Khổng Tước Linh - Chương 7
Cập nhật lúc: 20/09/2026 13:02
Tiểu Vũ dĩ nhiên hiểu được cái ý tứ đó.
Y trầm ngâm một hồi thật lâu, bỗng nhiên lại hỏi tiếp :
- Anh gặp cô ấy ra sao?
Cao Lập nói :
- Nàng là một cô nhi.
Tiểu Vũ hỏi :
- Còn cha mẹ của cô ấy sao?
Cao Lập nói :
- Đã c.h.ế.t rồi, lúc nàng lên mười ba tuổi, đã c.h.ế.t rồi.
Gương mặt y lộ vẻ đau khổ, y nói tiếp :
- Họ chỉ có một mình nàng là con gái, để tránh nàng khỏi thương tâm, từ nhỏ đã nói nàng là đứa bé xinh nhất trên đời, nàng.. tự nàng dĩ nhiên không thấy được chính mình.
Không thấy chính mình không phải là quan trọng. Quan trọng nhất là, nàng cũng không thấy người khác.
Bởi vì nàng không thấy người khác, vì vậy nàng mới không so sánh mình với người khác.
Tiểu Vũ thở dài một hồi, buồn bã nói :
- Cô ấy là kẻ mù, vốn đã là chuyện bất hạnh, nhưng cũng vì vậy ngược lại thành ra là vận khí của cô ấy.
Khoảng cách giữa hạnh phúc và bất hạnh, chỉ sợ vốn rất vi diệu.
Cao Lập nói :
- Có lần tôi bị thương rất nặng, vô tình lạc đến nơi đây, lúc ấy cha mẹ nàng còn chưa c.h.ế.t, bọn họ trị thương cho tôi, ngày đêm chiếu cố cho tôi, và không hề hỏi han đến lý lịch của tôi bao giờ, cũng chưa bao giờ xem tôi là kẻ xấu.
Tiểu Vũ nói :
- Vì vậy sau này anh hay lại đây?
Cao Lập nói :
- Lúc ấy tôi đã xem nơi đây là nhà mình, đến dịp Tết là dù tôi có ở đâu, cũng phải tìm cách về lại.
Tiểu Vũ nói :
- Tôi hiểu tâm tình của anh ra sao.
Gương mặt y cũng lộ vẻ thống khổ, một thứ thống khổ thật kỳ quái, gã thiếu niên xem ra thật yêu đời này, trong lòng cũng có rất nhiều đau khổ và bí mật không nói được với ai.
Cao Lập nói :
- Về sau.. về sau cha mẹ nàng c.h.ế.t đi, trước khi c.h.ế.t, đem con gái duy nhất của mình giao phó cho tôi, bọn họ không hy vọng gì tôi sẽ lấy nàng, chỉ bất quá hy vọng tôi có thể chiếu cố nàng như một đứa em gái.
Tiểu Vũ nói :
- Nhưng anh lấy cô ấy?
Cao Lập nói :
- Hiện tại còn chưa, nhưng sau này... sau này tôi nhất định sẽ lấy nàng.
Tiểu Vũ hỏi :
- Vì để báo ơn?
Cao Lập nói :
- Không phải.
Tiểu Vũ hỏi :
- Anh thương cô ấy thật sao?
Cao Lập ngần ngừ một hồi, y chầm chậm nói :
- Tôi càng không biết có phải là thương nàng thật không... Tôi chỉ biết là nàng làm cho tôi sung sướng, làm cho tôi cảm thấy được tôi còn là một con người.
Tiểu Vũ nói :
- Nếu vậy tại sao anh còn không mau mau lấy nàng cho rồi?
Cao Lập lại trầm mặc một hồi thật lâu, y bỗng cười cười hỏi :
- Anh có muốn uống rượu mừng của chúng tôi không?
Tiểu Vũ nói :
- Dĩ nhiên là muốn!
Cao Lập ngồi dậy, ánh mắt của y sáng rực lên, y nói :
- Anh có chịu ở nơi đây vài bữa nữa không?
Tiểu Vũ nói :
- Thì tôi cũng không có chỗ nào để đi.
Cao Lập đập mạnh một cái vào vai của y, nói :
- Tốt! Tôi nhất định mời anh uống ly rượu mừng.
Tiểu Vũ nhảy bật dậy, vỗ vỗ mạnh vào vai y, nói :
- Tôi nhất định chờ uống ly rượu mừng của anh.
Cao Lập nói :
- Sáng mai tôi sẽ đi chuẩn bị với Đại Tượng.
