Không Vì Giang Sơn, Chỉ Vì Thương Sinh - 5

Cập nhật lúc: 09/08/2026 05:02

“Cơ quan thuật của Mặc Môn có thể dùng để chống giặc, cũng có thể dùng để giúp dân, nếu g.i.ế.c sạch thì thật sự đáng tiếc.”

Vậy mà giờ đây ông ấy đã c.h.ế.t.

Ta suy nghĩ vài giây, sau đó dè dặt hỏi: “Vậy… chúng ta không cần nén bi thương nữa à?”

Sư đệ nghe xong lại càng tức giận hơn.

Hắn nghiến răng nói: “Sư tỷ, đã đến nước nào rồi mà tỷ còn ở đây giả điên giả ngốc! Trần tướng bị người ám sát, triều đình trên dưới đều chấn động, quần thần đã liên danh dâng tấu, yêu cầu thiên t.ử phải điều tra rõ chân tướng đến cùng.”

“Một khi triều đình điều tra ra chuyện này là do người Mặc Môn gây nên, khi ấy thứ chờ chúng ta sẽ chính là đại họa diệt môn!”

Cái thứ tai họa diệt môn đáng ghét này sao cứ nhất quyết bám theo ta mãi không chịu buông vậy?

Đến lúc ấy ta mới hoàn toàn hiểu ra ý tứ trong lời mọi người.

Ta kinh ngạc hỏi: “Các ngươi không phải đang cho rằng Trần Hoài Niên là do ta g.i.ế.c đấy chứ?”

Không phải chứ, ta g.i.ế.c ông ấy làm gì? Ông ấy có phải người nhà của ta đâu!

Huống hồ ta đã rất lâu chẳng cần tự mình động thủ, bởi vì sau nhiều lần quan sát, ta phát hiện hoàng đế thật ra ra tay còn nhanh gọn hơn ta rất nhiều.

Sư đệ lạnh lùng nói: “Ngoài tỷ ra thì còn ai? Vân Vô Ý, cả Mặc Môn chỉ có một mình tỷ chuyên tu đạo thích khách! Trước kia tỷ thường xuyên xuống núi chạy khắp nơi, còn luôn miệng nói muốn g.i.ế.c sạch tham quan ô lại trong thiên hạ, ai biết được tỷ có tiện tay g.i.ế.c luôn Trần Hoài Niên hay không!”

“Ông ấy bị một kiếm phong hầu mà mất mạng, vết thương hẹp như lá liễu, vị trí không lệch dù chỉ nửa phân, khắp thiên hạ này ngoài tỷ ra còn có ai đủ bản lĩnh làm được?”

Ta im lặng vài giây rồi chân thành giải thích: “Thật sự không phải ta, các ngươi cứ xuống núi hỏi thử đi, lúc Trần Hoài Niên bị g.i.ế.c, ta đang bận ở kinh thành hành thích đương kim hoàng đế.”

Nhưng chẳng có lấy một người chịu tin lời ta.

Ngay cả tiểu sư muội cũng do dự hỏi: “Sư tỷ, từ sau khi xuống núi tỷ chưa từng thất thủ, nếu tỷ thật sự đã đi hành thích bạo quân, vậy tại sao tên bạo quân ấy đến tận hôm nay vẫn còn sống?”

Haiz, chuyện này thật sự chẳng thể giải thích rõ với những người chưa từng tận mắt chứng kiến Vương công công hung hăng c.ắ.n loạn như các ngươi được!

Ta bất đắc dĩ thở dài rồi hỏi: “Cho nên tất cả các ngươi đều thật sự cho rằng Trần Hoài Niên là do ta g.i.ế.c?”

Sư đệ lạnh lùng đáp: “Phải.”

Ta lại quay sang nhìn tiểu sư muội, nàng chỉ im lặng không nói một lời rồi lặng lẽ dời ánh mắt sang nơi khác.

Những đệ t.ử Mặc Môn còn lại đứng phía sau nhỏ giọng bàn tán với nhau, nhưng chẳng có bất kỳ ai dám chủ động bước lên trước mặt ta.

Cuối cùng, ta chỉ có thể nhìn về phía đại sư huynh Thủ Hành, người mà từ nhỏ tới lớn ta luôn kính trọng nhất, tủi thân hỏi: “Đại sư huynh, chẳng lẽ đến cả huynh cũng không chịu tin ta sao?”

