Khổng Tước Linh - Chương 4

Cập nhật lúc: 20/09/2026 13:01

Trên đời này vốn không có chuyện gì thật sự là may mắn, cũng tuyệt đối không có chuyện gì thật sự là xui xẻo.

May và rủi cách nhau một khoảng cách thật vi diệu.

Vì vậy, nếu mình gặp phải một chuyện bất hạnh, cũng đừng nên oán than gì cả, lại càng không nên vì đó mà nản lòng.

Dù mình có bị đ.á.n.h ngã gục xuống cũng không sao, bởi vì chỉ cần mình còn sống đó, nhất định sẽ còn có lúc đứng dậy được.

Đêm càng khuya.

Trải qua một thời gian thật lâu, Cao Lập mới hỏi :

- Ông ta chưa từng cứu anh lần nào?

Tiểu Vũ nói :

- Chưa bao giờ.

Cao Lập hỏi :

- Tại sao anh cứu ông ta?

Tiểu Vũ nói :

- Lúc ông ta cứu anh, không phải anh chưa cứu ông ta bao giờ sao?

Cao Lập nói :

- Chưa.

Tiểu Vũ nói :

- Nếu anh thấy phải làm một chuyện, thì nhất định đi làm vậy thôi, chẳng cần phải hỏi người khác đã làm giùm được gì cho mình.

Ánh mắt của y nhìn đăm đăm về phương trời xa, y chầm chậm nói tiếp :

- Dương Dã dù có là ân nhân cứu mạng tôi, hôm nay tôi vẫn phải g.i.ế.c y. Bách Lý Trường Thanh có là kẻ thù của tôi, hôm nay tôi vẫn phải cứu ông ta, bởi vì tôi cảm thấy không làm vậy không được.

Gương mặt của y phảng phất như đang rực sáng, không biết là vì ánh trăng, hay vì chính trong lòng y đã chiếu ra.

Cao Lập cảm thấy được cái thứ ánh sáng đó.

Y bỗng phát hiện ra gã thiếu niên này không phải là kẻ lười biếng nông cạn như y đã tưởng tượng.

Tiểu Vũ lại nói :

- Bốn tiêu cục lớn ở Trung Nguyên mà liên hợp được với Bách Lý Trường Thanh, người trong giang hồ được ích lợi vì đó không biết bao nhiêu mà kể. Tôi cứu ông ta là vì những người đó, chuyện này không phải là vì ông ta.

Cao Lập nhìn y chăm chú, nhịn không nổi, thở nhẹ ra nói :

- Anh hiểu chuyện lắm.

Tiểu Vũ nói :

- Cũng không gì nhiều.

Cao Lập nói :

- Kiếm pháp của anh hình như cũng không kém Bách Lý Trường Thanh bao nhiêu.

Tiểu Vũ nói :

- Sao?

Cao Lập nói :

- Bách Lý Trường Thanh vốn là một trong bảy tay đại kiếm khách từ bao nhiêu năm nay rồi.

Tiểu Vũ nói :

- Hình như ông ta đứng thứ sáu.

Cao Lập hỏi :

- Còn anh?

Tiểu Vũ cười nói :

- Tôi chỉ bất quá là một kẻ vô danh tiểu tốt.

Cao Lập nói :

- Nhưng kiếm pháp không phải là trời sinh ra là biết ngay.

Tiểu Vũ nói :

- Dĩ nhiên không phải.

Cao Lập hỏi :

- Ai dạy kiếm pháp cho anh?

Tiểu Vũ hỏi ngược lại :

- Anh đang tra vấn lai lịch tôi đấy à?

Cao Lập nói :

- Quả thật tôi rất hiếu kỳ chuyện của anh.

Tiểu Vũ hững hờ nói :

- Tôi không ngờ anh còn có tính hiếu kỳ.

Quả thật y không ngờ được.

Người trong tổ chức này, không những không còn lòng hiếu kỳ, họ còn hoàn toàn không có tình cảm.

Bọn họ mỗi ngày ở chung với nhau, nhưng bên này bên kia chẳng ai từng hỏi lai lịch của người khác ra sao.

