Không Yêu Đừng Hối Hận - Phần 3

Cập nhật lúc: 06/09/2026 05:01

4.

Tôi tháo chiếc nhẫn đính hôn trên tay, đặt trước mặt Cố Lâm. Chiếc nhẫn chạm vào mặt bàn, phát ra một tiếng leng keng trong trẻo.

Ánh mắt Cố Lâm lập tức thay đổi.

“Em có ý gì?”

“Hủy hôn.”

“Tiêu Ngọc.” Anh chợt nắm lấy cổ tay tôi, lực rất mạnh.

Tôi cúi đầu nhìn bàn tay đang siết c.h.ặ.t cổ tay mình.

Trước đây anh chưa từng đối xử với tôi như vậy. Anh luôn nói cổ tay tôi quá mảnh, chỉ cần dùng sức một chút là sẽ để lại dấu vết.

Hóa ra anh không phải lúc nào cũng nhớ. Chỉ là trước kia, anh bằng lòng cẩn thận mà thôi.

“Buông tay.”

“Em định hủy hôn chỉ vì một câu nói của cô ấy?”

“Không phải vì một câu nói của cô ấy.” Tôi ngẩng đầu nhìn anh: “Mà là vì cuối cùng tôi cũng nhận ra, suốt bốn năm qua, anh chưa từng thật sự coi tôi là người mà anh có thể thành thật đối đãi.”

“Anh có thể đưa cô ấy về nhà, cho cô ấy quyền ra vào, cho cô ấy mật khẩu, cho cô ấy cả một quá khứ mà ai cũng biết, chỉ có tôi là không biết.”

“Thế nhưng anh lại không cho phép tôi có quá khứ của riêng mình.”

Cố Lâm nới lỏng tay, nhưng không lập tức buông ra.

“Anh không có ý đó.”

“Vậy ý anh là gì?”

Anh không trả lời được.

Lâm Thiển ở bên cạnh đỏ hoe mắt, lên tiếng: “Cố Lâm, anh cứ đứng đó nhìn cô ta bắt nạt tôi như vậy sao?”

Cố Lâm đột ngột quay đầu lại: “Cô im miệng trước đi.”

Lâm Thiển sững người. Đây là lần đầu tiên trong tối nay, anh không thuận theo cô ta.

Nhưng tôi đã chẳng còn quan tâm nữa.

Tôi từng chút một gỡ các ngón tay của Cố Lâm ra.

“Ngày mai không đăng ký kết hôn nữa.”

“Tiêu Ngọc, em bình tĩnh một chút.”

“Tôi rất bình tĩnh.”

“Em đi đâu?”

“Về nhà thu dọn đồ đạc.”

“Đó là nhà của chúng ta.”

“Không phải.” Tôi cầm lấy áo khoác, xoay người đi về phía cửa.

Phía sau vang lên giọng nói trầm thấp của Cố Lâm.

“Bây giờ em và Tống Kỳ An vẫn còn liên lạc sao?”

Tôi dừng bước.

Tất cả mọi người trong phòng bao đều nhìn sang. Tống Kỳ An cũng ngước mắt lên.

Tôi không trả lời Cố Lâm, chỉ nhìn Tống Kỳ An: “Anh vẫn còn giữ chìa khóa đó sao?”

Ánh mắt anh khẽ d.a.o động. Vài giây sau, anh lấy từ ngăn trong của ví ra một chiếc chìa khóa cũ, bước đến vài bước rồi đưa cho tôi.

Phần mép chìa khóa đã mòn đến sáng bóng.

Đó là chìa khóa căn nhà thuê của anh bốn năm trước. Cũng là chiếc chìa khóa khi chúng tôi chia tay, tôi đã tự tay trả lại cho anh.

Cố Lâm nhìn chằm chằm vào chiếc chìa khóa ấy, sắc mặt từng chút một trầm xuống.

Tống Kỳ An nhìn tôi, cuối cùng cũng lên tiếng: “Vẫn giữ.”

“Tại sao?”

“Chưa kịp vứt.” Anh dừng lại một chút, giọng nói rất khẽ: “Cũng không nỡ.”

Trong phòng bao im lặng đến mức có thể nghe rõ cả tiếng kim rơi.

Tôi nhìn chiếc chìa khóa cũ, chợt cảm thấy sống mũi cay cay.

