Khuynh Thành Tuyệt Sủng: Thái Tử Điện Hạ Quá Mức Quyến Rũ - Chương 160-161
Cập nhật lúc: 21/01/2026 07:00
Chương 160: Tặng ân tình
Vài ngày sau, phần thưởng của học viện dành cho năm nhóm dẫn đầu trong kỳ đ.á.n.h giá học viên mới lần trước cũng được trao.
Mỗi người được thưởng một khối Bùn Nuôi Dưỡng có kích cỡ bằng lòng bàn tay khiến các học viên không được thưởng vô cùng hâm mộ.
Bùn Nuôi Dưỡng không có tác dụng gì đối với bản thân Linh Thực Sư, nhưng lại có thể hấp thu sau đó truyền vào không gian linh thực, nuôi dưỡng linh thực đã lập khế ước, khiến chúng trưởng thành mạnh mẽ.
Linh thực cũng cần trưởng thành thăng cấp, chủ nhân thăng cấp, sẽ có trợ giúp rất lớn cho sự trưởng thành của linh thực, nhưng thăng cấp lại cần một lượng lớn Bùn Nuôi Dưỡng.
Ngu Thanh Thiển vừa nhận được Bùn Nuôi Dưỡng, cỏ Ma Hoàng và Cửu Thải Ma Liên trong không gian linh thực đã lập tức phát ra tín hiệu tinh thần khát vọng.
Nàng nhanh ch.óng luyện hóa Bùn Nuôi Dưỡng, từng luồng khí màu xanh đậm từ lòng bàn tay chui vào cơ thể, và rất nhanh được hấp thu vào không gian linh thực.
Sau khi tranh nhau hấp thu Bùn Nuôi Dưỡng, hai linh thực dần dần trầm lắng chìm vào trạng thái ngủ.
"Đúng là đồ tốt, sau này phải kiếm thêm mới được." Ngu Thanh Thiển tự nhủ một câu rồi đến hệ Dược tề.
Những người khác ở hệ Dược tề vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ kiểm tra đầu tiên, Doãn Minh vô cùng chăm chỉ, đã nhận diện được một phần ba d.ư.ợ.c thảo trong d.ư.ợ.c điền, những người khác thì kém hơn nhiều.
Ngu Thanh Thiển đi chăm sóc mảnh d.ư.ợ.c điền được phân cho mình trước, tưới nước, nhổ cỏ làm đâu ra đấy.
Dị năng đặc biệt hệ Mộc của nàng là giao tiếp với thực vật, cho nên là từ tận đáy lòng, nàng thích từng thực vật trong d.ư.ợ.c điền.
Chiêm Uyển Đồng khoanh tay đứng bên cửa sổ của một tòa nhà, cúi đầu nhìn bóng người bận rộn trong d.ư.ợ.c điền, trong mắt đầy vẻ hài lòng.
"Qua nửa tháng tiếp xúc này, ngươi thấy Ngu Thanh Thiển thế nào?" Nàng không quay đầu lại lạnh nhạt hỏi một câu.
Phía sau Chiêm Uyển Đồng là một nam t.ử trẻ tuổi có tướng mạo thanh tú, khí chất nho nhã ôn hòa.
Ánh mắt hắn dừng tại Ngu Thanh Thiển trong d.ư.ợ.c điền, khóe môi nở nụ cười: "Thiên phú của nàng vô cùng yêu nghiệt, sau khi vào tổ tinh anh cũng rất chăm chỉ, bây giờ đã có thể pha chế ra không ít d.ư.ợ.c tề nhất phẩm, về khả năng dung hợp tinh luyện, hiếm khi thấy nàng thất bại."
Tinh luyện d.ư.ợ.c tề chia làm mười cấp độ, mà bản thân d.ư.ợ.c tề cũng chia làm mười phẩm, d.ư.ợ.c tề nhất phẩm là kém nhất, d.ư.ợ.c tề thập phẩm là tốt nhất.
"Ừm, ngay cả ngươi cũng khen không ngớt, vậy ta yên tâm rồi." Chiêm Uyển Đồng cười gật đầu.
