Khuynh Thành Tuyệt Sủng: Thái Tử Điện Hạ Quá Mức Quyến Rũ - Chương 146-147
Cập nhật lúc: 19/01/2026 09:01
Chương 146: Làm nũng xin giúp đỡ
Phong Thần cũng không hỏi Ngu Thanh Thiển đã thay đổi ý định gì, y biết nàng có khả năng tự quyết định.
"Có manh mối hay tín vật gì không? Ví dụ như bà ta tên là gì chẳng hạn."
Thê t.ử của Ngu Cảnh đã qua đời khi sinh Ngu Thanh Thiển mười ba năm trước, đây là chuyện ai cũng biết, không có bất kỳ manh mối nào nên muốn điều tra chi tiết không dễ dàng.
"Huynh tin ta có ký ức từ khi sinh ra không?" Ngu Thanh Thiển không trả lời mà hỏi ngược lại.
Phong Thần không ngờ nàng lại hỏi như vậy, y không chút suy nghĩ gật đầu: "Ta tin."
Có Linh Thực Sư bẩm sinh đã có ý thức ký ức từ khi ra đời, có thể nhớ những chuyện xảy ra từ khi còn bé, biểu hiện bình thường là thông minh sớm, năm đó y gặp Ngu Thanh Thiển đã nghi ngờ rồi.
Nếu không, Ngu Thanh Thiển mới hai tuổi sao có thể biểu hiện thông minh xảo quyệt, thậm chí chín chắn sớm đến vậy.
"Khi ta sinh ra, nữ nhân kia đã lấy đi năm giọt tinh huyết và m.á.u dây rốn quan trọng nhất trên người ta, sau đó một bà lão đã dùng một thực vật trong suốt đưa bà ta đi."
"Sau này ta mới biết đó là người đó sở hữu linh thực không gian, đã sử dụng dịch chuyển." Ngu Thanh Thiển dừng lại nói: "Việc ta sinh non cũng là do nữ nhân kia cố ý uống t.h.u.ố.c giục sinh mà ra."
Nghe Ngu Thanh Thiển vừa sinh ra đã bị lấy đi năm giọt tinh huyết quan trọng nhất trên người, đôi mắt vốn dịu dàng của Phong Thần lập tức đọng lại thành một mảng băng giá.
Thảo nào, hồi nhỏ y gặp Ngu Thanh Thiển, nàng căn bản không dám chạy nhảy, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch như tờ giấy, cơ thể gầy yếu như có thể tắt thở bất cứ lúc nào.
Ngu Cảnh tìm mọi cách dùng linh lực và d.ư.ợ.c tề ôn hòa để nuôi dưỡng cơ thể Ngu Thanh Thiển, nếu không e là nàng đã c.h.ế.t yểu vì chuyện lúc sinh ra rồi.
Lúc đó y mắc kẹt trong cơn nguy kịch trúng độc, cảm xúc vô cùng tồi tệ, mỗi lần độc phát đều giống như sống không bằng c.h.ế.t.
Nhưng nhìn thấy đứa trẻ hai tuổi Ngu Thanh Thiển với cơ thể gầy yếu như vậy mà vẫn lạc quan sống, kiên trì rèn luyện mỗi ngày, lúc đó y rất cảm động, quét sạch tâm lý tiêu cực.
Ngu Thanh Thiển cố ý thân cận với y, y bèn cố ý dung túng cho hành động của nàng, bế nàng đi dạo phố, thường xuyên bị nàng làm nũng sai bảo làm việc.
Chỉ là y chưa từng nghĩ đến sự gầy yếu lúc đó của Ngu Thanh Thiển lại là do mẫu thân nhẫn tâm gây ra, có lẽ từ đầu đến cuối nữ nhân kia không nghĩ Ngu Thanh Thiển sẽ sống sót khỏe mạnh.
"Bà ta quả thật đáng c.h.ế.t." Bàn tay Phong Thần ôm Ngu Thanh Thiển không khỏi siết c.h.ặ.t lại.
