Khu Tập Thể Quân Giới Những Năm 50 - Chương 511

Cập nhật lúc: 26/12/2025 17:36

“Các em để con bé đi bộ đội cũng được, nhưng sao không chọn làm quân y, văn công hay thông tin liên lạc gì đó? Có đời thuở nhà ai lại để con gái con lứa ra đứng gác trên cầu bao giờ không?”

Diệp Mãn Chi dùng khăn len che miệng, giọng nói nghe hơi ù ù: “Năm đó tuyển quân vào đơn vị nào đâu phải mình muốn là được hả chị? Chẳng qua là đúng đợt thôi mà!”

Diệp Mãn Kim định càm ràm thêm mấy câu, nhưng một luồng gió lớn tạt thẳng vào mặt khiến bà phải ngậm c.h.ặ.t miệng lại. Bà vốn là người theo chủ nghĩa cá nhân, cái gì tốt cho mình thì mới làm. Thế nên, bà cực kỳ không tán thành quyết định của vợ chồng cô em út.

Ngô Tranh Vanh làm Phó Viện trưởng Học viện Quân sự, ở Quân khu tỉnh cũng có tiếng nói, con gái nhà mình đi lính, kiểu gì chẳng phải nhờ người ta chiếu cố một chút? Con nhà người ta thì được làm thông tin, ngồi văn phòng, sao con gái nhà này cứ nhất thiết phải ra đứng gác trên cầu? Bốn mùa phơi sương phơi nắng ngoài trời, con gái nhà ai mà chịu cho thấu?

Đợi cơn gió quái ác thổi qua, Diệp Mãn Kim lại nhịn không được mà nói: “Việc lớn thế này mà không biết đường sắp xếp cho chu toàn, cứ thích tỏ vẻ Ngô Tranh Vanh là người có khí tiết cao thượng cơ!”

Diệp Mãn Chi bèn nói đỡ cho bố của con mình một câu công bằng:

“Anh ấy mà sắp xếp thật thì có khi lại ảnh hưởng đến tiền đồ của con. Hữu Ngôn sau này muốn phát triển trong quân ngũ thì không thể hưởng đặc quyền được. Vả lại, đưa con bé vào đơn vị bảo vệ cầu đã là một sự quan tâm đặc biệt rồi. Ít nhất là nó ở gần nhà, cuối tuần được ra ngoài còn về thăm nhà được.”

Về tương lai của Hữu Ngôn, cả nhà ba người bọn họ đã thảo luận đi thảo luận lại rất nhiều lần. Hữu Ngôn tốt nghiệp cấp ba năm kia, lúc đó chưa khôi phục chế độ thi đại học (Cao khảo), học sinh tốt nghiệp xong là phải đi làm ngay. Con bé Hữu Ngôn nhà cô một lòng muốn mặc quân phục, nhập ngũ là mục tiêu định ra từ mấy năm trước, hai vợ chồng cũng mặc định ủng hộ con.

Năm đó đợt tuyển quân chỉ tuyển lính hậu cần và lính canh gác. Lính hậu cần thì phải xuống tận khu Trung Giang, còn lính canh gác thì ở lại Tân Giang, phân về đơn vị bảo vệ cầu. Diệp Mãn Chi và Ngô Tranh Vanh vốn đã chuẩn bị tinh thần con cái lớn khôn phải rời xa vòng tay cha mẹ, nên lúc đầu định để con đi hậu cần dưới Trung Giang, nếu biểu hiện tốt biết đâu lại được giới thiệu đi học đại học.

Nhưng Ngô Ngọc Trác chẳng quan tâm mình làm lính gì, con bé chỉ muốn ở lại địa phương Tân Giang này. Lúc đó ông nội Ngô vừa mới mất, trong nhà chỉ còn bà nội Ngô, Hữu Ngôn không nỡ bỏ bà cụ một mình. Nếu ở lại đội bảo vệ cầu Tân Giang thì mỗi cuối tuần con bé còn có thể về nhà cũ thăm bà cố.

Thế là, hướng đi của con bé được quyết định như vậy. Ngô Tranh Vanh có đ.á.n.h tiếng nhờ vả để con gái sau khi rời khỏi đội tân binh thì về thẳng đơn vị bảo vệ cầu Tân Giang, ngày ngày đứng gác trên cây cầu lớn bắc qua sông. Môi trường trên sông rất khắc nghiệt, gió thốc nắng cháy, lính bảo vệ cầu vất vả hơn lính hậu cần nhiều. Người ta nhờ vả là để đưa con vào chỗ nhàn hạ, còn Ngô Tranh Vanh hiếm khi dùng quan hệ lại đưa con gái độc nhất đi đứng gác dầm mưa dãi nắng.

Chẳng trách mà thiên hạ bảo ông “giác ngộ tư tưởng cao”, “khí tiết cao thượng”! Coi như ông cũng thay con gái gánh cái danh này vậy.

Chị cả trước nay đối với em rể khá khách sáo, nhưng từ lúc Hữu Ngôn bắt đầu đứng gác trên cầu, cứ lần nào nhắc đến Ngô Tranh Vanh là bà lại cằn nhằn.