Ngu Thanh Thiển là học viên có thiên phú và tâm tính tốt nhất mà nàng và Chiêm Uyển Nguyệt từng gặp trong những năm này, mầm non tốt như vậy nhất định phải hướng dẫn thật tốt, không thể bỏ dở giữa chừng.
"Sắp lên lớp rồi, ngươi về đi."
Nam t.ử nho nhã cười nói: "Được!" Sau đó rời khỏi phòng.
Ngu Thanh Thiển dọn dẹp xong d.ư.ợ.c điền bèn đi đến phòng d.ư.ợ.c tề của tổ tinh anh.
"Thanh Thiển, xử lý xong d.ư.ợ.c điền rồi sao?" Người Ngu Thanh Thiển gặp chính là nam t.ử nho nhã vừa đi ra từ phòng hệ trưởng Chiêm Uyển Đồng.
"Ừm, vừa xong." Ngu Thanh Thiển cười.
Người này tên là Hỏa Diệp Phong, là tổ trưởng tổ tinh anh, tính tình ôn hòa khiêm tốn, cũng khá quan tâm nàng.
Hỏa Diệp Phong đưa một cuốn sách đã ngả vàng cho Ngu Thanh Thiển nói: "Đây là một điển tịch d.ư.ợ.c tề cổ xưa, bên trong có rất nhiều phương t.h.u.ố.c bí truyền, muội có thể nghiên cứu thêm xem sao."
Ngu Thanh Thiển nhận lấy cuốn sách, lật xem vài trang, mắt sáng lên, ngẩng đầu cười nói: "Đa tạ sư huynh!"
Bên ngoài cuốn sách này đã ngả vàng, nhưng công thức d.ư.ợ.c tề bên trong lại được bảo quản rất nguyên vẹn, bên trong là công thức d.ư.ợ.c tề bí truyền nhất, nhị, tam phẩm, Ngu Thanh Thiển biết điển tịch này vô cùng khó có được và quý giá.
Công thức d.ư.ợ.c tề và đồ hình thực văn đều rất quý giá, ở học viện có thể học được d.ư.ợ.c tề và thực văn nhất nhị phẩm, còn tam phẩm trở lên thì học viên phải tự tìm kiếm hoặc làm nhiệm vụ mới có được.
Nhìn thế nào thì cuốn sách Hỏa Diệp Phong tặng cũng là một ân tình không nhỏ, Ngu Thanh Thiển không từ chối, bởi vì nàng đang rất cần. Nàng chấp nhận ý tốt của đối phương.
Chương 161: Nhiệm vụ
Khoảng thời gian này, chủ yếu Ngu Thanh Thiển ở hệ Dược tề và hệ Thực văn, hơn nữa luôn mang theo tinh hạch bên mình, không bỏ bê việc tu luyện.
Ngày hôm đó, Ngu Thanh Thiển vừa mới phác họa xong một bức đồ hình thực văn nhất phẩm, Tư Đồ Lạc bèn đi tới.
Hắn cầm đồ hình Thực Văn vừa phác họa lên xem một lượt, ánh mắt mang theo vẻ tán thưởng: "Không tệ, bây giờ Thanh Thiển đã nắm được tinh túy của thực văn nhấp phẩm, chính thức bước vào hàng ngũ Thực Văn Sư cấp Hạ, chúc mừng."
Tư Đồ Lạc hoàn toàn không ngờ Ngu Thanh Thiển lại có thể nhanh ch.óng trở thành Thực Văn Sư cấp Hạ như vậy, các học viên học viên mới khác của hệ Thực văn vẫn còn đang mò mẫm ở cấp Nhập Môn, tốc độ này ngoại trừ Phong Thần ra, không ai có thể sánh bằng.
"Cũng là nhờ Tư Đồ đạo sư dạy dỗ khéo léo." Ngu Thanh Thiển khiêm tốn cười nói.
Tư Đồ Lạc rất thích tính cách này của Ngu Thanh Thiển, không kiêu căng ngạo mạn, tôn sư trọng đạo, không giống như nhiều người được gọi là thiên tài khác, vừa có chút thành tích là đuôi đã vểnh lên tận trời.
"Đúng rồi, ngươi đi đến chỗ nhiệm vụ của học viện một chuyến, có đạo sư tìm ngươi." Tư Đồ Lạc chợt nhớ ra mục đích mình đến tìm Ngu Thanh Thiển.