Không phải vì cảm động. Mà bởi cuối cùng tôi cũng nhớ ra… Đã từng có người thật lòng, nghiêm túc yêu tôi.

Người ấy chưa bao giờ biến tình yêu thành một trò chơi.

Tôi nhận lấy chìa khóa, xoay người rời đi.

Cố Lâm không đuổi theo, có lẽ anh vẫn đang chờ tôi quay đầu. Giống như suốt bốn năm qua, mỗi lần tức giận, cuối cùng tôi đều sẽ làm như vậy.

Nhưng lần này, tôi không quay đầu lại. Bởi vì ngón tay cuối cùng kia không hề cụp xuống.

Thế nhưng nhờ nó, tôi lại nhìn rõ trái tim mà trước đây tôi từng cho rằng… Ngoài anh ra, mình không thể yêu ai khác.

5.

Rời khỏi nơi ồn ào đến ngột ngạt ấy, tôi lang thang trên phố rất lâu. Đến khi hoàn hồn lại, tôi mới nhận ra mình đã đứng trước cổng khu chung cư của Cố Lâm.

Nhìn qua cửa sổ, đèn trong phòng khách vẫn còn sáng. Như bị một thứ gì đó thôi thúc, tôi bước vào.

Khi đứng trước cửa nhà, đã gần một giờ sáng.

Tôi không có quyền mở khóa vân tay nhà anh. Mỗi lần đến đây, tôi đều phải chờ Cố Lâm ra mở cửa. Nhưng lần này, người mở cửa cho tôi lại là Lâm Thiển.

Thấy tôi, cô ta dường như không hề bất ngờ.

“Chị về rồi à?”

“Ai cho cô vào đây?”

“Cố Lâm chứ ai. Hôm nay anh ấy uống rượu, tôi sợ hai người lại cãi nhau nên ở lại chăm sóc anh ấy.”

Đèn cảm ứng ở huyền quan bật sáng. Bên cạnh tủ giày đặt một đôi bốt cổ ngắn màu trắng kem, mũi giày hướng ngay ngắn vào trong.

Tôi nhận ra đôi giày ấy.

Tháng trước, khi đi ngang qua cửa hàng trong trung tâm thương mại, Lâm Thiển đã đứng nhìn đôi giày rất lâu. Cô ta nói mình thích, nhưng lại không nỡ mua.

Khi ấy, Cố Lâm đứng bên cạnh cô ta, cười nói: “Đợi đến sinh nhật cậu, tôi tặng.”

Tôi còn tưởng đó chỉ là một câu nói thuận miệng để dỗ cô ta vui. Bây giờ nghĩ lại, dường như mỗi lời anh nói ra đều có người thật sự ghi nhớ, kiên nhẫn chờ anh thực hiện.

Lâm Thiển không chờ tôi đáp lại, xoay người quay vào phòng khách.

Tôi đi theo sau cô ta.

Trên bàn trà đặt hai chiếc cốc. Một chiếc là của tôi, trên miệng cốc có một vết nứt nhỏ. Chiếc còn lại màu xanh lá nhạt, dưới đáy in hình một con mèo.

Cố Lâm nuôi mèo, nhưng chưa bao giờ cho tôi chạm vào.

Anh nói Lâm Thiển từng nuôi mèo, biết cách chăm sóc, nên thỉnh thoảng để cô ta qua cho mèo ăn cũng là chuyện bình thường.

Tôi còn đang nhìn hai chiếc cốc thì Lâm Thiển đã quay người đi vào phòng ngủ.

Đó là căn phòng Cố Lâm dành cho tôi.

Anh từng nói, thỉnh thoảng tôi đến đây ở cùng anh thì có thể ngủ trong phòng này. Vì thế, tôi cũng để một ít đồ dùng cá nhân ở đây.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Lâm Thiển đã ngồi trước bàn trang điểm, đầu ngón tay đang quấn quanh một sợi dây chuyền.

Đó là di vật mẹ để lại cho tôi.

Tuần trước tôi mới lấy nó từ két sắt ra, định bụng sẽ đeo vào ngày đi đăng ký kết hôn.

Cô ta không hề đứng dậy, ngược lại còn thản nhiên xoay sợi dây chuyền quanh đầu ngón tay.

Tôi đưa tay lấy lại.

“Chăm sóc anh ấy mà cũng cần vào tận phòng của tôi sao?”

Lâm Thiển chớp mắt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.