“Ngày trước chị ra bờ sông toàn đến chỗ đông người, ai mà thèm đi ra phía cây cầu lớn này cơ chứ!” Chị cả bước thấp bước cao băng qua t.h.ả.m cỏ, “Giờ thì hay rồi, tháng nào cũng phải cuốc bộ ra đây một chuyến.”

“Ha ha, tuần nào em cũng ra đấy chứ.” Diệp Mãn Chi dìu tay chị: “Hồi đầu em cũng xót con lắm, nhưng điều kiện càng gian khổ thì càng dễ lập thành tích. Em tính cho con bé gác cầu hai năm, khéo lại nhanh được giới thiệu đi học đại học hơn.”

Chị cả bĩu môi: “Giờ thì hối hận chưa? Thi đại học vừa khôi phục một cái là hai năm đứng gác của Hữu Ngôn coi như đổ sông đổ biển! Biết thế đừng cho nó đi lính, có phải năm ngoái đã đi thi được rồi không!”

“Một người làm lính cả họ được nhờ, con bé tự mình muốn đi, em với anh Tranh Vanh sao cản được! Với lại, người tính không bằng trời tính, ai biết trước được tương lai đâu chị.”

Ngay cả "Hoàng Đại Tiên" (chị dâu ba) có nhìn xa trông rộng đến mấy cũng đâu có toại nguyện được việc cho con trai đỗ đại học. Hồi đó chị dâu ba muốn cho "Xe Taxi" (tên thân mật của con trai) học lại một năm, nhưng cậu thanh niên mười bảy mười tám tuổi trọng sĩ diện, c.h.ế.t sống không chịu làm học sinh lưu ban đầu tiên của trường. Trâu không uống nước chẳng thể đè đầu, chị dâu đành để con tốt nghiệp đúng hạn, xin làm tạm tuyển ở nhà máy b.út chì gần nhà. Nghe đâu việc đó cũng nhàn, thời gian rảnh nhiều, chị dâu dặn đi dặn lại con đừng bỏ bê con chữ, mỗi ngày tranh thủ học bài.

Chị cứ tưởng con ngoan ngoãn nghe lời. Nhưng đám thanh niên đi làm rồi như diều đứt dây, bố mẹ sao quản nổi? Hoàng Lê (chị dâu ba) dồn hết tâm sức cho con gái út, thấy con trai vẫn bình thường, hay vẽ vời viết lách trên giấy nháp nên cũng yên tâm. Năm ngoái nghe tin khôi phục thi đại học, chị còn hăm hở tưởng con mình sẽ là lứa sinh viên đầu tiên. Ai dè thằng bé làm chị một phen ngã ngửa vì trượt vỏ chuối!

Chị thấy học lực của con ở trường cũng khá, đi làm một năm nếu thực sự ôn luyện thì không đến mức trượt. Chị gặng hỏi, thằng bé chỉ bảo là làm bài không tốt, đăng ký nguyện vọng cao quá. Hoàng Lê linh cảm có chuyện mờ ám, cùng anh ba Diệp Mãn Đường thay phiên hỏi han cũng chẳng ra kết quả, đành cầu cứu Hữu Ngôn hỏi thăm hộ.

Nào ngờ, Ngô Ngọc Trác chẳng cần thăm dò, vừa nhận thư của mợ ba là hiểu ngay vấn đề.

“Anh Xe của cháu đang yêu đương với một chị ở nhà máy,” Ngô Ngọc Trác bất bình kể, “Năm nay anh ấy viết cho cháu có ba bức thư, mà bức nào cũng hỏi con gái thích cái gì. Người ta tháng sáu mới sinh nhật mà anh ấy hỏi quà từ đầu năm rồi!”

Ba anh em họ thường xuyên giữ liên lạc, cứ một hai tháng lại viết thư một lần. "Xe Taxi" khi thì gửi thư cho cô em, khi thì gửi cho "Quả Cầu" (anh họ). Năm ngoái Hữu Ngôn chỉ nhận được ba lá thư, cứ tưởng anh gửi cho anh Quả Cầu, ai ngờ hỏi ra thì anh Quả Cầu còn thê t.h.ả.m hơn, nhận được đúng một lá. Anh không viết thư cho anh em thì chắc chắn là dành thời gian cho người khác rồi. Mợ ba bảo ngày nào về nhà anh cũng hí hoáy viết trên giấy nháp, Hữu Ngôn đoán chắc chắn không phải làm bài tập mà là viết thư tình cho người yêu rồi!

Diệp Mãn Chi cũng chẳng biết nói gì, tầm tuổi thằng bé cô đã kết hôn với Ngô Tranh Vanh rồi. Thằng lõ lớn rồi, muốn tìm đối tượng thì người lớn cũng chẳng có lý do gì mà phản đối.

