Khu Tập Thể Quân Giới Những Năm 50 - Chương 235
Cập nhật lúc: 25/12/2025 14:16
Diệp Mãn Chi: "......" Lại nữa rồi. Cô sợ nhất là nghe thấy câu này! Sao cô cứ luôn "nghĩ đúng ý" lãnh đạo thế nhỉ?
Nhưng lần này, có vẻ Triệu Quế Lâm thực sự có cùng ý tưởng với cô. Anh rút một cuốn sổ từ trong bàn làm việc ra, chỉ vào một trang và nói: "Ban đầu tôi không định cho phần dệt may với rượu bia t.h.u.ố.c lá vào đâu, kẻo lại làm lợi cho bọn bên Khoa Tổng hợp 2 và 4, nhưng ai bảo chúng ta cùng một phòng chứ, vẫn phải giữ tinh thần đoàn kết!"
Anh tặc lưỡi có chút không cam lòng, rồi chỉ vào nội dung trong sổ của mình: "Ngoài những thứ cô vừa nhắc tới, còn phải giới thiệu về sự thay đổi của bộ máy quản lý, lý lịch các đời lãnh đạo phụ trách, thành tựu giải thưởng của các cơ quan nghiên cứu khoa học, và cả sự phát triển của giáo d.ụ.c ngành công nghiệp nhẹ nữa, ví dụ như trường trung cấp này, giáo d.ụ.c nghề nghiệp cho người lớn này..."
Triệu Quế Lâm cân nhắc còn toàn diện hơn cả những gì Diệp Mãn Chi đề cập. Điều này khiến cô thầm thở phào nhẹ nhõm. May quá, lần này đúng là "tư tưởng lớn gặp nhau" thật rồi.
Triệu Quế Lâm lấy ngay những nội dung đã chuẩn bị sẵn ra thảo luận cùng cô, trong lòng Diệp Mãn Chi thực ra khá vui. Điều này chứng tỏ cô đã bắt kịp tư duy của lãnh đạo. Giá như Hà Bình cũng được như Triệu Quế Lâm, đường hoàng đưa ra bằng chứng cho thấy hai người thực sự bị trùng ý tưởng, thì cô đã không cảm thấy như vừa nuốt phải ruồi thế này.
Triệu Quế Lâm đắc ý với ý tưởng xuất bản cuốn "Công nghiệp nhẹ chí" suốt mấy ngày nay, giờ thấy Diệp Mãn Chi cũng có cùng suy nghĩ nên muốn trao đổi thêm. Sau khi trình bày hướng đi của mình, Diệp Mãn Chi đưa cho anh một xấp giấy bản thảo.
"Trưởng khoa, tất cả các phương án em thiết kế cho lễ kỷ niệm 10 năm đều ở đây ạ."
Từ bình chọn sản phẩm ưu tú cấp tỉnh, đến xuất bản danh mục sản phẩm ưu tú, rồi tới cuốn "Công nghiệp nhẹ chí", tất cả được cô viết liền mạch và chỉnh sửa kỹ lưỡng trên bản thảo. Ba phương án liên kết c.h.ặ.t chẽ với nhau, nhìn vào là biết đã có sự chuẩn bị từ lâu.
Triệu Quế Lâm rất hài lòng với thái độ làm việc của cấp dưới trẻ tuổi, lập tức biểu dương sự nhiệt tình của đồng chí tiểu Diệp ngay tại chỗ. Đây là công việc Trưởng phòng đã dặn đi dặn lại nhiều lần, những người có tâm thực ra đều đã chuẩn bị. Bành Giai Âm và Vương Cần cũng lần lượt nộp phương án của mình, tuy không viết nhiều như Diệp Mãn Chi nhưng các bước kế hoạch cần thiết đều có đủ.
Ba đồng nghiệp đều đã nộp, nếu Hà Bình không đưa ra được cái gì thì khó tránh khỏi mang tiếng không coi trọng việc lãnh đạo giao. Thế là, Hà Bình cũng nộp một tờ bản thảo.
