
Khuynh Thành Tỉnh Mộng
Đầu ta bị kẹp cửa, kẹp luôn cả cái hệ thống ra ngoài.
Tiện thể quên béng luôn việc mình phải công lược nam chính.
Trong lúc dưỡng thương, ta phát hiện phủ y ôn nhu, ám vệ trung thành, còn có tiểu thế tử cùng ta lớn lên lại vừa bướng vừa đẹp trai.
Người nào cũng phẩm mạo phi phàm, còn rất cưng chiều ta.
Thật không hiểu trước đây ta kiểu gì, suốt ngày chạy theo sau mông Vệ Hằng.
Có lẽ vì đã quá lâu không xuất hiện trước mắt hắn, rốt cuộc hắn cũng nhớ tới ta.
Đến phủ thăm, lại đụng phải cảnh ba người đang hầu hạ ta.
Hắn mắng ta không ra thể thống gì, tổn thương phong hóa.
“Hạ Khuynh Dung, từ hôn đi.”
Ta gật đầu.
“Có thể.”