Ngu Thanh Thiển cười không quan tâm, đưa tay xoa phẳng hàng lông mày đang nhíu lại của Phong Thần: "Ta chỉ muốn bà ta sống không bằng c.h.ế.t, hối hận suốt đời, c.h.ế.t là quá dễ dàng cho bà ta rồi."
Nàng chưa bao giờ ngại thể hiện khía cạnh tàn nhẫn thật sự trước mặt Phong Thần.
"Ừm, ta sẽ giúp muội điều tra bối cảnh và tin tức của bà ta." Phong Thần vừa nghĩ đến những khổ sở Ngu Thanh Thiển phải chịu hồi nhỏ, bất giác lòng quặn lại.
Ngu Thanh Thiển cười khẽ một tiếng, sắp xếp lại cuộc đối thoại của nữ nhân kia và bà lão, cùng với tin tức nhận được hôm nay kể cho Phong Thần.
Phong Thần cúi đầu trầm tư, một lát sau mở lời: "Linh thực không gian của bà lão kia đã tiến hóa thành trong suốt, chứng tỏ đã thăng cấp đến tu vi Linh Hoàng. Người bên cạnh lợi hại như vậy, bối cảnh lớn đến mức lão già ở Thánh Viện cũng kiêng dè, vậy bà ta không phải là hoàng tộc của ba đế quốc lớn của lục địa Trung Ương, thì cũng là người của bảy thế gia linh thực đỉnh cấp."
"Hoàng tộc ba nước hẳn không có hoàng t.ử hay công chúa tên là Nhiễm Nhi, khả năng cao bà ta là người của bảy thế gia linh thực."
Bảy thế gia linh thực đỉnh cấp đều khá bí ẩn khó lường, trong đó có ba gia tộc thuộc trạng thái ẩn thế, tuy điều tra không dễ dàng, nhưng phạm vi đã được thu hẹp, chung quy sẽ có manh mối.
Chương 147: Bệnh Mỹ Nhân, càng ngày ta càng thích huynh rồi
Ngu Thanh Thiển cũng từng nghe về bảy thế gia linh thực đỉnh cấp đó, họ hẳn à những thế lực đứng trên đỉnh cao của lục địa Trung Ương.
Nữ nhân kia là người của bảy thế gia linh thực, Ngu Thanh Thiển vừa nghĩ vừa cười, trong mắt là sự hứng thú rõ rệt, độ khó của thử thách này quả thật rất cao, nhưng nàng sẽ không bỏ cuộc.
Ngu Thanh Thiển không hề luyến tiếc lấy ra một chiếc vòng tay bạc có hoa văn ánh sáng lấp lánh từ trong lòng, đưa cho Phong Thần: "Đây là tín vật bà ta để lại."
Phong Thần nhận lấy chiếc vòng tay xem xét một lượt, phát hiện đây còn là một Linh Khí phòng ngự rất mạnh thì hơi kinh ngạc.
Nữ nhân kia đã muốn cắt đứt quan hệ với Ngu Thanh Thiển, tại sao để lại tín vật này?
"Có lẽ bà ta có tình cảm với phụ thân muội, nếu không sẽ không để lại bất kỳ manh mối nào để tìm kiếm bà ta." Phong Thần suy nghĩ một chút nói.
Cấp độ của Linh Khí này rất cao, do Luyện Kim Sư cấp Đại Sư luyện chế, lại còn khắc đầy thực văn phòng ngự, rất quý giá.
Hoàng tộc hoặc người của bảy thế gia bình thường tuyệt đối không thể có được, chỉ những người có thân phận cao quý mới có thể sở hữu, bắt đầu điều tra từ chiếc vòng tay này sẽ đơn giản hơn nhiều.
Ngu Thanh Thiển cười châm biếm: "Vậy thì sao? Tình cảm vốn là con d.a.o hai lưỡi, bà ta lợi dụng tình cảm làm tổn thương và tính kế phụ thân ta, đây chính là kết quả."