Tiểu Vũ hỏi :
- Lão.. Lão là người như thế nào?
Cao Lập cười phảng phất thật thần bí, y hỏi lại :
- Anh thấy sao?
Tiểu Vũ nói :
- Tôi xem ra lão ta nhất định là một quái nhân, không những vậy, nhất định còn có một quá khứ phi phàm.
Cao Lập hỏi :
- Anh thấy lão dùng cây b.úa chưa?
Tiểu Vũ nói :
- Thấy rồi.
Cao Lập hỏi :
- Anh thấy công phu cánh tay lão ra sao?
Tiểu Vũ nói :
- Hình như không dưới anh và tôi.
Cao Lập nói :
- Cặp mắt của anh quả thật không tệ.
Tiểu Vũ nói :
- Lão rốt cuộc là ai? Tại sao lại đến đây? Tại sao lại đối với anh cung kính quá vậy?
Cao Lập cười cười nói :
- Những chuyện đó không chừng sau này từ từ anh sẽ biết.
Tiểu Vũ hỏi :
- Tại sao bây giờ anh không nói cho tôi biết?
Cao Lập nói :
- Bởi vì tôi đã đáp ứng với lão ta, nhất định không nói chuyện của lão cho ai nghe.
Tiểu Vũ nói :
- Nhưng tôi...
Câu nói ấy vừa chưa nói hết, thân hình của y bỗng bay bổng lên, như một mũi tên b.ắ.n tới bụi Nguyệt Quý Hoa chỗ vách núi. Thân pháp của y nhẹ nhàng tinh xảo mà đẹp đẽ, không những vậy còn rất đặc biệt.
Trong đóa hoa phảng phất có người đang khẽ hô :
- Hảo khinh công! Thật không hổ là con nhà danh môn!
Tiểu Vũ biến sắc, y la lên một tiếng nhỏ, hỏi :
- Các hạ là ai?
Trong tiếng la, người y đã xông vào bụi hoa, ngay chỗ phát ra tiếng động vừa rồi.
Y không thấy ai ở đó.
Trong bụi hoa, không có lấy cả một bóng người!
Ánh trăng trên tầng trời, màn đêm trầm lắng.
Cao Lập cũng rượt lại, y chau mày nói :
- Có phải người của “Mười lăm tháng bảy” lại rượt tới đây nữa?
Tiểu Vũ nói :
- E rằng không phải.
Cao Lập hỏi :
- Sao anh biết không phải?
Tiểu Vũ không trả lời.
Biểu tình trên gương mặt của y rất kỳ quái, phảng phất có vẻ kinh ngạc, lại phảng phất có vẻ sợ hãi.
Nếu y đã tính đúng không phải là người trong tổ chức rượt lại, tại sao y phải sợ hãi?
Tuy Cao Lập nghĩ không ra, y cũng không hỏi thêm.
Y biết Tiểu Vũ đã không muốn nói chuyện gì, bất cứ ai cũng khó mà hỏi cho ra.
Tiểu Vũ trầm ngâm một hồi thật lâu, y bỗng hỏi :
- Đại Tượng đâu rồi?
Cao Lập nói :
- E là ngủ rồi.
Tiểu Vũ hỏi :
- Ngủ ở đâu?
Cao Lập nói :
- Anh muốn tìm lão?
Tiểu Vũ gượng cười một tiếng, nói :
- Tôi... tôi có thể đi tìm lão tán chuyện một lát được không?
Cao Lập cười cười nói :
- Không lẽ anh không nhìn ra lão ta là người không thích chuyện trò sao?
Ánh mắt của Tiểu Vũ loang loáng, thần sắc càng lộ vẻ kỳ quái, y chầm chậm nói :
- Không chừng lão ta thích chuyện gẫu với tôi đấy.
Cao Lập nhìn y chăm chú, một hồi thật lâu, rốt cuộc y gật gật đầu nói :
- Không chừng là vậy, trên đời này vốn có rất nhiều chuyện thật kỳ quái.
* * * * *
Đại Tượng chưa ngủ.
Lúc lão ra mở cửa, chân lão còn đang mang giày, cặp mắt còn chưa có vẻ ngáy ngủ.
Không có vẻ ngáy ngủ, càng không có biểu cảm trên gương mặt. Lão nhìn bất cứ người nào, cũng làm như đang nhìn một cục gỗ.
Cao Lập cười cười nói :
- Ông còn chưa ngủ sao?
Đại Tượng nói :
- Người đang ngủ không biết mở cửa.
