Khu Tập Thể Quân Giới Những Năm 50 - Chương 359

Cập nhật lúc: 25/12/2025 19:46

"Thật sự không thông cảm nổi đâu!" Bác Tần bất lực nói, "Phân xưởng các cháu mấy buổi trước trốn học nghiêm trọng quá, Giám đốc Chu nổi trận lôi đình, hôm nay đặc biệt đưa bác cuốn sổ danh sách này, dặn bác phải chặn người bằng được. Bác mà thả cháu ra thì người chịu vạ lây sẽ là bác đấy."

Liêu Kiệt ra sức nài nỉ, kỳ kèo mất cả khắc đồng hồ vẫn không được cho qua. Bác Tần khó xử bảo: "Tiểu Liêu, hay là cháu đi tìm Giám đốc Ngưu hoặc Giám đốc Chu xin cái giấy phép, bác nhận được giấy là cho cháu ra vào thoải mái ngay."

Vị Giám đốc Chu mới đến này hơi kỹ tính, bác chỉ là người giữ cổng, vạn nhất bị đối phương nắm thóp thì cũng đủ mệt người.

Liêu Kiệt nén một bụng tức quay lại phân xưởng, lại nhìn thấy anh trai mình bị Giám đốc Chu lôi lên tận đầu hàng, đứng trước mặt toàn thể công nhân mà mắng như con cháu trong nhà. Ngọn lửa kìm nén suốt một tháng qua trong lòng cậu bỗng chốc bùng cháy dữ dội!

Cậu lao tới kéo anh trai ra sau lưng, chau mày nói: "Giám đốc Chu, anh trai tôi hôm nay không có giờ học, anh ấy đến phân xưởng chúng tôi dự thính để mong muốn tiến bộ thì có gì sai?"

"Cậu ta chỉ đến dự thính thôi sao? Lúc tôi gọi tên Liêu Kiệt, cậu ta đáp thế nào?" Chu Khả Hải liếc xéo cậu, "Nâng cao giác ngộ chính trị là..."

"Giám đốc Chu, chúng tôi là giai cấp công nhân gốc gác rành rành, có ai giác ngộ chính trị cao hơn giai cấp công nhân chúng tôi nữa? Nhiệm vụ sản xuất của xưởng đều là do chúng tôi làm đến kiệt sức mới hoàn thành, ông đã đóng góp được gì cho xưởng chưa? Lấy tư cách gì mà suốt ngày giảng giải cho chúng tôi?" Liêu Kiệt giận dữ nói, "Công nhân ban ngày mệt như ch.ó c.h.ế.t, buổi tối còn phải nghe ông lên lớp. Ông tính là cái thá gì chứ? Có lên lớp thì cũng phải là Giám đốc Ngưu, Giám đốc Diệp hay Giám đốc Trần. Các Giám đốc khác đều là những người từng chiến đấu cùng giai cấp công nhân, họ cùng ăn cùng ở, cùng phấn đấu trong phân xưởng với chúng tôi, còn ông là cái gì?"

Anh trai Liêu Kiệt không ngờ em mình lại dám nói những lời đó trước mặt Phó giám đốc, vội vàng tiến lên ngăn cản, nháy mắt ra hiệu. Công khai thách thức Phó giám đốc, bộ không muốn làm việc nữa hả? Nhìn sắc mặt xanh mét của Giám đốc Chu, anh đẩy em trai một cái: "Không được nói nữa, mau xin lỗi Giám đốc Chu ngay!"

Liêu Kiệt đang cơn thịnh nộ, làm sao có thể chùn bước lúc này! Nghĩ đến bao nhiêu chuẩn bị, bao nhiêu tính toán kỹ lưỡng cho căn phòng Uyên Ương kia, rồi cả tháng trời bị Chu Khả Hải làm lỡ dở thời gian, đôi mắt cậu đỏ ngầu vì giận! Nhà cậu không đủ chỗ ở, phòng bố mẹ còn có cả em gái. Ngày mai sau khi dời khỏi Lầu Uyên Ương, vợ chồng cậu sẽ phải sống xa nhau. Cậu về nhà mình, vợ về ký túc xá tập thể của đơn vị.

Thời đại này nhiều thanh niên đều sống như vậy, vợ chồng cậu tuy có oán thán nhưng vẫn nhẫn nhịn được, chỉ muốn tận dụng một tháng này để ở bên nhau. Kết quả giờ đều bị cái lão Chu Khả Hải giả nhân giả nghĩa này phá hỏng!

"Xưởng mình đã triển khai 'Hiến pháp An Cương' rồi, ở đây giai cấp công nhân chúng tôi làm chủ, không phải ông nói sao là vậy đâu! Giám đốc Chu, chẳng phải ông phụ trách mảng hậu c.ầ.n s.ao? Tại sao vấn đề nhà ở của công nhân vẫn chưa được giải quyết? Nếu ông có thể giống như Giám đốc Ngưu, mở rộng quy mô nhà máy, nâng cao phúc lợi cho công nhân thì chúng tôi nhất định sẽ nghe theo ông. Nhưng ngay cả công việc của mình ông còn làm không xong, bao nhiêu công nhân không có nhà ở, ông có tư cách gì mà ngày ngày lên lớp cho mọi người? Có giỏi thì ông chia nhà cho chúng tôi trước đi!"

