Khổng Tước Linh - Chương 11

Cập nhật lúc: 20/09/2026 13:03

Nhát b.úa rất đơn giản, đơn thuần, không có biến hóa, không có hậu chiêu, nhát b.úa đó không cần phải dùng tới biến hóa hay hậu chiêu gì cả.

Búa c.h.é.m thẳng xuống, chính là chiêu thức đơn giản nhất trong các chiêu thức.

Nhưng chiêu này lại là chiêu đã được luyện qua biết bao trăm ngàn biến hóa rồi, mới chuyển ngược lại thành đơn giản.

Nhát b.úa đó đi ngược về chân chất, đã tiếp cận với hoàn mỹ. Không ai có thể hình dung ra được cái thứ kỳ dị trong nhát b.úa đó, cũng không ai có thể hiểu được.

Thậm chí ngay cả Tây Môn Ngọc cũng đều không thể.

Y thấy cây b.úa c.h.é.m xuống, cảm thấy lưỡi b.úa lạnh như băng, bén nhọn c*m v** trong da thịt mình.

Lúc y nghe tiếng b.úa xe gió, đồng thời y cũng nghe tiếng xương cốt mình đang gãy vụn.

Y cơ hồ không thể tin được đây là sự thực.

C.h.ế.t, tại sao lại là một chuyện quá hư ảo như thế này? Không có tí đau đớn, cũng không có tí sợ hãi.

Y còn chưa kịp nhìn ra cái c.h.ế.t ra thế nào, bỗng nhiên thần c.h.ế.t đã ôm choàng lấy mình.

Sau đó là một màn đêm đen tối vĩnh viễn không biên giới.

Song Song vẫn còn không động đậy, nhưng nước mắt từ từ rớt lã chã xuống hai gò má.

Bỗng nhiên lại có một loạt tiếng rú t.h.ả.m thiết.

Đang lúc Thu Phong Ngô cảm thấy Ma Phong là một kẻ địch đáng sợ, Ma Phong lại phạm một lỗi làm trí mệnh.

Y vung kiếm quá cao, bụng dưới để lộ một chỗ hở.

Thu Phong Ngô ngay cả nghĩ cũng không kịp nghĩ, lưỡi kiếm đã đ.â.m xuyên qua bụng của y.

Người của Ma Phong giật lên trên không một cái, như một con cá đang nằm trên cần câu.

Lúc người y rớt xuống, m.á.u tươi mới phun ra, tấu xảo rơi đây trên người y.

Y c.h.ế.t cũng rất nhanh.

Mao Chiến đã hoàn toàn điên cuồng.

Bởi vì y ngửi thấy mùi m.á.u tanh, y điên cuồng như một con dã thú đói khát ngươi thấy con mồi ngon.

Cái thứ điên cuồng đó vốn đã tiếp cận với t.ử vong.

Y không còn thấy người nào khác, y chỉ thấy Cao Lập.

Còn Đinh Cán đang bước lùi từng bước một, y quay người lại, và ngẩn người ra.

Thu Phong Ngô đang đợi y ở đó, lạnh lùng nhìn y chăm chăm, lạnh lùng hỏi.

- Ngươi tính chạy đi đâu?

Đinh Cán l**m cặp môi khô ran, nói :

- Ta đã nó rồi, ta còn muốn sống thêm chút nữa.

Thu Phong Ngô nói :

- Ngươi cũng có nói, vì để sống thêm, chuyện gì ngươi cũng chịu làm.

- Đúng vậy.

- Hiện tại ngươi có thể làm một chuyện cho ta.

Ánh mắt của Đinh Cán tràn đầy hy vọng, y lập tức hỏi :

- Chuyện gì?

Thu Phong Ngô nói :

- Mao Chiến có phải là bạn rất thân của ngươi không?

- Ta không có bạn bè.

- Được, ngươi g.i.ế.c y, ta không g.i.ế.c ngươi.

Đinh Cán không nói thêm lời nào, bàn tay y đã vung lên.

Ba cây loan đao xẹt ra như điện, ba cây đều c*m v** n.g.ự.c bên trái của Ma Chiến.