Nhắc đến hai thằng cháu nhà mình, chị cả tỏ vẻ chê bai: “Dì xem, mấy thằng con trai nhà mình chẳng đứa nào làm người ta yên tâm cả. Thằng Xe với thằng Cầu mới tốt nghiệp hơn một năm, lẽ ra đi thi đại học là có lợi thế nhất, thế mà trượt hết cả lượt!”

Diệp Mãn Chi biết chị lại sắp khoe khéo, bèn lựa lời: “Ôi, đám con trai sao bì được với cái Đình nhà chị! Xét về học hành thì con Đình nhà mình vẫn là nhất!”

Lời khen này là thật lòng. Cái Đình con chị cả tốt nghiệp cấp hai năm 66, sau đó đi làm hơn mười năm không được đi học lại. Nhưng con bé rất có chí, viết lách tốt, đi làm vẫn không bỏ học, còn tự mượn sách về tự học hết chương trình cấp ba. Năm ngoái thi đại học, con bé gây chấn động khi đỗ vào Đại học Sư phạm Bắc Kinh. Đừng nói là chị cả đi đâu cũng khoe, ngay cả Diệp Mãn Chi làm dì cũng thấy mát lòng mát dạ. Con bé giỏi quá mà! Chị cả vừa rồi còn xin nghỉ phép ở cơ quan để đích thân đưa con lên Bắc Kinh nhập học. Về lại Tân Giang là cái miệng cứ cười không khép lại được.

Hai người xách túi vải, bước thấp bước cao đi về phía cây cầu lớn. Trên cầu, một hàng nữ binh đang tuần tra dọc theo đường ray. Trần Diệu Diệu đưa mắt nhìn xuống dưới cầu, tình cờ thấy hai bóng dáng đang tiến lại gần. Cô khẽ chạm vào lưng đồng đội phía trước: “Ngô Ngọc Trác...”

“Hả?”

“Nhìn hướng hai giờ kìa! Đồng chí nữ mặc áo đại quân nhu kia có phải mẹ cậu không?”

Ngô Ngọc Trác không dừng bước, vẫn đi theo khẩu lệnh của tiểu đội trưởng nhưng đầu đã ngoảnh xuống dưới cầu. Quả nhiên là mẹ mình thật! Người bên cạnh hình như là bác cả!

Cây cầu này là đường sắt nối liền hai bờ, cấm người đi bộ, ngày thường hiếm ai lai vãng. Trừ mấy thằng nhóc nghịch ngợm ở khu tập thể gần đó thì chỉ có người nhà của lính bảo vệ cầu. Trong tiểu đội của Ngọc Trác có hai người ở địa phương Tân Giang, người nhà hai cậu này là năng nổ nhất, lần nào đến cũng xách theo túi lớn túi bé. Mỗi lần người nhà gửi đồ ăn là cả tiểu đội con gái được thơm lây. Thế nên, những người khác còn mong gặp người nhà Ngọc Trác hơn cả chính chủ.

Tiếng của Trần Diệu Diệu theo gió sông bay vào tai tiểu đội trưởng. Khẩu lệnh của tiểu đội trưởng hơi khựng lại, định hô "đằng sau quay" nhưng rồi lại nuốt xuống. Cứ thế, hàng nữ binh đi thẳng một mạch xuống chân cầu. Ngô Ngọc Trác đeo s.ú.n.g sau lưng, đứng gác ngay tại lối vào cầu.

Con gái đi lính gần hai năm, tháng nào Diệp Mãn Chi cũng tới thăm, tiếp tế cho con và đồng đội ít lương khô, quà vặt. Quy trình này cô đã quá quen thuộc. Con gái đứng gác cho Tổ quốc, không giống như đứng gác ở cổng đại đội hồi nhỏ, giờ là có kỷ luật. Cô là người nhà không được tùy tiện lên cầu chào hỏi.

Vì vậy, cô và chị cả không tiến lại gần, chỉ đứng từ xa vẫy tay với Hữu Ngôn, lắc lắc cái túi vải trong tay, rồi quen thuộc chỉ về phía trạm gác gần đó, ý bảo sẽ để đồ ở trạm, lát nữa con có thời gian thì qua lấy.

Ngô Ngọc Trác không vẫy tay lại, con bé mỉm cười đứng nghiêm tại chỗ, đưa tay thực hiện một lễ quân kỳ trang trọng để đáp lại mẹ. Nhìn thấy cái chào ấy, Diệp Mãn Chi nén lại niềm xúc động cay cay nơi sống mũi, vẫy tay thêm lần nữa rồi kéo chị cả vào trạm gác gửi đồ.

Con bé Hữu Ngôn nhà cô từ nhỏ đã thích bắt chước dáng vẻ của bố để chào kiểu quân đội, ngày xưa chỉ là bắt chước, giờ đây cuối cùng đã trở thành danh chính ngôn thuận rồi.

Chị cả lại lầm bầm trách Ngô Tranh Vanh thêm lần nữa: “Cái Hữu Ngôn đứng gác ở đây hai năm, coi như nếm đủ mọi đắng cay khổ cực mà mười mấy năm trước nó chưa từng phải chịu rồi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.