Lão nói chuyện rất chậm, rất khó khăn, làm như đã lâu lắm chưa mở miệng nói, không quen chuyện trò.
Cao Lập lộ vẻ kinh ngạc, hiển nhiên lâu lắm y chưa nghe lão nói chuyện lần nào.
Trong phòng rất sơ sài, trừ những thứ cần thiết, không còn gì khác nữa.
Lão sống đơn giản khổ hạnh như một người tu hành.
Tiểu Vũ cảm thấy nơi đây là một cảnh tượng trái ngược rõ ràng với trong phòng Song Song, như hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Lão già một tay khôi vĩ, cường tráng, kiên nghị, lãnh đạo này, và Song Song cũng là hai người hoàn toàn khác nhau.
Nếu không có nguyên do thật đặc biệt, hai người như vậy không thể nào sinh hoạt chung một nơi được.
Đại Tượng đã kéo chiếc ghế gỗ lại, nói :
- Ngồi.
Trong phòng chỉ có một cái ghế gỗ đó, vì vậy Tiểu Vũ và Cao Lập đều không ngồi.
Tiểu Vũ đứng ở khung cửa, nhìn hau háu vào lão già, y bỗng hỏi :
- Ông đã từng gặp tôi?
Đại Tượng lắc lắc đầu.
Tiểu Vũ nói :
- Nhưng ông nhận ra tôi!
Đại Tượng lại lắc lắc đầu.
Cao Lập nhìn nhìn lão, rồi nhìn nhìn Tiểu Vũ cười nói :
- Ông ta chưa gặp qua anh, làm sao nhận ra được anh?
Tiểu Vũ nói :
- Bởi vì ông ta nhận ra được khinh công và thân pháp của tôi.
Cao Lập hỏi :
- Khinh công và thân pháp của anh không lẽ có chỗ gì khác người?
Tiểu Vũ nói :
- Có!
Cao Lập hỏi :
- Sao tôi nhìn không thấy?
Tiểu Vũ nói :
- Bởi vì anh còn nhỏ tuổi.
Cao Lập hỏi :
- Không lẽ anh đã già lắm sao?
Tiểu Vũ cười cười, y chỉ cười thôi.
Cao Lập lại hỏi :
- Dù khinh công thân pháp của anh có khác người ta, ông ta cũng chưa thấy qua.
Tiểu Vũ nói :
- Ông ta đã thấy qua.
Cao Lập hỏi :
- Thấy qua lúc nào?
Tiểu Vũ nói :
- Lúc nãy.
Cao Lập hỏi :
- Lúc nãy?
Tiểu Vũ lại cười cười, chẳng nói gì nữa, ánh mắt thì nhìn chăm chăm vào đôi giày của Đại Tượng.
Bùn trên giày còn chưa kịp khô.
Thời tiết mấy hôm nay rất tốt, chỉ có bụi non mới ẩm ướt, và Đại Tượng tưới hoa mỗi ngày lúc hoàng hôn.
Nhưng nếu bùn đất dính vào lúc hoàng hôn thì hiện tại đã khô hẳn rồi.
Cao Lập không phải là kẻ chậm chạp, y lập tức hiểu ngay lúc nãy người núp sau bụi Nguyệt Quý Hoa là lão.
- Phải là ông?
Đại Tượng không hề phủ nhận.
Cao Lập hỏi :
- Ông nhận ra y thiệt sao?
Đại Tượng cũng không phủ nhận.
Cao Lập hỏi :
- Y là ai? Sao ông nhận ra y?
Đại Tượng không trực tiếp trả lời câu hỏi đó, lão quay đầu qua, lạnh lùng nhìn Tiểu Vũ, nói :
- Sao ngươi còn chưa về?
Tiểu Vũ hình như biến sắc mặt đi một cái, y hỏi :
- Về? Về đâu?
Đại Tượng nói :
- Về nhà của ngươi.
Tiểu Vũ không hề hỏi :
- Sao ông biết nhà tôi ở đâu?
Y lại hỏi :
- Tại sao tôi phải về?
Đại Tượng nói :
- Ngươi không về không được.
Tiểu Vũ lại hỏi thêm :
- Tại sao?
Đại Tượng nói :
- Bởi vì cha ngươi chỉ có mỗi một ngươi là con.
Người của Tiểu Vũ bỗng cứng đờ ra, làm như y vừa bị đinh đóng vào xuống đất.
Ánh mắt của y dính vào lão già, một hồi thật lâu, mới nói gằn từng tiếng một :
- Ông không phải là Đại Tượng.