Mao Chiến rống lên điên cuồng một tiếng, quay phắt đầu lại. Y không còn thấy Cao Lập, y không còn thấy cây ngân thương đang tung hoành.

Ngân thương bỗng ngừng lại.

Y nhìn Đinh Cán chăm chăm, vừa nhìn vừa bước từng bước lại, m.á.u tươi trước n.g.ự.c không ngớt chảy vọt ra.

Đinh Cán không còn tí m.á.u nào trên gương mặt, y thoái lui từng bước một, vừa rú lên :

- Ngươi đừng có trách ta, dù ta có c.h.ế.t chung với ngươi, cũng chẳng có gì hay ho.

Mao Chiến c.ắ.n c.h.ặ.t răng, m.á.u tươi rỉ ra bên khóe miệng.

Đinh Cán bỗng cười nhạt nói :

- Nhưng ngươi cũng đừng cho ta là sợ ngươi, hiện tại ta muốn g.i.ế.c ngươi chỉ việc đưa tay lên là xong.

Bàn tay của y lại đưa lên.

Sau đó gương mặt y bỗng biến thành thê t.h.ả.m, bởi vì hiện tại hai cánh tay y đã bị người giữ c.h.ặ.t.

Mao Chiến còn đang bước từng bước một tới.

Đinh Cán không thể nào cử động được nữa, không thể nào lùi được nữa.

Bàn tay của Thu Phong Ngô như hai gọng kềm sắt, giữ c.h.ặ.t lấy hai cánh tay của y.

Đinh Cán mặt mày không còn ra hình dung, y run giọng nói :

- Thả ta ra, ngươi đã đáp ứng với ta, ngươi thả ta ra mà.

Thu Phong Ngô hững hờ nói :

- Ta có g.i.ế.c ngươi đâu.

- Nhưng y...

Thu Phong Ngô lãnh đạm nói :

- Nếu y muốn g.i.ế.c ngươi thì có liên hệ gì đến ta?

Đinh Cán bỗng cất tiếng rú thê t.h.ả.m, như một con dã thú bị lọt vào bẫy.

Sau đó ngay cả tiếng thở cũng không còn nghe thấy gì.

Mao Chiến đến trước mặt y, chầm chậm rút cây loan đao cắm trong người mình ra, chầm chậm đ.â.m vào trong n.g.ự.c y.

Ba cây loan đao toàn bộ đ.â.m vào n.g.ự.c y rồi, y còn đang rú t.h.ả.m thiết, rú lên rồi ngã gục xuống.

Mao Chiến nhìn y ngã xuống rồi, bỗng quay người, hướng về Thu Phong Ngô vái một cái thật lâu.

Y chẳng nói một lời.

Y dùng cây đao trong tay mình, cắt đứt cổ họng của mình.

Không có ai cử động, không có chút thanh âm.

Máu tươi chầm chậm thấm vào mặt đất đang được ánh mặt trời chiếu lên, t.h.i t.h.ể người c.h.ế.t hình như đang bắt đầu khô queo lại, Song Song rốt cuộc ngã ra.

Thu Phong Ngô nhìn cô, hình như y đang nhìn một đóa hoa tươi đang từ từ khô héo lại.

* * * * *

Ánh mặt trời chiếu trên dãi đất mênh m.ô.n.g.

Kim Khai Giáp vung cây b.úa lên, c.h.é.m mạy xuông đất, phảng phất như muốn đem bao nhiêu bi phẫn phát tiết xuống lòng đất sâu.

Mặt đất không lời.

Không những nó nuôi dưỡng được sinh mạng, nó cũng tiếp thu được t.ử vong.

Hoa tươi đang nở trên mặt đất, cũng không chừng là lúc t.h.i t.h.ể đang tan rửa ra dưới lòng đất.

Mộ phần đã đào ra đâu đó.

Kim Khai Giáp nhấc t.h.i t.h.ể của Tây Môn Ngọc lên, đẩy xuống huyệt.

Nơi sung sướng và hy vọng của một người có dễ dàng bị chôn đi như vậy không?