Những lời này nhận được sự ủng hộ của rất nhiều công nhân trẻ. Những người vốn đang trợn tròn mắt ngạc nhiên nãy giờ lập tức có người phụ họa theo.

"Đúng đấy Giám đốc Chu, ông quản hậu cần, rốt cuộc bao giờ xưởng mới chia nhà cho chúng tôi?" "Phải đấy, nhà chật không nhét nổi, chẳng có chỗ nào cho tụi tôi cưới vợ cả!" "Nếu là Giám đốc Ngưu, chắc chắn đã lo liệu xong cho mọi người từ lâu rồi!"

Bị bật lại, Chu Khả Hải giận quá hóa liều: "Ồn ào cái gì? Thật là vô tổ chức vô kỷ luật!" Nghe họ mở miệng ra là Giám đốc Ngưu, ông ta càng tức lộn ruột. Nếu Ngưu Ân Cửu thực sự giải quyết được vấn đề nhà ở thì chuyện hóc b.úa này có bị kéo dài đến tận lúc ông ta nhậm chức không?

Hồi trước Ngưu Ân Cửu trực lớp, tỉ lệ chuyên cần đạt trên 95%. Từ khi ông ta và Ngưu Ân Cửu chia nhau trực, tỉ lệ bên ông ta giảm đi một nửa. Đây chẳng phải là công khai bảo với mọi người rằng lời nói của Chu Khả Hải ông ta không có trọng lượng, có người không coi ông ta ra gì sao?

Thế nên hôm nay trước khi lên lớp ông ta đã chuẩn bị sẵn, định bắt vài "điển hình" để dập tắt cái thói hư tật xấu này. Không ngờ lại đụng phải cái dằm Liêu Kiệt này, đã thế còn kích động người khác hùa theo!

Chu Khả Hải ở đơn vị cũ vốn chuyên quản lý cán bộ xuống cơ sở lao động, nhiều năm đối phó với người nên ông ta có cách của mình. Lúc này mấu chốt là phải đuổi kẻ cầm đầu đi để tránh công nhân bị xúi giục làm loạn thêm.

"Liêu Kiệt, đã là kẻ không cầu tiến, không muốn học tập chính trị thì cậu không cần đến lớp này nữa. Chuyện hôm nay tôi sẽ báo cáo lên Đảng ủy xưởng, xử lý cậu thế nào thì chờ quyết định của Đảng ủy." Chu Khả Hải trầm giọng chỉ tay ra ngoài cổng, "Bây giờ mời cậu rời khỏi phân xưởng, đừng làm mất thời gian của mọi người."

Liêu Kiệt nghe những lời này thì lửa giận càng bốc cao, mắt long sòng sọc. "Ai bảo tôi không cầu tiến, ai bảo tôi không muốn học? Nếu không cầu tiến thì mấy tháng qua tôi làm gì? Tôi mới cưới vợ chưa đầy một tháng, để vợ ở nhà vò võ một mình, tan làm là đi học ngay, ông lấy tư cách gì mà chụp mũ tôi không cầu tiến?"

Nói đến đoạn cuối, giọng cậu có chút nghẹn ngào. Năm ngoái lúc sản xuất bận rộn, cậu lăn lộn trong xưởng không kể ngày đêm. Năm nay khó khăn lắm mới thong thả tí để cưới vợ, lại vì đi học mà mất hết thời gian bên nhau. Kết quả trong mắt lãnh đạo, cậu chỉ nhận được hai chữ "không cầu tiến".

Quản đốc và Phó quản đốc lúc này đã định thần lại, chạy ra kéo Liêu Kiệt, ngăn cậu không cho cãi lãnh đạo tiếp. "Liêu Kiệt, cậu sao thế? Làm việc mệt quá lú lẫn rồi à? Toàn nói sảng cái gì vậy!" Quản đốc mắng xong công nhân nhà mình liền quay sang cười bồi với lãnh đạo: "Giám đốc Chu, Liêu Kiệt tuổi trẻ nóng nảy, đúng là cần giáo d.ụ.c thêm về tư tưởng. Thôi thì cho thanh niên một cơ hội, để cậu ấy tiếp tục học nhé?"

"Cậu ta không thích nghe thì cứ việc biến đi..." Chu Khả Hải nếu dễ dàng tha cho cái dằm dám bật mình này thì sau này còn uy tín gì ở xưởng nữa? Lúc đó công nhân cứ thế mà học theo thì ông ta làm việc kiểu gì? Nghĩ đoạn, ông ta đẩy nhẹ vào lưng cậu một cái, trầm giọng: "Liêu Kiệt, ra ngoài ngay, chuyện của cậu mai tính, đừng làm phiền người khác học."

