Khổng Tước Linh - Chương 16

Cập nhật lúc: 20/09/2026 13:04

Cao Lập nói :

- Tôi muốn mượn Khổng Tước Linh của anh.

Thu Phong Ngô không nói thêm lời nào, ngay cả một tiếng cũng không. Y chỉ nhìn vào bàn tay mình đăm đăm.

Cao Lập cũng không nói gì nữa. Y cũng đang nhìn bàn tay của Thu Phong Ngô.

Đôi bàn tay đó rất chỉnh tề, rất sạch sẽ, được bảo dưỡng rất đầy đủ. Đôi bàn tay đó không còn là đôi bàn tay dính đầy bùn đất m.á.u tanh. Y có còn là người dám hy sinh tính mạng cho bạn bè nữa không?

Bên ngoài song cửa. Đêm đã xuống đậm đặc.

Thu Phong Ngô ngồi yên lặng trong bóng tối, ngay cả ngón tay cũng không thấy động đậy mảy may.

Cao Lập không còn thấy biểu tình trên gương mặt của y.

Gió thổi qua. Trong sân đã có tiếng lá rơi.

Đã vào cuối thu. Ánh trăng chiếu nghiêng nghiêng qua kẽ lá.

Thu Phong Ngô vẫn còn chưa nói gì, y cũng chưa động đậy.

Cao Lập cũng không nói gì. Y chầm chậm ngồi dậy, tìm đôi giày dưới giường.

Thu Phong Ngô không ngẩng đầu lên.

Cao Lập mang giày vào, chầm chậm bước qua một bên y, rón rén mở cửa.

Bên ngoài, đêm mát như sữa.

Trái tim của y lạnh ngắt nhưng y không trách Thu Phong Ngô.

Y biết mình đã yêu cầu quá đáng.

Y không quay đầu lại nhìn Thu Phong Ngô bởi vì y không muốn để Thu Phong Ngô cảm thấy ngượng ngùng. Y rón rén bước ra. Bước tới sân ngoài, y nhặt một chiếc lá vàng, nhìn qua rồi nhẹ nhàng buông xuống.

Sau đó y ảm thấy một bàn tay đang đặt lên vai mình. Một bàn tay kiên cường mà ổn định. Bàn tay của một người bạn.

Y nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đó, quay đầu lại, lập tức y thấy Thu Phong Ngô. Ánh mắt của y tựa hồ như có lệ nóng trào ra.

Y yêu cầu quả thật là quá nhiều.

Nhưng đối với một người bạn chân tình, bất kể là y yêu cầu tới đâu thì đều không thể coi là quá nhiều.

* * * * *

Trong địa đạo không có một tiếng động.

Bao nhiêu tiếng động đã bị cách ly ngoài bức tường dày ba thước.

Bọn họ đi trong địa đạo như vậy cơ hồ đã gần nửa tiếng.

Cao Lập không còn nhớ đã đi qua bao nhiêu ngõ quanh, lên bao nhiêu bệ đá, xuyên qua bao nhiêu tầng cửa sắt.

Y cảm thấy mình bỗng như bước vào lăng mộ của một bậc đế vương thời cổ, âm u, ẩm thấp và thần bí.

Cánh cửa cuối cùng lại càng vĩ đại, làm bằng tấm đồng dày hơn ba thước, nặng cả ngàn cân.

Trên cánh cửa có mười ba ổ khóa.

Thu Phong Ngô vỗ tay một cái, địa đạo không có lấy một bóng người bỗng có mười hai người hiện ra.

Đa số đều già nua, râu tóc đều đã bạc phơ. Người trẻ nhất cũng trên dưới năm mươi.

Thái độ của mỗi người trông thật nghiêm trang, bước chân thật nhẹ nhàng, khỏe mạnh. Bất cứ ai cũng nhìn ra ngay là mười hai người này không người nào không phải là cao thủ.

Mỗi người đều lấy ra một cái chìa khóa, mở một ổ khóa ra. Chìa khóa được buộc bằng dây xích sắt vào người.

Chìa khóa cuối cùng nằm trong người của Thu Phong Ngô.

Cao Lập nhìn y mở ổ khóa cuối cùng. Y quay đầu lại lần nữa thì mười hai người kia đã biến đâu mất.

Không lẽ bọn họ không phải là người mà là quỷ u linh từ dưới lòng đất chui lên phòng thủ nơi cấm địa này.

Cửa đã mở.

Thu Phong Ngô không biết kéo nhẹ vào chỗ nào đó mà cánh cửa nặng ngàn cân bỗng trượt ra như kỳ tích.

Một luồng hơi lạnh âm u tạt vào trong mặt.

Bên trong là một căn phòng bằng đá thật rộng rãi. Trên vách đầy những rong rêu, có để sáu cây trường minh đăng.

Ánh đèn cũng u ám như lửa quỷ.

Trong phòng bốn bề là binh khí để trên giá, đủ các loại binh khí ngoại môn, có loại Cao Lập chưa bao giờ thấy qua.