Lão chỉ biết rằng bao nhiêu sung sướng và hy vọng của Song Song đã bị chôn đi, hiện tại lão chỉ còn lấy mắt nhìn nó đang tan rã ra dưới lòng đất.

Lão đoạt đi một sinh mạng, có lúc ngược lại còn nhân từ hơn là đoạt đi hy vọng của người đó chút xíu.

Thật tình lão không dám tưởng tượng ra một người đã hoàn toàn mất đi hy vọng, làm sao còn sống gì được nữa.

Chính lão còn sống đây bởi vì tuy lão không còn sung sướng, nhưng lão còn hy vọng.

Còn Song Song?

Trước giờ lão chưa hề rơi lệ, tuyệt không hề.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến gương mặt vốn đầy vẻ sung sướng và tự tôn, trong lòng lão như bị kim châm chích.

Hiện tại lão chỉ hy vọng hai gã trẻ tuổi kia có thể an ủi được cô, có thể làm cho cô vẫn tiếp tục sống.

Riêng lão, lão đã quá già.

An ủi đàn bà, là chuyện của thanh niên, già rồi chỉ có thể đào mộ cho người c.h.ế.t.

Lão bước lại, khom lưng nhấc t.h.i t.h.ể của Ma Phong lên.

Thi thể của Ma Phong bỗng nhiên sống lại.

Ma Phong còn chưa c.h.ế.t.

Bụng không phải là bộ phận yếu hại, đa số người bị đ.â.m thủng bụng vẫn còn sống nhăn.

Cho rằng bụng là chỗ yếu hại của con người, chỉ bất quá là một cảm giác sai lầm.

Ma Phong lợi dụng cái cảm giác sai lầm đó, cố ý chịu Thu Phong Ngô đ.â.m một kiếm.

Kim Khai Giáp vừa nhấc người y lên, thanh kiếm của y đã đ.â.m sâu và lưng của lão, ngập tới chuôi.

* * * * *

Kiếm còn cắm trên lưng của Kim Khai Giáp, còn Ma Phong thì đã trốn mất.

Y chụp lấy cơ hội tốt nhất để chạy trốn.

Bởi vì y biết Cao Lập và Thu Phong Ngô nhất định sẽ tìm cách cứu người trước, rồi mới đuổi sau.

Vì vậy y không muốn cho Kim Khai Giáp c.h.ế.t ngay.

Lúc Cao Lập và Thu Phong Ngô chạy ra, Kim Khai Giáp đã ngã gục xuống. Hiện tại lão đang nằm ngửa mặt lên trời, vừa thở vừa la lên không ngớt.

- Song Song ra sao rồi?

Hiện tại lão vẫn còn quan tâm đến người khác.

Cao Lập ráng đèn nén lại nổi bi thương trong lòng, y nói :

- Cô ấy người yếu lắm, còn chưa tỉnh lại.

Kim Khai Giáp nói :

- Ngươi phải để cho cô ta ngủ một lát, đợi lúc cô ta tỉnh lại, nói lại ta đã đi rồi.

Lão ho kịch liệt một hồi, lại nói tiếp :

- Ngươi phải nhất định không nói cho cô ta biết ta đã c.h.ế.t, nhất định không được...

Cao Lập nói :

- Ông còn chưa c.h.ế.t, ông nhất định chưa c.h.ế.t được.

Kim Khai Giáp gượng cười lên một tiếng, lão nói :

- C.h.ế.t cũng chẳng phải là chuyện gì ghê gớm lắm, các ngươi cần gì phải làm ra vẻ như vậy, làm ta khó chịu quá.

Thu Phong Ngô cũng gượng cười một tiếng, y muốn nói vài câu gì đó mà lại nói không ra.

Kim Khai Giáp nói :

- Hiện tại các ngươi nhất định đừng ở lại đây nữa, càng đi mau chừng nào càng tốt.

Thu Phong Ngô nói :

- Vâng.

Kim Khai Giáp nói :

- Cao Lập nhất định phải đem Song Song theo.

Thu Phong Ngô nói :

- Ông an lòng đi thôi, y nhất định không bỏ Song Song đâu.

Kim Khai Giáp nói :

- Ta cũng hy vọng ngươi đáp ứng cho ta một chuyện.