Phương án của Khoa Tổng hợp 3 sau khi được Triệu Quế Lâm tổng hợp lại sẽ phải nộp lên cho Trưởng phòng. Triệu Quế Lâm đọc kỹ từng bản, đến lượt bản của Hà Bình, anh ngẩng đầu hỏi: "Anh Hà này, phương án bình chọn 'Sản phẩm ưu tú' anh không viết ở đây à?"
Phương án Hà Bình nộp là bình chọn Lao động kiểu mẫu và Tiên tiến trong hệ thống công nghiệp nhẹ, tổ chức đại hội tuyên dương, phát phần thưởng có in chữ "Kỷ niệm 10 năm" như dịp Quốc khánh 10 năm, và tuyên truyền gương điển hình tiên tiến trong toàn ngành công nghiệp tỉnh. Nội dung viết khá nhiều, nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến việc bình chọn sản phẩm chất lượng cao.
Hà Bình bình thản đáp: "Tiểu Diệp nói cũng có lý, việc phân cấp sản phẩm ưu tú có lẽ thực sự còn lỗ hổng, để tôi hoàn thiện lại phương án rồi nộp cho anh sau."
Diệp Mãn Chi nghe xong mà bĩu môi, về nhà liền đem chuyện kỳ quặc này kể với Ngô Tranh Vinh.
"Sao anh ta lại thế nhỉ? Đã tự viết phương án rồi, mắc gì phải tranh của em? Cái đề xuất họp tuyên dương của anh ta thực ra cũng hay mà, không dùng đồ của mình lại đi dùng của người khác, người này không phải có bệnh đấy chứ?"
Hai vợ chồng đang dẫn con đi dạo sau bữa tối trong đại viện. Ngô Tranh Vinh một mắt để ý cô con gái đang lái xe đạp ba bánh "phóng như bay", một mắt dỗ dành cô vợ đang tức đến mức tưởng như béo lên ba cân.
"Anh ta lăn lộn trong cơ quan bao nhiêu năm, chưa chắc đã nghĩ ra được ý tưởng hay nhưng con mắt nhìn nhận thì chắc chắn là có. Phương án nào dễ được lãnh đạo duyệt, công việc nào dễ lập thành tích, anh ta rõ hơn ai hết. Bình chọn sản phẩm ưu tú nghe qua đã thấy là việc dễ ra kết quả. Còn phát thưởng cho lao động kiểu mẫu là phải tốn tiền, chưa chắc Sở em đã duyệt chi khoản kinh phí đó."
"Thế thì anh ta cũng không được dùng thủ đoạn rẻ tiền thế chứ! Cái loại 'cáo già' cơ quan này đáng sợ thật, dùng phương án của em mà còn dám mặt dày nói là 'tư tưởng lớn gặp nhau'! Lại còn chủ động nói với lãnh đạo là hai đứa em cùng ý tưởng, cứ như là hai đứa cùng nghĩ ra vậy! Trưởng khoa của em chắc chắn nhìn thấu anh ta rồi!"
Ngô Tranh Vinh cười: "Em chắc chắn là Triệu Quế Lâm nhìn ra à?"
"Tất nhiên rồi, Triệu Quế Lâm trẻ hơn Hà Bình bao nhiêu tuổi mà lại vượt mặt anh ta để làm Trưởng khoa, sự cạnh tranh giữa hai người này ngày xưa chắc chắn phải khốc liệt lắm. Đối thủ mình là hạng người gì chẳng lẽ Triệu Quế Lâm không biết? Trưởng khoa của em tinh lắm, Hà Bình không nộp phương án bình chọn sản phẩm ưu tú, anh ấy lại chẳng nhìn ra uẩn khúc sao?"