Thu Phong Ngô đẩy một khối đá ra để lộ trên vách đá một cái kệ bằng sắt.

Khổng Tước Linh chắc là để trong kệ bằng sắt đó.

Đến bây giờ Cao Lập mới chân chính hiểu rõ cái thứ mình yêu cầu trân quý biết bao nhiêu.

Dù cho bạn bè có tốt đến đâu, chuyện yêu cầu của y cũng là nhiều quá.

Thu Phong Ngô mở kệ sắt, từ từ lấy ra một cái ống tròn lóng lánh màu vàng rực rỡ.

Bên ngoài ống rất trơn láng, xem ra thậm chí rất bình thường, chỉ bất quá là làm bằng vàng ròng thế thôi.

Cái gì càng thần bí thì bên ngoài xem ra càng bình thường. Cũng chính vì vậy mà nó mới giữ được vẻ thần bí đó.

Thu Phong Ngô dùng hai tay cầm lên, đưa tới trước mắt Cao Lập. Gương mặt của y cũng biến thành nghiêm trang, nghiêm trang đến độ muốn biến thành bi ai.

Cao Lập nhìn y, nhìn Khổng Tước Linh trên tay y, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác thống khổ.

Trừ bọn họ ra, không ai hiểu nổi cảm giác ấy từ đâu đến. Một hồi thật lâu, Cao Lập mới thở dài một tiếng, nói :

- Anh bất tất phải giao cho tôi.

Thu Phong Ngô nói :

- Tôi đã cho anh mượn rồi đó.

Cao Lập nói :

- Tôi... tôi nhất định sẽ đem trả lại ngay.

Thu Phong Ngô nói :

- Tôi tin.

Cao Lập rốt cuộc cũng chầm chậm đưa tay ra.

Ngón tay y rốt cuộc đã chạm vào món ám khí thần bí đó. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, lòng y bỗng dâng lên một thứ cảm giác thật thần bí, không thể hình dung.

Đấy cũng như một kẻ phàm nhân bỗng đụng phải một thứ ma chú, bản thân y cũng thành ra có cái ma lực thần bí đó.

Thu Phong Ngô nói :

- Trên này có hai mấu cơ quan.

Cao Lập nói :

- Tôi có thấy.

Thu Phong Ngô nói tiếp :

- Ấn cái nút thứ nhất, cơ quan lập tức phát động. Ấn cái nút thứ nhì thì trên đời này không còn ai có thể cứu được Ma Phong.

Cao Lập thở phào ra một hơi thật dài, phảng phất như đã thấy được cái dáng Ma Phong đang ngã xuống.

Thu Phong Ngô trầm mặc một hồi thật lâu rồi chầm chậm nói tiếp :

- Đáng lý tôi phải đi với anh nhưng nếu tôi đi thì không chừng cũng chẳng cần tới Khổng Tước Linh.

Cao Lập nói :

- Tôi... tôi...

Thu Phong Ngô nói :

- Tôi biết cái ý của anh. Anh không muốn tay tôi lại dính vào m.á.u tanh cũng như không muốn tôi bị phiền phức.

Cao Lập thở ra nói :

- Đấy cũng vì thân phận của anh bây giờ không phải như lúc trước.

Thu Phong Ngô chầm chậm gật đầu. Y bỗng cười nói :

- Có chuyện tôi quên nói với anh. Tôi đã có một đứa con.

Cao Lập nắm c.h.ặ.t lấy tay y nói :

- Lần sau tôi đến sẽ nhất định gặp nó.

Thu Phong Ngô nói :

- Dĩ nhiên là anh sẽ gặp nó.

- Tôi hứa.

Thu Phong Ngô nói :

- Tôi còn muốn anh hứa với tôi một chuyện.

Cao Lập nói :

- Anh cứ nói.

Thái độ của Thu Phong Ngô bỗng lại trở nên nghiêm trang. Y chầm chậm nói :

- Khổng Tước Linh không phải là thứ ám khí g.i.ế.c người.

Cao Lập ngơ ngác hỏi :

- Không phải sao?

Thu Phong Ngô lại nói :

- Không phải. Ám khí cũng là một thứ v.ũ k.h.í. Ý nghĩa chân chính của v.ũ k.h.í không phải là để g.i.ế.c người mà là để ngăn người g.i.ế.c.

Cao Lập gật đầu.

Thật ra y không chân chính hiểu được cái ý của Thu Phong Ngô. Y bỗng phát hiện ra tư tưởng của mình và của Thu Phong Ngô đã cách xa nhau. Nhưng y không chịu thừa nhận như vậy.

Thu Phong Ngô nói :

- Nói một cách đơn giản là mục đích sử dụng Khổng Tước Linh không phải là để g.i.ế.c người mà là để cứu mạng. Vì vậy...

Y nắm c.h.ặ.t lấy tay Cao Lập, chầm chậm nói tiếp :

- Vì vậy tôi muốn anh hứa với tôi không đến lúc bất đắc dĩ thì anh nhất định không dùng nó.

