Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 79: Ký Chủ, Tin Vui Đây!
Cập nhật lúc: 30/03/2026 06:01
Lục lọi một hồi trong không gian, Tống Cửu Ca quyết định đem Kim Ty Giáp và thanh kiếm đầu tiên mình mua tặng cho Ngụy Tiểu Hồ.
"Tiểu Hồ, tỷ nghĩ kỹ rồi, quyết định tặng đệ hai món đồ này." Tống Cửu Ca bưng thanh trường kiếm và bộ giáp lưới vàng ra, đưa cho Ngụy Tiểu Hồ.
"Thần tiên tỷ tỷ, thứ này... thứ này quý giá quá, vả lại đệ cũng không dùng tới." Ngụy Tiểu Hồ không dám nhận. Thanh trường kiếm kia cậu trông rất quen mắt, chính là món đồ cậu đã dẫn Tống Cửu Ca đi mua với giá chín viên linh thạch trung phẩm. Còn bộ giáp mềm vàng óng ánh kia, nhìn qua đã biết không phải vật phàm.
"Sao lại không dùng tới?" Tống Cửu Ca không đồng tình với quan điểm của cậu, "Tỷ không thể lần nào cũng đến kịp lúc được. Hai thứ này có thể thay tỷ bảo vệ đệ."
"Chẳng lẽ đệ còn muốn bị đ.á.n.h đến mức đầu rơi m.á.u chảy mà không có chút sức phản kháng nào sao?"
Ngụy Tiểu Hồ đương nhiên là không muốn.
"Nhưng cậu... cậu sẽ không đồng ý đâu."
"Tiểu Hồ, cậu đệ là cậu đệ, đệ là đệ, đệ không thể cả đời sống dưới đôi cánh che chở của hắn được."
Câu nói này đã chạm đến tâm can Ngụy Tiểu Hồ. Cậu hạ quyết tâm, trịnh trọng nhận lấy trường kiếm và Kim Ty Giáp.
"Thần tiên tỷ tỷ, đệ hiểu rồi."
【Tặng trường kiếm cho Ngụy Tiểu Hồ: Tu vi +99】
【Tặng Kim Ty Giáp cho Ngụy Tiểu Hồ: Tu vi +999】
Tống Cửu Ca giúp Ngụy Tiểu Hồ mặc Kim Ty Giáp sát vào người, dặn dò cậu không được để người khác dễ dàng nhìn thấy.
"Đệ biết rồi, tỷ tỷ." Ngụy Tiểu Hồ ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, "Thần tiên tỷ tỷ, có phải tỷ và cậu vừa xảy ra chuyện gì không vui không?"
"Không có." Tống Cửu Ca chối phắt, "Nếu thực sự có chuyện không vui, tỷ còn đến cứu hắn làm gì?"
Có những chuyện không nên nói cho trẻ con nghe, những hiềm khích giữa người lớn sẽ không ảnh hưởng đến tình bạn giữa nàng và Ngụy Tiểu Hồ. Ngụy Tiểu Hồ mím môi, cậu chẳng tin đâu, mỗi lần cậu và thần tiên tỷ tỷ gặp mặt là không khí lại cứ kỳ kỳ.
Nhất là lần trước cậu bị Dương Nhị Lang đ.á.n.h lén, được thần tiên tỷ tỷ cứu đi, lúc tỉnh lại việc đầu tiên cậu làm chính là nổi trận lôi đình. Hắn còn ra lệnh cấm cậu không được tiếp xúc với thần tiên tỷ tỷ nữa, nói nàng không phải người tốt.
Ngụy Tiểu Hồ đương nhiên không tin lời cậu nói, thần tiên tỷ tỷ mà không phải người tốt thì trên đời này còn ai là người tốt nữa?
【Độ hảo cảm của Ngụy Tiểu Hồ: +5】
Tống Cửu Ca xoa đầu cậu bé: "Con nít con nôi đừng có nghĩ ngợi lung tung."
"Thần tiên tỷ tỷ." Ngụy Tiểu Hồ như vừa đưa ra một quyết định trọng đại, "Tỷ đưa tay ra đây."