Đại sư huynh nhẹ nhàng đặt tay lên vai ta, giọng nói vẫn dịu dàng như ngày trước: “Vô Ý, huynh tin chuyện này tuyệt đối không phải do muội làm. Muội đừng vội, chuyện này sư huynh nhất định sẽ điều tra rõ ràng.”

Nhưng dưới mắt huynh ấy đã có quầng thâm nhàn nhạt, thần sắc hiện rõ vẻ mệt mỏi, ngay cả bước chân cũng hơi lảo đảo, vừa nhìn đã biết huynh ấy đã rất lâu chẳng được nghỉ ngơi t.ử tế.

Gánh nặng sinh t.ử của toàn bộ Mặc Môn đều đang đè trên vai huynh ấy, đại sư huynh quả thật cũng chẳng dễ dàng gì.

Vì mấy trăm mạng người trên dưới Mặc Môn, chung quy vẫn cần có một người bước ra gánh lấy tội danh này.

Ta trầm mặc hồi lâu, cuối cùng chỉ đành lên tiếng nhận tội: “Được rồi, Trần Hoài Niên đúng là do ta g.i.ế.c.”

Bầu không khí căng thẳng vốn bao trùm xung quanh lập tức thả lỏng trong chớp mắt.

Mọi người đồng loạt vui vẻ trở lại, tiếng cười nói lập tức vang lên khắp nơi, trông hòa thuận ấm áp vô cùng.

“Ta đã nói mà, chắc chắn là sư tỷ g.i.ế.c! Sư tỷ chính là thích khách đệ nhất thiên hạ, g.i.ế.c người đối với tỷ ấy còn đơn giản hơn g.i.ế.c một con gà!”

“Mười bước g.i.ế.c một người, ngàn dặm chẳng lưu dấu, câu thơ ấy chẳng phải sinh ra để nói về sư tỷ chúng ta hay sao!”

“Một đời danh tướng như Trần tướng, cuối cùng c.h.ế.t dưới tay đại sư tỷ cũng chẳng tính là mai một thanh danh.”

Ta khiêm tốn xua tay: “Không đến mức ấy đâu, thật sự không đến mức ấy.”

Ngoài miệng nói như thế, nhưng trong lòng ta đã buồn bực đến cực điểm.

Rốt cuộc là tên khốn nào đã g.i.ế.c Trần Hoài Niên rồi ném cái nồi này lên đầu ta vậy? Nếu để ta bắt được, ta nhất định sẽ tự tay xử lý hắn!

Nhưng đến khi ta hoàn hồn, ta mới phát hiện câu chuyện giữa các đồng môn đã lặng lẽ trượt sang một hướng hoàn toàn xa lạ.

“Nếu đại sư tỷ lợi hại như vậy, muốn g.i.ế.c ai thì g.i.ế.c người ấy, vậy những kẻ trước kia tỷ ấy từng ra tay thật sự đều là tham quan và ác nhân sao?”

“Ai mà biết được? Dù sao cho dù tỷ ấy có g.i.ế.c nhầm người tốt, e rằng cũng chẳng có ai đủ bản lĩnh phát hiện.”

“Ta chợt nhớ ra, mấy năm trước tỷ ấy xuống núi g.i.ế.c ác bá ở Chu Châu, nhưng chẳng phải vị đại nho nổi tiếng ở Chu Châu cũng vô duyên vô cớ c.h.ế.t trong thời gian ấy sao? Các ngươi nói xem, có khi nào cũng là do sư tỷ…”

“Nhưng sư tỷ vô duyên vô cớ g.i.ế.c vị đại nho ấy để làm gì?”

“Ta nghe nói mẫu thân ruột của sư tỷ vốn là công chúa tiền triều, trước kia từng có hôn ước với Trần tướng vừa c.h.ế.t, bởi vậy sư tỷ mới đi g.i.ế.c Trần tướng, vậy còn vị đại nho kia…”

Ta đứng bên cạnh nghe đến mức mở rộng tầm mắt, quả thật chẳng biết nên nói gì.

Trước kia khi ta xuống núi hành hiệp trượng nghĩa, đệ t.ử Mặc Môn không ai không xem ta là niềm kiêu hãnh của môn phái.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Không Vì Giang Sơn, Chỉ Vì Thương Sinh - Chương 5: 5 | MonkeyD