Ông ta không nói rõ là đuổi việc, nhưng lời này vào tai công nhân thì chẳng khác nào bị đuổi. Có người chơi thân với Liêu Kiệt xin hộ: "Giám đốc Chu, Liêu Kiệt cũng đâu phạm lỗi gì lớn, không đến mức bị đuổi chứ ạ?"

Chu Khả Hải liếc Liêu Kiệt một cái, không đáp lời. Cử chỉ đó coi như mặc nhận chuyện sẽ đuổi việc. Thấy mình khó thoát khỏi kiếp bị đuổi, lại bị đối phương đẩy thêm một cái vào lưng, Liêu Kiệt đẩy ngược lại, bùng cháy: "Đuổi hay không là do Đảng ủy quyết định, ông lấy quyền gì mà đẩy tôi? Giám đốc nói lý không lại công nhân là định động tay động chân à?"

Chu Khả Hải tuy là Giám đốc nhưng cũng mới 32 tuổi, bùn đất còn có ba phần tính nóng, huống hồ ông ta tuổi trẻ đã ngồi lên ghế Phó giám đốc đại xưởng quốc doanh, đang lúc đắc ý. Liên tục bị công nhân bật lại giữa đám đông, lại còn động chạm chân tay làm ông ta thấy mất mặt, lửa giận bùng lên. Ông ta đẩy vai đối phương: "Cậu cút ra ngoài cho tôi..."

Trong lúc xô đẩy, khuỷu tay Chu Khả Hải đập trúng mũi anh trai Liêu Kiệt. Anh trai cậu đau đớn kêu "Ái dà" một tiếng. Thấy mũi anh mình nhỏ xuống mấy giọt m.á.u đỏ tươi, Liêu Kiệt điên tiết, giằng ra khỏi tay anh trai, vung tay tặng luôn một cú đ.ấ.m vào mặt Chu Khả Hải.

"Đi c.h.ế.t đi lão già! Làm Giám đốc thì ngon lắm à?" Đấm một phát chưa bõ, cậu vung thêm phát nữa: "Giám đốc thì được phép tùy tiện đ.á.n.h người hả?"

Chu Khả Hải không ngờ cậu dám đ.á.n.h thật, sơ sảy một tí là bị đ.á.n.h ngã nhào xuống đất. Anh trai Liêu Kiệt cố sống cố c.h.ế.t ôm lấy em trai, một miệng thì nói: "Người ta là Giám đốc, cho người ta đ.á.n.h một cái thì đã làm sao", nhưng chân thì lại "vô tình" giẫm một phát lên ngón tay Giám đốc Chu.

Chu Khả Hải bị thương thêm phát nữa, không nhịn được "Oái" lên một tiếng. "Giám đốc Chu, ông sao rồi? Có bị thương không?" Quản đốc phân xưởng vội vã chạy lại hỏi han. Những công nhân khác cũng ùa tới, vây quanh mấy người để "can ngăn". Có người lúc kéo Liêu Kiệt ra thì tiện chân đá cho Chu Khả Hải một phát vào lưng. Có người thì gào lên: "Ái chà, đông người quá, tránh ra tránh ra, Giám đốc Chu không dậy được rồi, đừng giẫm trúng Giám đốc!", rồi sau đó giẫm luôn lên mắt cá chân ông ta một cái.

Chu Khả Hải bị đ.á.n.h chảy m.á.u mũi, cố nén đau ở ngón tay ngồi dậy, một tay ôm lấy mắt cá chân đau thấu tim gan. Vừa đưa một tay ra định nhờ người kéo dậy thì chẳng biết bị ai đẩy vai lại nằm bẹp xuống đất.

"Giám đốc Chu, mắt cá chân ông bị thương rồi à? Hay là gãy xương rồi? Thôi ông nằm im đừng động đậy! Lưu Thuận, mau đi tháo cánh cửa ra, tụi mình khiêng Giám đốc Chu đi bệnh viện!"

Chu Khả Hải bịt cái mũi đang chảy m.á.u hét: "Tôi không gãy xương, buông tôi ra!" Quản đốc phân xưởng cũng gào theo: "Nghe lời Giám đốc đi, mọi người tản ra, đông người quá dễ làm hỏng việc lắm!" Ông ta cũng chẳng ưa gì lão Giám đốc Chu này, nhưng để phòng bị tính sổ sau này, ông ta vẫn phải giả vờ đứng về phía lãnh đạo.

Liêu Kiệt đã bị anh trai kéo ra ngoài, đứng quát vào trong vòng vây: "Mọi người phải làm chứng cho tôi nhé, là ông ta đ.á.n.h tôi trước, tôi mới phản kháng lại một cái thôi đấy. Ông ta có gãy xương thì không liên quan gì đến tôi đâu!"

Lưu Thuận tháo luôn cánh cửa văn phòng ra, mọi người chẳng màng đến sự ngăn cản của Giám đốc Chu, nhiệt tình nhấc bổng ông ta đặt lên tấm gỗ. Sau đó chọn ra bốn thanh niên khỏe mạnh, khiêng cái "cáng" dã chiến đó chạy thẳng ra khỏi phân xưởng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.