"Hửm? Định tặng gì cho tỷ sao?"
Nghĩ bụng Ngụy Tiểu Hồ nghèo rớt mồng tơi, chắc cũng chẳng tặng được thứ gì đáng giá, nên Tống Cửu Ca liền đưa tay ra.
"Vâng, đệ muốn tặng tỷ một thứ."
Ngụy Tiểu Hồ nhẹ nhàng nâng tay nàng lên, để mu bàn tay hướng lên trên, rồi cúi đầu hôn nhẹ một cái. Làn môi cậu bé ấm áp, mềm mại, Tống Cửu Ca giật mình kinh ngạc, chưa kịp rụt tay lại thì Ngụy Tiểu Hồ đã ngẩng đầu lên.
"Tiểu Hồ?" Tống Cửu Ca không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chẳng lẽ thế giới tiên hiệp này còn thịnh hành cả lễ hôn tay? Đúng là một mớ hỗn độn.
Giây tiếp theo, chỗ Ngụy Tiểu Hồ vừa hôn như bị thiêu đốt, Tống Cửu Ca chau mày, phát hiện trên mu bàn tay hiện lên một ấn ký màu đỏ, rồi chớp mắt lặn mất vào trong cơ thể, cảm giác đau đớn cũng biến mất theo.
"Thần tiên tỷ tỷ, đệ sẽ nỗ lực tu luyện." Ngụy Tiểu Hồ nói rất nghiêm túc, "Nhất định không phụ sự kỳ vọng của tỷ."
Hả? Khoan đã. Nàng kỳ vọng cái gì? Nàng có kỳ vọng gì đâu.
"Tiểu Hồ, có phải đệ..." Hiểu lầm chuyện gì rồi không?
【Ký chủ, ký chủ, tin vui đây!】
Vế sau của câu nói bị tiếng hệ thống Vượng Vượng đột ngột nhảy ra cắt ngang.
【Ngụy Tiểu Hồ đã tự nguyện ký kết khế ước với cô, từ nay về sau, cậu ta chính là đàn em của cô rồi!】
Tống Cửu Ca: 'Khế ước? Cái quái gì thế này, không cần thông qua sự đồng ý của ta sao?'
Đừng có lừa nàng. Nàng từng hỏi Lâm Nguyệt Nhi rồi, linh thú và tu sĩ ký kết khế ước cần sự đồng ý của cả hai bên, dù Ngụy Tiểu Hồ là bán yêu thì cũng phải tuân theo quy tắc này chứ.
【Về lý thuyết thì đúng là cần sự đồng ý của ký chủ, nhưng Ngụy Tiểu Hồ ký kết là loại khế ước chủ tớ thấp kém nhất, chỉ cần một mình cậu ta đồng ý là được.】
【Cô có quyền chủ đạo tuyệt đối với cậu ta, cô chính là trời, là thần của cậu ta, cậu ta vĩnh viễn không thể làm trái mệnh lệnh của cô.】
A, cái này... đúng là quá làm càn rồi. Nếu Tô Lâm An mà biết Ngụy Tiểu Hồ tự ý ký khế ước chủ tớ với nàng, chẳng phải sẽ tức c.h.ế.t thêm lần nữa sao? Hơn nữa, việc giải trừ loại khế ước này sẽ gây tổn thương rất lớn cho Ngụy Tiểu Hồ, còn nàng thì chẳng bị ảnh hưởng gì.
Tống Cửu Ca: 'Có cách nào giải trừ khế ước mà không đau đớn không?'
【Trong vòng quay may mắn có đấy, ký chủ nỗ lực lên, mau ch.óng công lược Ngụy Tiểu Hồ để lấy điểm tối ưu hóa mà quay thưởng.】
Tống Cửu Ca: ...
Thế thì thôi vậy, đồ vật trong vòng quay có đến hàng ngàn hàng vạn, chuyện "một phát trúng ngay" nàng chẳng dám mơ tới.