Cao Lập nhẩn nha nói :
- Dĩ nhiên ông ta không phải là Đại Tượng, ông ta là một người.
Tiểu Vũ không để y đến y, vẫn nhìn dính vào lão già, nói :
- Ông là Kim Khai Giáp ở Hoàn Đan.
Gương mặt lão già vẫn không có biểu cảm.
Nhưng Cao Lập thì đã nhịn không nổi thất thanh kêu lên :
- Kim Khai Giáp? Đại Lôi Thần Kim Khai Giáp?
Tiểu Vũ nói :
- Đúng vậy.
Y cười hời hợt một tiếng rồi nói tiếp :
- Lúc nãy anh không chịu nói cho tôi biết lai lịch của ông ta, bởi vì anh cũng không biết ông ta là ai.
Cao Lập thở ra, y cười khổ nói :
- Đúng là tôi không biết, ông ta lại là Đại Lôi Thần.
Tiểu Vũ nói :
- Trừ Kim lão tiền bối ra, khắp thiên hạ này, còn ai sử dụng được cây b.úa xảo diệu được như vậy?
Kim Khai Giáp bỗng lạnh lùng nói :
- Chỉ tiếc là ngươi còn nhỏ tuổi quá, còn chưa gặp qua Phong Lôi Thần Phủ hai mươi năm trước ra làm sao.
Tiểu Vũ nói :
- Nhưng tôi có nghe nói qua.
Kim Khai Giáp nói :
- Dĩ nhiên là ngươi có nghe qua, người nào có tai cũng có nghe qua.
Gương mặt của lão tuy còn không có tí biểu cảm gì, ngôn từ đã lộ ra một thứ khí phái trấn nhiếp người ta.
Tiểu Vũ hững hờ nói :
- Nhưng tôi lại không ngờ được Đại Lôi Thần oai hùng một thời, phong vận một cõi lại trốn vào nhà người ta bửa củi.
Y nói câu này phảng phất có tí mai mỉa.
Gương mặt của Kim Khai Giáp bỗng lộ vẻ biến hóa thật kỳ dị, làm như thình lình bị một cây đinh c*m v**.
Một hồi thật lâu, lão mới từ từ nói :
- Đấy cũng là một chuyện phải cám ơn một nhà các ngươi.
Câu nói ấy cũng phảng phất có mỉa mai.
Tiểu Vũ nói :
- Chắc ông không ngờ được rằng, ông sẽ gặp tôi ở đây.
Kim Khai Giáp nói :
- Đúng là vậy.
Tiểu Vũ cười nhạt nói :
- Mười năm trước, Đại Lôi Thần còn xưng võ công thiên hạ đệ nhất, hôm nay gặp tại đây, sao còn chưa g.i.ế.c đi thôi?
Kim Khai Giáp nói :
- Ta không g.i.ế.c ngươi.
Tiểu Vũ hỏi :
- Tại sao?
Kim Khai Giáp nói :
- Bởi vì ngươi là bạn của ân nhân cứu mạng ta.
Tiểu Vũ hỏi :
- Ai là ân nhân cứu mạng ông?
Cao Lập bỗng nói :
- Tôi đây.
Tiểu Vũ kinh ngạc vô cùng, y hỏi :
- Anh? Anh cứu Đại Lôi Thần?
Cao Lập cười khổ nói :
- Tôi không ngờ rằng người tôi cứu đây là cao thủ đệ nhất trong võ lâm.
Kim Khai Giáp lạnh lùng nói :
- Lúc đó ta không còn là đệ nhất cao thủ trong thiên hạ, nếu không làm sao bị mấy tên thỏ đế kia khi nhờn.
Ánh mắt lãnh đạm của lão bỗng lộ ra tia phẫn nộ, một hồi thật lâu, lão mới nói típ :
- Từ cái trận ở Thái Sơn bị thương dưới tay cha ngươi, ta không còn là đệ nhất cao thủ võ lâm.
Tiểu Vũ hỏi :
- Cha tôi phá Trùng Lân Phi Huyết của ông?
Kim Khai Giáp nói :
- Không, không ai phá được chiêu Trùng Lân Phi Huyết của ta.
Tiểu Vũ hỏi :
- Cha tôi c.h.ặ.t đi của ông một cánh tay, nhưng ông còn cánh tay phải cơ mà.
Kim Khai Giáp cười nhạt nói :
- Ngươi tuổi tác cũng còn nhỏ, không biết Đại Lôi Thần sử dụng cây b.úa bằng tay trái.
Tiểu Vũ ngẩn người ra.