Cao Lập thở phào một hơi dài. Bây giờ y mới hiểu được cái ý của Thu Phong Ngô.

Ít nhất chính y cho rằng mình đã hoàn toàn hiểu rõ.

Y nắm c.h.ặ.t lấy tay Thu Phong Ngô, nói từng tiếng một :

- Tôi hứa với anh, không đến lúc bất đắc dĩ thì tôi nhất định không dùng nó.

Cao Lập ưỡn n.g.ự.c lên, bước ra ngoài.

Bước chân của y nhẹ nhàng, nhanh nhẹn hơn lúc mới tới nhiều lắm vì trong lòng y không còn có ưu tư sợ hãi.

Hiện tại Khổng Tước Linh đang nằm trong tay y. hiện tại tính mạng của Ma Phong không khác gì đã nằm trong tay y. Y không còn gì để lo lắng. Người lo lắng phải là Ma Phong.

* * * * *

Mỗi căn nhà nào cũng có một cái ghế rất thoải mái. Cái ghế ấy thông thường là dành cho chủ nhà. Chủ nhân của căn nhà này là Cao Lập.

Nhưng lúc này người đang ngồi trên cái ghế đó lại là Ma Phong.

Gã dùng tư thế thoải mái nhất ngồi đó nhìn Song Song đang đứng đối diện trước mặt gã, lạnh lùng nói :

- Đã năm ngày rồi, chồng nàng đã đi năm ngày rồi đó.

Song Song gật đầu.

Nàng đứng đó với tư thế không thoải mái lắm. Bất kể đứng với tư thế ra sao cũng đều không thể thoải mái bằng ngồi xuống.

Ma Phong nhìn nàng lom lom. Gã lại hỏi :

- Nàng không biết hắn đi đâu sao?

Song Song nói :

- Không biết.

Ma Phong hỏi :

- Hắn có về lại không?

Song Song nói :

- Không biết.

Ma Phong gằn giọng hỏi :

- Cái gì nàng cũng không biết sao?

Song Song nói :

- Tôi không biết cái gì cả.

Ma Phong hỏi :

- Nàng không hỏi hắn sao?

- Không.

Ma Phong nói :

- Nhưng nàng là vợ hắn.

- Bởi vì tôi là vợ của y cho nên tôi mới không hỏi.

- Tại sao?

- Đàng ông ghét nhất là đàn bà lắm miệng. Tôi mà hỏi nhiều quá thì không chừng y sẽ chẳng cần tôi nữa.

Ma Phong nắm c.h.ặ.t hai nắm tay. Ánh mắt đã lộ vẻ tức giận. Bao nhiêu đó câu hỏi mà gã đã hỏi đi hỏi lại không biết bao nhiêu lần nhưng vẫn không được kết quả gì.

Gã đang chờ người đàn bà này kiệt sức, rũ rượi ra, đợi cho nàng nói thật.

Gã không dùng vũ lực bởi vì gã sợ người đàn bà này chịu không nổi. Dĩ nhiên gã cũng biết rất rõ rằng nếu nàng c.h.ế.t đi thì đối với gã chỉ có trăm có hại mà chẳng có lấy một cái lợi.

Hiện tại gã bỗng phát giác ra người đang cảm thấy kiệt quệ không phải là người đàn bà này mà chính là gã.

Gã nghĩ không ra có lực lượng gì chi trì nổi người đàn bà xấu xí tàn phế này cho đến bây giờ.

Song Song bỗng hỏi ngược lại gã :

- Ông lo lắng chuyện gì? Ông lo y đi tìm trợ thủ ư?

Ma Phong cười nhạt nói :

- Hắn tìm không ra trợ thủ đâu. Hắn cũng như ta. Hạng người như chúng ta nhất định không có bạn bè.

Song Song hững hờ nói :

- Vậy thì còn chuyện gì để lo nữa.

Ma Phong không trả lời.

Câu này vốn là câu gã muốn hỏi chính mình.

Cao Lập giống như con dã thú đã bị dồn tới đường cùng, chỉ còn ngồi chờ người khác đến làm thịt.

Gã không biết tại sao mình lại lo lắng nữa.

Một lúc lâu, gã lạnh lùng nói :

- Bất kể là đi làm gì thì y nhất định cũng phải trở về.

Song Song nói :

- Ông đang an ủi mình đấy ư?

- Hả?

Ma Phong lại nói tiếp :

- Nếu hắn không về đây thì nàng chắc chắn phải c.h.ế.t.

Song Song thở ra nói :

- Tôi biết.

- Dĩ nhiên là hắn không thể bỏ rơi nàng phải không?

- Cái đó cũng chưa chắc.

Ma Phong hỏi lại :

- Sao lại chưa chắc?

Song Song thở ra. Nàng cười khổ nói :

- Ông cũng nên thấy rõ là tôi chẳng phải là người đàn bà làm cho đàn ông điên đảo.

Ma Phong biến sắc nói :

- Nhưng hắn đối với nàng cũng tốt lắm mà.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khổng Tước Linh - Chương 16: Chương 16 | MonkeyD