"Thần tiên tỷ tỷ mau về đi thôi, không đi là trời sáng thật đấy." Ngụy Tiểu Hồ nhìn sắc trời, cậu rất không nỡ để thần tiên tỷ tỷ đi, nhưng càng không nỡ để nàng vì mình mà bị phạt.
"Tiểu Hồ." Tống Cửu Ca giữ vai cậu bé, "Sau này đừng có bốc đồng như vậy nữa."
Ngụy Tiểu Hồ hơi ngoảnh mặt đi, có chút ngượng nghịu, đoán chừng Tống Cửu Ca đã biết chuyện cậu tự nguyện ký khế ước chủ tớ rồi.
"Đệ không có bốc đồng."
Thần tiên tỷ tỷ đã giúp cậu nhiều như vậy, cậu luôn muốn báo đáp một chút. Nghĩ đi nghĩ lại, ngoài bản thân mình ra, cậu dường như chẳng còn gì giá trị để đem ra cả.
"Thần tiên tỷ tỷ, chuyện này tỷ đừng nói cho cậu biết nhé."
Cậu mà biết được chắc sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t cậu mất.
Tống Cửu Ca: ... Ngươi cũng biết mình làm chuyện xằng bậy cơ đấy?
"Tỷ biết rồi." Tống Cửu Ca thở dài, "Để sau này tỷ tìm xem có cách nào khôi phục căn cốt và giải trừ khế ước không. Thôi, tỷ đi đây."
Ngụy Tiểu Hồ giận dỗi phồng má, thần tiên tỷ tỷ sốt sắng giải trừ khế ước đến thế sao? Có phải tỷ ấy chê mình quá yếu không? Ngụy Tiểu Hồ mím môi, cậu nhất định sẽ trở nên mạnh mẽ, nhất định thế.
Rời khỏi rừng trúc, Tống Cửu Ca lấy bùa dịch chuyển ra vỗ một cái, lập tức quay về khu đệ t.ử.
"Tỷ tỷ..." Mặc Uyên mơ màng tỉnh dậy, theo thói quen lại dụi vào người Tống Cửu Ca. Nàng vỗ đầu nó, liếc nhìn các chỉ số của mình:
Họ tên: Tống Cửu Ca
Tuổi: 20
Thể chất: 27 (Trạng thái bất thường)
Tinh thần: 24
Nhan sắc: 28
Sức hút: 15
May mắn: 15
Tu vi: 71144/100000 (Trúc Cơ trung kỳ)
Điểm tối ưu hóa khả dụng: 0
Hơn bảy vạn điểm tu vi rồi, khoảng cách đến mười vạn ngày càng gần. Còn khoảng mười mấy, hai mươi ngày nữa là xuất phát đi Tiên Linh Bí Cảnh, chắc chắn sẽ kịp "cày" đủ mười vạn kinh nghiệm để thăng lên Trúc Cơ hậu kỳ.
Tống Cửu Ca suy tính, cách "cày" tu vi hiện tại của nàng vẫn còn hơi đơn điệu, phải khai thác thêm vài chiêu trò khác mới được. Dù sao hoa nhỏ mỗi ngày mỗi người chỉ tặng được một lần, thiên linh địa bảo thì không dễ tặng, linh thạch thì bản thân nàng dùng còn chẳng đủ, đồ ăn thì chỉ có tác dụng với Ứng Tiêu, Ngụy Tiểu Hồ và Mặc Uyên, chứ người khác căn trọng chẳng có ham muốn ăn uống gì cả.
"Tỷ tỷ, đệ khát~" Mặc Uyên bắt đầu hành trình xin ăn hàng ngày, trước tiên là uống tí Linh Tuyền để thanh lọc ruột gan, sau đó ăn hoa nhỏ cho thơm miệng, cuối cùng là chán đời gặm vài miếng thịt khô cho no bụng.
Tống Cửu Ca múc một bát nhỏ Linh Tuyền từ Chu Tước Đỉnh ra, Mặc Uyên cắm đầu vào uống lấy uống để. Đột nhiên, Tống Cửu Ca nảy ra một ý tưởng lóe sáng. Đúng rồi, sao nàng có thể quên mất chuyện đó được nhỉ!