Cũng may cô luôn tâm niệm "một trí nhớ tốt không bằng một mẩu b.út chì cùn", việc gì cũng quen ghi lại trên giấy. Nếu không có bản thảo viết sẵn từ trước, lần này đúng là phải chịu thiệt thòi mà không nói được gì rồi.
Diệp Mãn Chi thở phào một hơi dài, rồi chuyển sang hỏi chuyện chuyển nhà. "Bao giờ thì Trung đoàn trưởng Mã đến nhà máy 856 ạ?"
"Chuyến tàu cuối tuần tới sẽ đến Tân Giang."
"Có phải đợi hai người bàn giao xong công việc thì mình mới chuyển nhà không?" Diệp Mãn Chi hỏi. Quyết định điều động của Ngô Tranh Vinh đã chính thức có rồi, làm Phó Viện trưởng Viện nghiên cứu 1062. Đây là một viện nghiên cứu mới thành lập, địa điểm làm việc vẫn chưa xác định chính xác. Nhưng Viện trưởng là một Trưởng khoa được điều từ Học viện Quân sự sang, đối phương có ý định đặt trụ sở gần Học viện Quân sự.
Diệp Mãn Chi gần đây mới biết, Hiệu trưởng và Trưởng khoa của Học viện Quân sự đều là quân nhân, quân hàm lại còn rất cao. Ngô Tranh Vinh thăng tiến xong, sang Viện 1062 cũng chỉ làm Phó Viện trưởng thôi.
"Em sốt ruột chuyển nhà thế à?" Ngô Tranh Vinh cúi xuống nhìn cô, "Hỏi mấy lần rồi đấy."
"Em tất nhiên là không nỡ rời khỏi đây, nhưng Trung đoàn trưởng Mã đi nhậm chức còn mang theo cả gia đình, mình cứ chiếm nhà thì ảnh hưởng đến việc an cư của người ta." Diệp Mãn Chi lo lắng hỏi: "Rốt cuộc mình sẽ chuyển đi đâu ở? Viện nghiên cứu của các anh đặt ở Học viện Quân sự hay Quân khu tỉnh?"
Ngô Tranh Vinh dừng bước, đợi con gái "ngoại giao" với bạn nhỏ mẫu giáo tình cờ gặp, rồi nói: "Viện 1062 nằm gần Học viện Quân sự, ở đó điều kiện thí nghiệm tốt, lại nằm trong nội thành, thuận tiện cho người nhà đi làm. Viện tạm thời mới có tòa nhà văn phòng, chưa có khu nhà ở cho người nhà, một thời gian nữa các nghiên cứu viên đến đông đủ sẽ được phân nhà thống nhất trong khu nhà ở của Học viện Quân sự. Em có thể cân nhắc trước, thích ở nhà lầu hay nhà bằng?"
"Được chọn nhà cơ à?" Mắt Diệp Mãn Chi sáng rỡ, "Chọn cái to to được không anh? Tốt nhất là phải có phòng khách." Nhà cô bây giờ không có chỗ tiếp khách, phòng khách nhỏ ngày xưa giờ đã thành phòng ngủ của bé Ngô Ngọc Trác rồi.
Ngô Tranh Vinh đưa bình nước cho cô con gái đang mệt phờ sau màn đua xe, cười nói: "Cái đó phải đi khảo sát thực tế, dù sao thì chồng em hiện tại cũng được hưởng tiêu chuẩn ba phòng một khách, dù là nhà lầu hay nhà bằng cũng thế thôi, tùy em thích ở đâu."
Diệp Mãn Chi cảm thấy Ngô Tranh Vinh có lẽ sẽ gắn bó với cái viện nghiên cứu mới này khá lâu, lỡ mà ở đó nửa đời người thì đúng là cần khảo sát thực tế để chọn căn nhà tốt một chút. Thế là, sau giờ làm ngày hôm sau, cô theo Ngô Tranh Vinh đi khảo sát khu nhà ở của Học viện Quân sự.