Ngu Thanh Thiển sững sờ một chút, sau đó nhận ra đây có lẽ là nhiệm vụ mà Hỏa Ly Nhã nói trước đây: "Vâng, cảm ơn Tư Đồ đạo sư, ta đi trước đây."
"Đi nhanh đi." Tư Đồ Lạc rất coi trọng Ngu Thanh Thiển, mối quan hệ giữa hai người khá hòa hợp.
Chỗ nhiệm vụ và hệ Thực văn không cách xa nhau, Ngu Thanh Thiển mất một khắc là đi đến.
Lúc này chỗ nhiệm vụ đã có vài người đứng, trong đó có Phong Thần và sáu đồng đội của y, Hỏa Ly Nhã và Hỏa Diệp Phong, còn có một nam t.ử trung niên mang vẻ mặt nghiêm túc ngồi phía trước.
"Ngươi là Ngu Thanh Thiển phải không?" Đạo sư trung niên ngẩng đầu nhìn Ngu Thanh Thiển đang đứng ở cửa nói: "Vào đi."
Ngu Thanh Thiển lễ phép cười chào một tiếng: "Kính chào đạo sư!"
"Biết sao hôm nay ta gọi ngươi đến không?" Đạo sư trung niên hỏi.
Ngu Thanh Thiển giả vờ không biết lắc đầu: "Không biết, xin đạo sư chỉ rõ."
"Ở đây ta có một nhiệm vụ mới, cần mười người đi hoàn thành, chín người khác đều đã định, chỗ trống còn lại bọn họ đều đề cử ngươi, nên ta mới gọi ngươi đến." Nam t.ử trung niên không hề nghi ngờ câu trả lời của Ngu Thanh Thiển.
Tuy nhiệm vụ này đã được quyết định từ một tháng trước, nhưng lại không hề tiết lộ tin tức ra ngoài, Ngu Thanh Thiển không biết là chuyện bình thường.
Mặt Ngu Thanh Thiển lộ ra vẻ ngạc nhiên: "Vậy xin hỏi đạo sư là nhiệm vụ gì ạ?"
Nam t.ử trung niên cười nhạt mở lời: "Nhiệm vụ này không khó, cần các ngươi đi đến một nơi giao giới giữa lục địa phía Nam và Trung Ương điều tra một ngôi ngôi mộ cổ, nhưng cũng có khả năng xảy ra nguy hiểm đột ngột, vì vậy lần này chúng ta chuẩn bị hai Trị Liệu Sư cho nhóm."
Sau đó lời nói ông chuyển hướng: "Đương nhiên, ngươi cũng có quyền từ chối."
Ngu Thanh Thiển suy nghĩ một chút nói: "Đạo sư, ta đồng ý tham gia nhiệm vụ này."
Nam t.ử trung niên thấy Ngu Thanh Thiển suy nghĩ rồi mới đưa ra câu trả lời, rất hài lòng với thái độ này của nàng, không mù quáng cũng không sợ hãi.
Thật ra ông không hề nghĩ đến việc cho Ngu Thanh Thiển tham gia nhiệm vụ này, chỉ là Phong Thần và Hỏa Ly Nhã đều hết sức tiến cử Ngu Thanh Thiển, ông mới thêm tên nàng vào danh sách nhiệm vụ.
Dù sao thì gia cảnh hay thiên phú của Phong Thần và Hỏa Ly Nhã đều đáng để ông giao hảo, tặng một ân tình như vậy cũng không đáng là gì.
Huống chi gần đây Ngu Thanh Thiển cũng đang nổi như cồn giữa số học viên mới, Dược Tề Sư và Thực Văn Sư, nói chung cũng là người ông không thể xem thường.
"Rất tốt, nếu hoàn thành nhiệm vụ này, phần thưởng sẽ vô cùng phong phú."
Nam t.ử trung niên bèn nhìn về phía Phong Thần nói: "Phong Thần, nhiệm vụ lần này ngươi làm đội trưởng, có tình hình gì thì phải báo cáo về học viện, ngươi quản lý đội đấy."
"Vâng." Phong Thần lạnh lùng thản nhiên gật đầu.
