
Khương Lạc
Trong yến tiệc trong cung, ta vừa gắp một miếng bánh đậu Hà Lan.
Bùi Chấp lập tức đánh mạnh vào tay ta.
Hắn ngay trước mặt bá quan dự yến nói: “Thục Quý phi đang nghén, chỉ muốn ăn một miếng bánh đậu Hà Lan.”
“Đây là món trẫm đặc biệt chuẩn bị cho nàng ấy, người khác đã động vào thì nàng ấy sẽ không muốn ăn nữa. Thân là Hoàng hậu Trung cung, chút ham muốn ăn uống này, nàng đừng tranh với nàng ấy.”
Có lẽ thấy ta mãi không nói gì.
Bùi Chấp chẳng hề để tâm, đẩy đĩa bánh đậu xanh đến trước mặt ta: “Nàng ăn cái này cũng như nhau thôi.”
Hắn quên mất, ta không thích mùi vị của đậu xanh, bao năm nay Ngự thiện phòng cũng chưa từng làm món gì liên quan đến đậu xanh.
Thế nhưng Quý phi Thôi Lan Tư thích gì, không thích gì, suốt bao nhiêu năm hắn đều nhớ rõ ràng rành mạch.
Nàng thích y phục màu xanh phấn, thích trâm bộ diêu điểm thúy, thích ăn bánh đậu Hà Lan…
Vì vậy, Vân Cẩm Giang Nam tiến cống, trâm cài do Ngân Tác Cục dâng lên, tất cả đều là kiểu dáng Thôi Lan Tư yêu thích.
Kiếp trước, cục tức này, ta nhịn suốt cả một đời.
Ta và Thôi Lan Tư gần như cùng lúc bệnh nặng, nhưng đến khi hấp hối, Bùi Chấp lại lựa chọn đến bên nàng ta.
Bùi Chấp ôm nàng vào lòng, cẩn thận hôn lên mái tóc trắng như sương của nàng, bưng chén thuốc Thái y dâng lên, từng ngụm từng ngụm dỗ nàng uống xuống.
Cho nên khi được sống lại một đời.
Hoàng hậu nương nương sai người bưng đến mấy chậu hoa, để các quý nữ lựa chọn.
Ta không còn chọn chậu hoa thuộc về Bùi Chấp nữa.
Hoàng hậu Trung cung như vậy, ta không muốn làm thêm lần nào nữa…