Thu Phong Ngô hỏi :

- Chuyện gì?

Kim Khai Giáp :

- Về nhà, ta muốn ngươi về nhà.

Thu Phong Ngô c.ắ.n c.h.ặ.t răng :

- Tại sao muốn tôi về nhà?

Kim Khai Giáp thở hổn hển nói :

- Ngươi về nhà, bọn họ nhất định sẽ không còn tìm ra ngươi nữa, bởi vì không ai ngờ rằng ngươi là Thiếu trang chủ của Khổng Tước sơn trang.

Thu Phong Ngô nói :

- Nhưng...

Kim Khai Giáp nói :

- Bọn họ tìm không ra ngươi, cũng sẽ tìm không ra Cao Lập, vì vậy vì Cao Lập ngươi nên về nhà.

Thu Phong Ngô trầm ngâm một hồi lâu, bỗng nói :

- Tôi có thể đem bọn họ về một lượt.

Kim Khai Giáp nói :

- Không được Thu Phong Ngô hỏi :

- Tại sao?

Kim Khai Giáp nói :

- Khổng Tước sơn trang có nhiều người, nhiều miệng, thấy ngươi đem hai người này về, tin tức sớm muộn gì cũng sẽ lọt ra ngoài.

Thu Phong Ngô nói :

- Tôi không tin bọn họ dám tìm lại Khổng Tước sơn trang thật.

Kim Khai Giáp nói :

- Ta biết ngươi không sợ phiền phức, nhưng ta cũng biết tính khí của Cao Lập.

Lão lại ho lên một chặp nữa, mới nói tiếp :

- Y vốn là người không muốn làm phiền bạn bè trước giờ, nếu ngươi quả thật là bạn của y, ngươi nên để y đem Song Song đi một nơi nào đó an tĩnh sống nửa đời còn lại.

Thu Phong Ngô nói :

- Nhưng y...

- Nếu y đến Khổng Tước sơn trang thật, các ngươi nhất định sẽ hối hận không kịp.

- Tại sao?

- Ngươi không cần hỏi ta tại sao, ngươi nhất định phải tin vào ta...

Lão chập choạng, ngay cả th* d*c cũng không cách nào thở được nữa, một hồi thật lâu, mới nói từng tiếng một :

- Nếu ngươi không đáp ứng ta, ta c.h.ế.t không nhắm mắt.

Thu Phong Ngô nắm c.h.ặ.t hay nắm tay, y nói :

- Được, tôi đáp ứng ông, chỉ trừ khi ông còn sống, chúng ta mới đối phó nổi với Thanh Long Hội.

Y c.ắ.n răng rồi nói tiếp :

- Chỉ có ngày nào Thanh Long Hội bị tan rã ra, chúng ta mới sống yên ổn được.

Kim Khai Giáp nói :

- Các ngươi sẽ sống rất yên lành thôi, nhưng không cần đến ta.

Lão lại gượng cười lên một tiếng, nói tiếp :

- Ngươi phải nhớ lấy cho kỹ, muốn đ.á.n.h tan Thanh Long Hội nhất định không phải là chuyện của một người, ngay cả chủ nhân của Khổng Tước Linh cũng không thể.

Thu Phong Ngô nói :

- Ông...

Kim Khai Giáp nói :

- Ta lại càng không được, muốn dẹp Thanh Long Hội, phải nhớ kỹ lấy bốn chữ.

- Bốn chữ gì?

- Đông Tâm Hiệp Lực.

Bốn chữ ấy cũng chính là lời giáo huấn cuối cùng của một kẻ tung hoành một thời trong võ lâm.

Chính ông ta đã qua lại một mình, tung hoành thiên hạ, nhưng đến lúc lâm t.ử, những gì dặn dò lại là bốn chữ đó.

Bởi vì bây giờ lão ta mới chân chính hiểu rằng trên đời này tuyệt đối không có một lực lượng nào có thể bì lại với “đồng tâm hiệp lực”.

Hiện tại lão ta đã nói hết những lời lão muốn nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khổng Tước Linh - Chương 11: Chương 11 | MonkeyD