Không Trông Con Giúp Chị Dâu - Chương 3
Cập nhật lúc: 20/09/2026 18:01
5
Sau khi tôi rời nhà khoảng một tiếng, Tống Duệ mới phát hiện tôi đã bế An An đi mất, thế là gọi điện cho tôi hết lần này đến lần khác.
Tôi thấy quá phiền, lập tức chặn toàn bộ cách thức liên lạc của anh ta.
Bạn thân ra tận cổng khu chung cư để đón hai mẹ con tôi.
Cô ấy hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tôi nghĩ những chuyện liên quan đến các dòng chữ kia cũng chẳng cần tiếp tục giấu, nên kể hết từ đầu đến cuối cho cô ấy.
Nghe xong, cô ấy kéo dài một tiếng thở dài.
“Chị dâu cậu thuộc kiểu ích kỷ nhưng rất biết tính toán, anh cả của chồng cậu cùng bố mẹ chồng thì giả câm giả điếc, còn chồng cậu cứ thích đóng vai người tốt nhưng mọi phiền phức lại đẩy hết cho cậu giải quyết. Họ hàng bên nhà chồng cậu cũng chẳng có mấy ai bình thường. Nói thật, tớ chưa từng xem trọng cuộc hôn nhân này của cậu, cậu nên cắt lỗ càng sớm càng tốt.”
Tôi gật đầu: “Ừ, tớ cũng bắt đầu nghiêm túc nghĩ đến chuyện ly hôn rồi.”
Chuyện ly hôn đâu phải chỉ cần tôi muốn là xong.
Nếu Tống Duệ nhất quyết không đồng ý, tôi còn phải khởi kiện, thậm chí phải kiện hai lần mới có thể ly hôn.
Tống Duệ luôn muốn có con trai, chắc chắn sẽ chẳng tranh quyền nuôi An An, nhưng đối với tài sản thì nhất định sẽ tranh tới cùng.
Mỗi tháng Tống Duệ nhận về khoảng hai vạn rưỡi, nhưng chi phí sinh hoạt của nhà tôi không thấp, đến giờ cũng chỉ tích được hơn chục vạn.
Căn nhà hiện tại tôi có một nửa quyền sở hữu, thế nhưng vẫn còn khoản vay hơn tám mươi vạn chưa trả, cho dù bán đi, phần tôi được chia nhiều lắm cũng khoảng bốn mươi vạn.
Bố mẹ tôi ở quê đang giúp anh trai chăm con, căn bản không có khả năng giúp tôi.
Dù hiểu sau khi ly hôn cuộc sống chắc chắn sẽ vất vả hơn, nhưng ý định ly hôn của tôi vẫn không hề d.a.o động.
Bạn thân nói rất đúng, phải cắt lỗ càng sớm càng tốt.
Cô ấy hài lòng gật đầu: “Nhà này là nhà của tớ, cậu muốn ở đến bao giờ thì ở.”
“Cảm ơn cậu.”
“Quan hệ giữa hai chúng ta mà còn nói cảm ơn thì khách sáo quá.”
Bạn thân gọi đồ ăn giao tận nơi, ăn xong hai chúng tôi cùng nhau chăm An An, quả nhiên nhẹ nhàng hơn ở nhà làm trâu làm ngựa rất nhiều.
6
Tống Duệ đoán được tôi đang ở nhà bạn thân, gọi cho tôi không được liền gọi thẳng sang số của cô ấy.
Tôi không muốn khiến bạn thân khó xử, nên chủ động nhận điện thoại.
“Tôi đây.”
Tống Duệ giận đến bốc khói: “Ôn Noãn, em phát điên rồi à? Chỉ vì một chuyện bé tí mà dẫn An An bỏ nhà đi!”
Tôi cố giữ giọng mình bình tĩnh.
“Tống Duệ, chuyện anh thấy bé tí lại chẳng hề nhỏ trong mắt tôi. Nếu anh thật sự coi trọng và tôn trọng tôi, anh đã không giấu tôi để tự ý quyết định, đặc biệt còn là việc anh biết chắc tôi sẽ phản đối. Trong lòng anh coi tôi là gì, chính anh hiểu rõ, mà tôi cũng hiểu!”
Tống Duệ im vài giây rồi hạ giọng: “Vợ à, lần này anh sai, anh không nên giấu em rồi tự tiện mang Gia Bảo về. Nhưng em có thể về nhà trước được không? Gia Bảo nghịch quá, anh thật sự trông không nổi.”
Tôi cười lạnh: “Không phải anh nói nó còn dễ chăm hơn An An sao? Tôi một mình chăm An An được, chẳng lẽ anh lại không quản nổi một đứa trẻ bảy tuổi?”
“Anh xin lỗi, anh đã đ.á.n.h giá chuyện chăm trẻ quá đơn giản. Vợ à, em về đi, anh thật sự sắp chịu hết nổi rồi.”
“Người là do anh tự tiện mang về, vậy anh tự chịu trách nhiệm! Chị dâu chẳng phải nói chỉ đi bệnh viện, nhiều nhất mất một buổi sáng sao? Ngày mai thứ bảy anh được nghỉ, đến chiều cứ đưa nó trả cho chị ta là xong.”
“An An buồn ngủ rồi, tôi đưa con đi ngủ, anh đừng gọi vào số Tiểu Nhụy nữa, có việc thì gọi trực tiếp cho tôi.”
“Vợ à—”
Tôi lập tức cúp máy, đồng thời chặn luôn số Tống Duệ.
Bạn thân nhìn tôi đầy hài lòng.
“Tớ chỉ sợ cậu lại mềm lòng, may mà lần này không có. Nói thật, Tống Duệ đúng là một gã đàn ông thiếu trách nhiệm.”
Tôi ngoảnh đầu: “Hồi đó tớ đúng là ngốc, bị cái mặt anh ta làm cho mê muội.”
Bạn thân lên tiếng an ủi.
“Dù thế nào gương mặt cũng đẹp, ít ra còn có thứ để bám vào. Ít nhất cũng không kéo tụt nhan sắc con gái đỡ đầu của tớ.
An An xinh thế này, biết đâu một ngày nào đó được người ta phát hiện rồi mời đóng phim, trở thành sao nhí cũng chưa biết chừng.”
Bạn thân cúi xuống hôn “chụt” lên má An An.
An An lập tức cười khanh khách.
7
Sau đó Tống Duệ không gọi điện cho tôi nữa.
Nhưng tin nhắn xin lỗi thì cứ gửi liên tục, hết lời năn nỉ tôi quay về chăm Tống Gia Bảo.
Tôi vẫn chỉ đáp một câu, bảo anh ta cố chịu thêm nửa ngày, chiều hôm sau đưa thằng bé trả về là được.
Đến cuối cùng, anh ta thật sự không còn cách nào, mới thú nhận với tôi rằng chị dâu đã cùng mấy chị em bên nhà mẹ đẻ đi du lịch, ít nhất phải một tuần nữa mới quay về.
Tôi vòng vo với anh ta lâu như vậy vốn chính là để ép anh ta thừa nhận chuyện này.
Xem ra những dòng chữ kỳ lạ kia quả thật đều là thật!
Vậy thì tôi càng không thể đưa con gái trở lại cái hố lửa kia — cuộc hôn nhân này, tôi nhất định phải chấm dứt!
Tôi mang theo đủ quần áo thay, an tâm ở lại chỗ bạn thân.
Không phải hầu hạ Tống Duệ, lượng việc tôi phải làm cũng giảm hẳn, cộng thêm việc bạn thân tan làm sẽ phụ chăm An An nên tôi có thêm không ít thời gian rảnh.
