Khuynh Thành Tuyệt Sủng: Thái Tử Điện Hạ Quá Mức Quyến Rũ - Chương 166-167
Cập nhật lúc: 22/01/2026 07:00
Chương 166: Trèo cửa sổ
Ngu Thanh Thiển nhảy một cái vào phòng Phong Thần.
Phong Thần đang khoanh tay dựa vào cửa sổ, thấy một bóng người nhảy vào thì sững sờ, khi nhìn rõ người đến, trong mắt nhuốm chút ý cười.
"Muội học trèo cửa sổ từ bao giờ vậy?" Y trêu chọc một câu.
Ngu Thanh Thiển không ngờ Phong Thần lại đứng ngay bên cửa sổ, nếu không phải nàng né tránh vài bước thì suýt nữa đã đ.â.m sầm vào người y.
"Đi cửa chính sẽ bị người khác phát hiện." Ngu Thanh Thiển đi đến bàn ngồi xuống, tự rót chén nước uống một ngụm, ngẩng đầu cười nhìn trêu chọc: "Mỹ nhân, không ngồi xuống uống một chén sao?"
Trong mắt Phong Thần lộ ra chút bất lực, đóng cửa sổ lại, ngồi xuống đối diện Ngu Thanh Thiển, rồi từ không gian lấy ra một bầu rượu và hai cái ly, vừa rót rượu vừa hỏi: "Hôm nay muội rất vui nhỉ?"
Vẻ mặt Ngu Thanh Thiển rạng rỡ, nhìn ra được tâm trạng nàng rất tốt.
"Đúng vậy! Cấp độ trị liệu của ta lại tăng lên rồi, nhờ vào độc tố trong cơ thể huynh cả đấy." Ngu Thanh Thiển nhận ly rượu nhấp một ngụm, mắt sáng lên: "Đúng là rượu ngon, Bệnh Mỹ Nhân, huynh giấu kỹ thế."
Phong Thần tự rót cho mình một ly, ánh mắt dừng tại chất lỏng trong suốt trong ly: "Nếu muội thích, sau khi về sẽ tặng muội vài bầu."
Ngu Thanh Thiển gật đầu: "Đương nhiên là thích, rượu này có chất lượng không thấp nhỉ."
Rượu Phong Thần lấy ra, sau khi uống vào bụng có cảm giác nóng rát, nhưng thứ tản ra trong cơ thể lại là một luồng khí lạnh lẽo, giống như một sự chuyển đổi hoàn hảo, còn ẩn chứa một chút Linh Khí.
"Ừm, đây là cống phẩm hoàng thất của nước Phong Ly." Phong Thần nhấp ngụm rượu trong ly.
Ngu Thanh Thiển nhướng mày: "Vậy chẳng phải ta lại chiếm lợi của huynh rồi sao?"
Phong Thần buồn cười nói: "Làm như đó giờ muội chiếm ít lắm vậy."
Chỉ cần là thứ Ngu Thanh Thiển thích, y đều sẽ cố gắng tìm đến để đáp ứng cho nàng.
Ngu Thanh Thiển cười híp mắt uống cạn rượu trong ly, đưa tay tự rót thêm một ly nữa, rồi cởi giày co người ngồi trên ghế, dáng vẻ vô cùng hưởng thụ.
"Bệnh Mỹ Nhân, lần này ta lấy đồ tốt đổi lấy rượu ngon của huynh."
Phong Thần kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Ngu Thanh Thiển, không chút suy nghĩ nói: "Ta không cần muội báo đáp."
Ngu Thanh Thiển không thích tính toán với y, y lại càng không thích Ngu Thanh Thiển nói lời trao đổi hay báo đáp.
"Nhưng lần này ta muốn tặng đồ cho huynh mà." Ngu Thanh Thiển ghé sát đầu vào Phong Thần nói nhỏ.
Phong Thần ngửi mùi rượu thoang thoảng trên người nàng mím môi: "Muội muốn tặng ta thứ gì?"