Khu nhà ở Học viện Quân sự có môi trường rất khác so với đại viện quân giới. Bước qua cổng lớn là một con đường nhựa rộng thênh thang chạy suốt từ Nam ra Bắc, hai bên đường cây xanh cổ thụ rợp bóng, những dãy nhà lầu hai ba tầng được sắp xếp ngay ngắn như hình xương cá. Trông cực kỳ quy củ. Hơn nữa, cửa hàng bách hóa, cửa hàng thực phẩm, quầy rượu bia, quầy giải khát, tiệm sửa chữa của họ đều nằm ngay bên trong khu nhà ở!
Tiện quá đi mất! Sai con đi mua chai xì dầu mà thậm chí không cần ra khỏi cổng đại viện! Thấy mấy cửa hàng trong sân, Diệp Mãn Chi đã ưng được ba phần. Đến khi thấy một đội tiểu chiến sĩ s.ú.n.g ống đầy đủ đi tuần tra qua người, cô lại càng ưng hơn nữa! Trật tự ở đại viện quân giới vốn đã tốt, từ hồi xây xong chưa bao giờ có chuyện mất trẻ con, bố mẹ có thể yên tâm cho con chơi trong sân. Xem ra môi trường ở Học viện Quân sự cũng chẳng kém cạnh gì.
"An ninh ở đây có vẻ tốt thật đấy." Diệp Mãn Chi khẽ cảm thán.
"Ừm, trong trường quân đội từ Hiệu trưởng đến học viên đều là quân nhân, vả lại có những dự án liên quan đến bí mật, nên khu nhà ở mỗi ngày có ba ca tuần tra canh gác."
Ngô Tranh Vinh đưa cô đến một căn hộ ở tầng hai gần cổng Bắc. Đúng như Diệp Mãn Chi mong đợi, đây là một căn hộ ba phòng một khách "xịn", một phòng ngủ lớn, hai phòng ngủ nhỏ, và quan trọng nhất là phòng khách rất rộng, đủ để tiếp khách. Có cả bếp và nhà vệ sinh trong nhà. Một đơn nguyên chỉ có sáu hộ, yên tĩnh hơn hẳn mấy dãy nhà kiểu Khrushchev ở đại viện quân giới.
"Thế nào? Ở đây được không em?" Ngô Tranh Vinh hỏi. Anh đoán Diệp Lai Nha sẽ thích nơi này. Chỉ riêng cái nhà vệ sinh khép kín trong nhà thôi cũng đủ để giữ chân cô rồi.
Diệp Mãn Chi đi loanh quanh trong căn hộ khá lâu, nhưng tham quan xong lại kéo tay anh nói: "Đi xem mấy dãy nhà bằng đi anh."
"Nhà bằng không có nhà vệ sinh trong nhà đâu."
"Em biết, nhưng nhà bằng có sân đúng không?" Diệp Mãn Chi lo lắng nói, "Có cái sân, mình còn tự trồng được mớ rau, quả cà, còn nuôi được gà tiếp, lỡ gặp năm mất mùa thì lòng mình cũng vững hơn. Nhà lầu tốt thì tốt thật, nhưng bé Ngọc nhà mình đạp xe không thoải mái."
"Muốn đạp xe thì ra ngoài mà đạp, đạp trong nhà làm gì?"
"Ơ hay, anh cứ nghe em đi," Diệp Mãn Chi đẩy anh ra cửa, "Nhà mình còn con Hướng Dương nữa, nó kêu to thế, sao mà nuôi trong nhà lầu được?"
Ngô Tranh Vinh đành đưa cô đến dãy nhà bằng có sân. Nhà bằng tập trung ở sâu trong khu đại viện, bố cục gần như y hệt đại viện quân giới, các căn nhà không sát vách nhau mà xếp so le như khóa kéo. Căn nhà họ đang đứng có diện tích tương đương với dãy nhà số 16 cũ, nhà bằng gạch đỏ mái ngói xám kèm theo một cái sân khá rộng.