Tình cảm đã xen lẫn sự lợi dụng và tính toán thì căn bản không thể nói là yêu, cho dù có nỗi khổ tâm cũng không xứng đáng được tha thứ.
Phong Thần gật đầu: "Nếu là ta, ta cũng sẽ trả thù bà ta."
"Không biết Nhiễm Nhi đó là ai mà lại khiến nữ nhân độc ác lạnh lùng đó phải giăng bẫy tính toán như vậy." Ngu Thanh Thiển không sinh ra lòng ghen tỵ với Nhiễm Nhi kia, dù gì nàng cũng không có chút tình cảm nào với người được gọi là mẫu thân kia, chỉ là thỉnh thoảng vẫn có chút tò mò người đó là ai.
Phong Thần lướt qua tin tức của bảy thế gia linh thực trong đầu, liên tưởng đến cái tên "Nhiễm Nhi" này, đột nhiên có một số suy đoán.
"Ta sẽ bắt đầu từ Nhiễm Nhi và chiếc vòng tay này, hẳn là tra được tin tức muội muốn nhanh thôi."
Ngu Thanh Thiển rúc vào lòng Phong Thần, cười hỏi: "Bệnh Mỹ Nhân, huynh biết rõ ta có thể hấp thu độc tố trong cơ thể huynh, tại sao mười mấy năm nay không tiếp tục đến phủ Cảnh Vương chữa bệnh?"
Đây là vấn đề nàng luôn tò mò.
Phong Thần không thích nói dối, Ngu Thanh Thiển đã hỏi, y bèn nói thật: "Một là không muốn để lộ chuyện muội có năng lực đặc biệt, hai là ta cảm thấy một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp lại."
Độc trên người y không phải là chuyện bí mật gì, nếu bị áp chế không phát tác, năng lực đặc biệt của Ngu Thanh Thiển sẽ bị những người có tâm phát hiện, y không dám mạo hiểm.
Suy cho cùng, lúc trước bọn họ đều quá yếu ớt, y không thể bảo vệ được Ngu Thanh Thiển, nhưng bây giờ thì khác.
"Năm nào cũng có người đưa quả Huyễn Linh đến phủ Cảnh Vương, huynh làm đúng không." Ngu Thanh Thiển nghe lời Phong Thần nói, trái tim lạnh lùng dần ấm áp trở lại, nàng biết nam nhân lạnh lùng này vốn có một trái tim chân thành.
Nếu là người khác, tình cảm quấn quýt nhau một năm có là gì, e là đã sớm tìm người bắt cóc nàng về hấp thu và áp chế độc tố cho mình rồi.
Phong Thần cũng không phủ nhận, khẽ cười: "Chẳng phải muội rất thích ăn sao?"
Quả Huyễn Linh có vị ngọt mọng nước, lại còn có công hiệu điều dưỡng cơ thể, vô cùng quý giá.
Năm đó sau khi phụ hoàng y phái người đưa đến phủ Cảnh Vương, Ngu Thanh Thiển rất thích, cứ nhớ nhung mãi. Vì vậy mỗi năm chỉ cần quả Huyễn Linh vừa chín, y sẽ cho người lấy danh nghĩa hoàng thất đưa đến, coi như là cảm tạ Ngu Cảnh trị bệnh, thật ra là muốn người nào đó vui vẻ.
Trong lòng Ngu Thanh Thiển dâng lên một loại tình cảm khó tả, Bệnh Mỹ Nhân như thế này làm sao nàng có thể buông tay đây.
"Bệnh Mỹ Nhân, ta phát hiện càng ngày ta càng thích huynh rồi." Ngu Thanh Thiển ngẩng đầu hôn một cái lên má Phong Thần, mỉm cười rạng rỡ.
Cơ thể Phong Thần ôm Ngu Thanh Thiển cứng đờ một chút, khuôn mặt vẫn bình tĩnh không chút gợn sóng, nhưng nhịp tim đang đập nhanh lại tiết lộ lúc này y không hề bình tĩnh.