Đây là lần đầu tiên y thấy Ngu Thanh Thiển lại cố chấp muốn tặng đồ như vậy, không khỏi có chút tò mò.
Trong mắt Ngu Thanh Thiển chứa đựng ý cười lấp lánh, tâm thần khẽ động, một đống tinh hạch với màu sắc khác nhau bèn xuất hiện trên mặt bàn.
Phong Thần thấy tinh hạch đột nhiên xuất hiện trên bàn thì sững sờ, mặt đầy vẻ kinh ngạc.
Y đưa tay tùy ý cầm lấy một khối tinh hạch màu xanh, một luồng lực lượng thuần khiết mạnh mẽ bèn phát ra trong lòng bàn tay, vẻ kinh ngạc trên mặt được thay thể bởi sự chấn động.
"Đây là tinh hạch cao cấp đã được tinh luyện?"
Ngu Thanh Thiển tùy ý cầm một viên tinh hạch màu đỏ nghịch, lơ đãng nói: "Đúng vậy! Có những tinh hạch này, huynh sẽ nhanh ch.óng đột phá thăng cấp lên tu vi Linh Tướng."
Sự thôi thúc vừa rồi của nàng chính là để lộ không gian và tinh hạch trong không gian trước mặt Phong Thần.
Nàng tin tưởng y.
Đôi mắt phượng dài hẹp của Phong Thần đen như mực, dường như những vì sao lấp lánh dưới màn đêm cũng phải lu mờ vì nó, một loại cảm xúc khó tả đang được ủ trong mắt y.
"Muội cũng đã lập khế ước với linh thực không gian?" Giọng y trầm thấp khàn khàn lại trong trẻo đầy quyến rũ.
Ngu Thanh Thiển suy nghĩ một chút đáp: "Coi như là vậy."
Tay Phong Thần đang cầm tinh hạch màu xanh khẽ run lên: "Đây là thứ muội muốn tặng ta?"
Chương 167: Chàng sẽ không, nên ta không sợ
Ngu Thanh Thiển thấy trong mắt Phong Thần nhuốm một loại cảm xúc mà mình không hiểu được, không rõ vì sao lòng khẽ rung động.
"Đúng vậy! Huynh không thích à?"
Phong Thần khẽ cười: "Tinh hạch cao cấp này quá quý giá, muội nên giữ lại sau này dùng."
Y không ngờ Ngu Thanh Thiển lại lấy ra nhiều tinh hạch cao cấp có độ thuần khiết cao như vậy, tuy quả thật việc tu luyện của y cần đến, nhưng y lại hy vọng Ngu Thanh Thiển giữ lại để sau này dùng cho bản thân.
Ngu Thanh Thiển nhíu mày, tùy ý ném viên tinh hạch màu đỏ trong tay lên bàn, đưa tay dùng đầu ngón tay móc lấy cằm Phong Thần, ánh mắt có chút không vui đối diện với y.
"Huynh đang khách sáo với ta?"
Hiếm khi Phong Thần thấy Ngu Thanh Thiển lộ ra vẻ không vui này, thở dài một tiếng: "Ta nhận."
"Hừm, tặng đồ cho huynh mà còn lề mề, sau này ta sẽ tặng cho người khác." Ngu Thanh Thiển nghe lời y nói mới bĩu môi, đầu ngón tay rời khỏi cằm y.
Phong Thần đột ngột kéo Ngu Thanh Thiển vào lòng, môi ghé sát tai nàng bá đạo thì thầm: "Không được."
Ngu Thanh Thiển nép trong lòng y, ngẩng đầu cười hỏi: "Không được cái gì?"
"Không được tặng cho người khác." Phong Thần vung tay áo một cái, thu hết tinh hạch cao cấp trên bàn lại.
"Bá đạo." Ngu Thanh Thiển hừ một tiếng, nhưng trong mắt lại tràn đầy ý cười.
