nhi đầy lòng chán ghét. Vốn dĩ mấy hôm trước nghe lời Tống Cửu Ca nói, nàng đã có ấn tượng tốt hơn một chút về Vương Nhị Cẩu, nhưng ngay lúc này, sau khi thất bại trong việc theo đuổi Giang Triều Sinh, nàng không kiềm chế được mà giận cá c.h.é.m thớt.
Lâm Nguyệt Nhi một phen kéo cửa ra, đẩy Lãnh Dạ Minh đi: "Ngươi không thấy phiền à? Rốt cuộc phải để ta nói bao nhiêu lần nữa, ta không thích ngươi, ngươi đừng có quấn lấy ta nữa!"
Lãnh Dạ Minh bị nàng đẩy đến lảo đảo, bông hoa nhỏ màu đỏ cũng rơi xuống đất, bị giẫm nát vụn. Hắn chộp lấy cổ tay Lâm Nguyệt Nhi, không nói không rằng, cưỡng ép kéo nàng đến một cánh rừng vắng vẻ.
"Ngươi buông ta ra!" Lâm Nguyệt Nhi kinh ngạc phát hiện mình thế mà không thoát nổi sự khống chế của Vương Nhị Cẩu, nhưng hắn rõ ràng chỉ có tu vi Luyện Khí thôi mà?
Lãnh Dạ Minh ép nàng vào gốc cây, hai cánh tay tạo thành một không gian chật hẹp bao vây lấy nàng. Vì Vương Nhị Cẩu vẫn còn là một thiếu niên mười mấy tuổi, thấp hơn Lâm Nguyệt Nhi một chút, nên Lãnh Dạ Minh buộc phải hơi ngước cằm lên nhìn nàng.
"Khóc vì một người đàn ông không yêu mình, tỷ không thấy nực cười sao?"
Lâm Nguyệt Nhi đỏ bừng đôi má: "Vương Nhị Cẩu, ta nói lần cuối, chuyện của ta không mượn ngươi quản!"
"Nếu ta cứ muốn quản thì sao?" Vương Nhị Cẩu kiễng chân lên, áp sát nàng, "Thứ hắn không cho tỷ được, ta cho được. Những việc hắn không làm được, ta làm được."
Lâm Nguyệt Nhi cố gắng né ra sau: "Cái gì cũng cho được?"
"Phải."
"Vậy ta muốn mạng của ngươi."
Lãnh Dạ Minh im lặng một hồi: "Cái này không được."
"Mất mạng rồi, ta sẽ không thể ở bên cạnh tỷ nữa." Hắn vẫn kịp bồi thêm một câu chống chế. Không phải là không cho được, mà là có lý do chính đáng!
Lâm Nguyệt Nhi đẩy hắn: "Vậy thì chẳng có gì để nói nữa, Vương Nhị Cẩu, ta nhất định sẽ đem chuyện ngươi quấy rối ta nói cho Hề trưởng lão biết, ngươi quá đáng lắm rồi!"
Lãnh Dạ Minh nheo mắt, chẳng hề sợ lời đe dọa của nàng: "Nhớ kể luôn cả chuyện ta hôn tỷ nữa, biết đâu Hề trưởng lão lại ra sức vun vén cho ta và tỷ đấy."
"Ngươi!" Lâm Nguyệt Nhi tức đến phát khóc, "Tại sao ngươi cứ bắt nạt ta? Ta đã t.h.ả.m lắm rồi, ngươi không thể, oa oa... không thể cách xa ta một chút được sao?!"
"Ở bên cạnh ta đi, Lâm Nguyệt Nhi, nàng định sẵn là của ta, chỉ có thể là của ta." Lãnh Dạ Minh nâng mặt nàng lên, mãnh liệt hôn xuống, "Trừ khi c.h.ế.t, bằng không nàng vĩnh viễn không thể trốn khỏi ta."
Lâm Nguyệt Nhi kinh hoàng tột độ, không ngừng giãy giụa, tung một cước đá thẳng vào hạ bộ Lãnh Dạ Minh. Người đàn ông buông nàng ra, ôm lấy "chỗ đó" mà hít hà một hơi lạnh đầy đau đớn.