Bọn họ sẽ chiến đấu bên nhau không hề có tình bạn bè, bởi vì tình bạn có thể làm mềm lòng con người, trái tim của bọn họ phải cứng rắn, càng cứng rắng càng tốt.

Cao Lập nói :

- Ngày tháng của chúng ta không dễ chịu tí nào.

Tiểu Vũ lại gật gật đầu.

Đấy là những ngày tháng không thấy mặt trời, không có tiếng cười đùa, chẳng có hơi ấm, thậm chí không có hưởng thụ.

Bọn họ lúc nào cũng ở trong tình trạng chờ đợi, chờ đợi một mệnh lệnh.

Tinh thần của bọn họ vĩnh viễn không cách nào được lơi lỏng.

Tiểu Vũ nhớ lại mỗi lần gặp Dương Dã, là thấy Dương Dã đang ngồi mài đao.

Cao Lập buồn rầu nói :

- Nhưng những ngày tháng đó ít ra cũng rất bình an, ít nhất là làm cho chúng ta cảm thấy mỗi ngày mình có đủ cơm ăn, mỗi ngày đều được ngủ trong chỗ không bị mưa ướt.

Tiểu Vũ nói :

- Anh gia nhập tổ chức của họ, không lẽ chỉ vì lúc đó anh không còn nơi nào khác để đi?

Cao Lập cười càng thêm thê lương, y chầm chậm nói :

- Hiện tại, tôi vẫn không có nơi nào khác để đi thôi.

Tiểu Vũ nói :

- Anh g.i.ế.c người không lẽ chỉ vì để tìm một nơi an thân thôi sao?

Cao Lập lắc đầu.

Y nói không được, không chừng chỉ vì chính y không nỡ nói ra miệng.

Y g.i.ế.c người chỉ vì muốn làm cho mình cảm thấy mình được an toàn, chỉ vì muốn bảo vệ chính mình.

Y g.i.ế.c người chỉ vì y cảm thấy đa số người trên thế gian đã đối xử không tốt với y.

Tiểu Vũ bỗng thở ra một hơi dài nói :

- May mà tôi cũng còn có nơi để đi.

Cao Lập hỏi :

- Nơi nào?

Tiểu Vũ nói :

- Một nơi có rượu.

Nếu người nào cho rằng rượu chỉ bất quá là một chất nước làm người ta sung sướng, người đó đã lầm.

Nếu hỏi tôi, rượu là thứ gì?

Thì tôi sẽ nói rằng :

- Rượu là cái vỏ, giống một cái vỏ ốc sên, để ta có thể trốn vào đó. Rồi thì, dù cho người ta có muốn đạp vào nó, mình cũng không thấy gì cả.

* * * * *

Nơi đây không những có rượu, còn có đàn bà.

Rượu là rượu ngon, đàn bà cũng đẹp tương đương, ít nhất là dưới ánh đèn, cũng xem ra đẹp tương đương vậy.

- Anh đến đây bao giờ chưa?

- Chưa.

- Tôi cũng chưa.

Bọn họ phải hỏi nhau kỹ càng rồi mới dám vào, bởi vì chỉ ở những nơi bọn họ chưa từng qua lại mới là chỗ an toàn.

- Mình chưa đến đây bao giờ, bọn họ chắc là sẽ không tìm ra nơi này nhanh lắm.

- Nhưng những người đàn bà này hình như biết mặt anh sao đó.

Tiểu Vũ cười cười nói :

- Bọn họ không biết mặt tôi, bọn họ biết mặt đồng tiền của tôi.

Y vừa bước vào, đã đặt một thỏi bạc lớn lên bàn.

Đám đàn bà đã đi bày dọn rượu thịt, tô son điểm phấn lại.

- Hôm nay ai không say là con rùa đen.

Cao Lập ngần ngừ một lúc, rốt cuộc nhịn không nổi, hỏi :

- Rượu ở đây có mắc tiền không?

Tiểu Vũ bỗng ngẩn mặt ra.