Phong Thần thấy vậy bật cười thành tiếng, ngón tay trắng nõn thon dài khẽ vuốt ve má Ngu Thanh Thiển: "Thiển Thiển, muội để lộ việc có không gian và tinh hạch cao cấp trước mặt ta, không sợ sao?"
Phong Thần không nói rõ sợ điều gì, y biết Ngu Thanh Thiển hiểu.
Ngu Thanh Thiển đưa tay vòng qua cổ Phong Thần như đứa trẻ vô lại khi còn nhỏ, thâm ý hỏi ngược lại: "Vậy huynh có làm thế không?"
Ngu Thanh Thiển cũng không nói rõ làm thế là làm gì, nàng biết Phong Thần hiểu.
"Không." Phong Thần bật cười, bàn tay ôm Ngu Thanh Thiển siết c.h.ặ.t lại.
Ngu Thanh Thiển biết câu “không” này của Phong Thần nghĩa là vĩnh viễn sẽ không phản bội mình, trong lòng như có ánh dương chan hòa ấm áp.
"Huynh không làm vậy nên ta không sợ." Ngu Thanh Thiển tựa vào vai Phong Thần thong thả nói.
Huynh sẽ không phản bội ta, nên ta không sợ để lộ bí mật của mình trước mặt huynh, bởi vì ta tin tưởng huynh.
Phong Thần cảm thấy đây là câu nói hay nhất mà y từng được nghe, điều này đại diện cho sự tin tưởng toàn tâm toàn ý của Ngu Thanh Thiển.
Y đưa tay vuốt mái tóc dài của Ngu Thanh Thiển, trong đôi mắt lạnh lùng tỏa ra ánh sáng khác thường, dịu dàng và yên tĩnh.
Ngu Thanh Thiển ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tuấn tú như tranh vẽ của Phong Thần, càng nhìn càng thấy đẹp, không nhịn được c.ắ.n nhẹ cằm y: "Huynh không hỏi ta tinh hạch này từ đâu mà có sao?"
Cơ thể Phong Thần cứng lại, rồi lại thả lỏng ngay lập tức, trái tim vì cú c.ắ.n nhẹ vừa rồi mà đập càng lúc càng nhanh.
"Không hỏi, muội vui là được."
Bất kể Ngu Thanh Thiển làm gì, y cũng sẽ không truy hỏi quá trình, chỉ cần nàng an toàn vô sự, vui vẻ là được.
Ngu Thanh Thiển phát hiện Phong Thần là một nam t.ử rất tinh tế từ trong ra ngoài, nàng rất thích điểm này của y, không dùng lời nói để hứa hẹn, chỉ dùng hành động để bày tỏ.
Nếu Phong Thần thật sự truy hỏi lai lịch của những tinh hạch cao cấp này, nàng cũng không biết phải mở lời thế nào.
"Vậy huynh hãy cố gắng nâng cao tu vi lên Linh Tướng trong thời gian lên đường đi." Ngu Thanh Thiển nép trong lòng Phong Thần ung dung nói.
Phong Thần gật đầu: "Ừm, có những tinh hạch này, ba ngày nữa ta có thể thăng cấp rồi."
Sự tin tưởng của Ngu Thanh Thiển khiến lòng y như có một dòng sông ấm áp chảy qua, trên thế giới này cũng chỉ có nàng mới quan tâm mình một cách tinh tế như vậy.
Lúc nhỏ cơ thể y vì sự ăn mòn của độc tố mà vô cùng yếu ớt, tâm trạng cũng tương đối u ám, Ngu Thanh Thiển bèn kéo y đi ngâm suối nước nóng, đi lên núi cảm nhận tiếng chim hót hoa thơm, đi nếm thử các loại mỹ vị, giúp y cảm nhận được trên đời này còn có rất nhiều thứ tốt đẹp.
Ở bên Ngu Thanh Thiển, y rất thoải mái vui vẻ, cũng rất ấm áp.