Thật tình y cảm thấy kinh ngạc hết sức, câu nói đó không phải là lời nói hạng người như Cao Lập sẽ nói ra.

Hạng người lang bạt góc trời như bọn họ, những kẻ lãng t.ử tùy thời tùy lúc đem sinh mạng của mình ra đ.á.n.h bạc, cơ hồ ai ai cũng xem tiền tài còn rẻ mạt hơn cả phân, hơn cả bùn.

“Mười lăm tháng bảy” quản lý rất nghiêm ngặt, nhưng g.i.ế.c người không phải là không kiếm ra tiền, không những vậy, trả tiền lại rất cao.

Vì vậy mỗi khi bọn họ xong chuyện, bọn họ đều đi tận tình phát tiết luôn hai ba ngày... chuyện tiêu tiền chính nó cũng là cách phát tiết.

Đấy cũng là chuyện tổ chức cho phép.

Nhưng Tiểu Vũ sực nhớ ra, hình như Cao Lập không hề đi ra ngoài say sưa cuồng nhiệt với bọn họ lần nào.

Không lẽ y là người coi tiền quý như sinh mạng?

Cao Lập dĩ nhiên đoán được y đang nghĩ gì, y bỗng cười lên một tiếng, nói :

- Nơi đây rượu mà mắc quá, đành phải để anh mời tôi, nếu anh không mời, tôi cũng ngồi một bên nhìn anh uống, không sao.

Tiểu Vũ hỏi :

- Anh không có tiền sao?

Cao Lập nói :

- Tôi là một con quỷ hà tiện.

Tiểu Vũ nhịn không nổi, bật cười, nói :

- Ít nhất anh còn thừa nhận mình hà tiện, chỉ có bao nhiêu đó thôi, cũng đủ cho tôi mời anh.

Cao Lập cũng bật cười nói :

- Tôi cũng có chỗ không giống những con quỷ hà tiện khác nữa.

Tiểu Vũ hỏi :

- Sao?

Cao Lập nói :

- Tôi còn là t.ửu quỷ nữa.

Trên đời này đã là t.ửu quỷ mà còn hà tiện nữa, quả thật hiếm thấy, nhưng Cao Lập quả thật là một t.ửu quỷ.

Y uống rượu y hệt như một con ngựa.

- Rượu không trả tiền, uống vào càng ngon đặc biệt.

- Rượu phải trả tiền thì sao?

- Tôi rất ít uống.

- Tôi bỗng phát giác ra, con người anh sao quá thản bạch.

- Trừ chuyện đó ra, tôi chẳng còn chuyện gì tốt hơn cả.

Tiểu Vũ cười lớn, Cao Lập cũng cười lớn, bởi vì lúc này hai người đã có vẻ quá say.

Phải chăng vì gương mặt bọn họ đang lộ vẻ tươi cười, trong lòng họ lại cười không muốn nổi?

Lúc nãy có năm sáu người đàn bà đang bồi tiếp bọn họ, bây giờ chỉ còn thừa hai người.

Hai người già nhất, xấu nhất.

Đàn ông, uống rượu say rồi, vốn không được đàn bà hoan nghênh cho lắm, huống gì bọn họ đã từ từ phát hiện ra, một người trong bọn rất hà tiện, còn người kia cũng không hào nhoáng lắm.

- Băng Băng đâu? Lúc nãy cô tên Băng Băng đâu rồi?

- Cô ta ra ngoài rồi, có khách quen tìm cô ấy.

Khác quen có nghĩa thường thường là khách sộp, khách sộp có nghĩa thường thường là hào nhoáng.

- Còn cô tên là Hương Khuê đâu?

- Cũng đang tiếp khách.

Phách lên một tiếng, bình rượu trên bàn đã bị cái đập mạnh làm đổ xuống.

- Tiếp khách? Không lẽ bọn ta không phải là khách đây sao?

Hét lên một tiếng, ly rượu đã rớt xuống đất, vỡ tan tành ra.

Bỗng nhiên, cửa phòng có ba bốn gã đại hán lực lưỡng đội mũ lệch lạc, áo quần xốc xếch, đang đứng trừng mắt nhìn bọn họ.

Hai người, một mặc áo đạo sĩ, một mặc áo dân lao động, dĩ nhiên chẳng phải là khách sộp, cũng không phải là khách hào nhoáng.

Những thứ khách đó, thêm một người sợ nhiều, ít đi một người cũng không gọi là ít.

Bọn đại hán cười nhạt :

- Hai vị đến đây uống rượu, hay là đ.á.n.h lộn?

Tiểu Vũ nhìn nhìn Cao Lập, Cao Lập nhìn nhìn Tiểu Vũ.

Hai người bỗng cười lớn lên.

Trong tiếng cười vang, một trận loạt xoạt vang lên, bàn ghế đổ ngã tứ tung.

Bọn đàn bà vừa la lên kinh hãi, vừa chạy ra ngoài, bọn đại hán la hét giận dữ xông vào.

Tuy hai người chưa luyện qua Bách Bộ thần quyền của Thiếu Lâm, nhưng tay quyền của họ còn cứng hơn các vị nhân huynh đội mũ lệch lạc ấy rất nhiều.

Hai người chỉ đông đ.á.n.h tây, chỉ nam đ.á.n.h bắc, đ.á.n.h một trận cho nơi đó một phen trời long đất lở, gà vịt bay tứ tung.

Sau đó hai người bèn chạy một hơi ra ngoài.

Thật ra phía sau chẳng có ai đuổi theo, nhưng bọn họ vẫn chạy thật nhanh.

Bọn họ cảm thấy chạy như vậy thật quá đã ngứa.

Chạy một hồi, bỗng chạy vào một con hẻm cụt, hai người dừng chân lại, bắt đầu cười lên, cười ra nước mắt, cười khom cả lưng lại.

Không ai nói được tại sao bọn họ buồn cười quá như vậy, ngay cả chính bọn họ cũng không nói được.

Không biết đã cười được bao lâu, bỗng nhiên không ai cười nữa.

Tiểu Vũ nhìn nhìn Cao Lập, Cao Lập nhìn nhìn Tiểu Vũ.

Hai người bỗng cảm thấy muốn khóc.

Cả hai, những kẻ lãng t.ử không gốc rễ, có ai hiểu được tâm tình của họ, có ai biết được nổi thống khổ của họ.

Trừ khi ngẫu nhiên uống một trận thỏa thích như vậy, cả hai còn có cách gì khác phát tiết ra?

May mà lúc bọn họ muốn cười, họ còn cười được, muốn khóc còn khóc được.

Vì vậy bọn họ còn sống đó.

* * * * *

Đêm đã khuya lắm.

Cao Lập đã nằm soài ra, nằm ngay bên cạnh cống rãnh trong con hẻm cụt.

Trên trời, các vì sao đang lấp lánh rực rỡ.

Sao trời lấp lánh trong ánh mắt của y, cặp mắt của y thật đen, thật sâu.

Tiểu Vũ dựa người vào tường nhìn y, biểu tình trên gương mặt y có phải là đồng tình, hay là thương xót?

Không biết thương xót người khác, hay là thương xót chính mình.

Y bỗng cười lên một tiếng, nói :

- Tôi có một bí mật nói anh nghe, anh có muốn nghe không?

Cao Lập nói :

- Muốn.

Ánh mắt của Tiểu Vũ hướng về xa xa, y chầm chậm nói :

- Hiện tại tôi cũng không còn nơi nào khác để đi.

Y còn đang cười, nhưng nụ cười thê lương như cảnh sắc của con hẻm trong đêm tối.

Không chừng ngược lại, y không cười còn đỡ hơn.

Nhìn nụ cười đó, Cao Lập chỉ thấy phảng phất có bàn tay vô hình đang dùng sức xiết c.h.ặ.t trái tim của y, ép nước mắt nước mũi của y trào ra hết một lượt.

Không nhà trở về, không nơi để đi.

Đối với y, đấy không phải là bí mật.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khổng Tước Linh - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD