Kiêm Thiêu: Một Giấc Phù Hoa - Chương 4
Cập nhật lúc: 02/07/2026 02:03
Mọi thứ như thể sụp đổ ngay tức khắc. Cứ ngỡ sắp phải va đầu đến vỡ trán chảy m.á.u, thì bỗng truyền đến một mùi hương bách thanh tịnh, một bàn tay vững chãi kịp thời đỡ lấy ta. "Thí chủ, xin hãy cẩn trọng..."
19
Ta ngẩng đầu nhìn người trước mắt. Đó là một vị tăng trẻ, nốt ruồi giữa lông mày thanh thoát, phong thái như ngọc như sứ, thanh quý vô ngần. Từ phía xa, một tiểu sa di tay cầm liềm cắt cỏ hớt hải chạy lại: "Sư thúc! Trong bái thiếp có kẹp thư tín, người đọc đến mức quên cả cắt cỏ, sao lại đi vội vàng thế này! Người nói mỗi ngày khóa lễ của người rất nhiều, làm không hết là tuyệt đối không tiếp khách mà!"
Đôi mắt ta khẽ mở to. Gương mặt vị tăng như ngọc bỗng nhuốm một lớp sương hồng nhạt. Chàng ấy buông tay, lùi lại vài bước. "Lục Dã, hân hạnh được gặp Tạ tiểu thư."
Ta hành lễ khách sáo, nhưng luôn thấy có gì đó sai sai. Tiểu sa di đứng bên cạnh lẩm bẩm: "Tạ phu nhân đã gả làm thê t.ử người ta rồi, sao lại gọi là Tạ tiểu thư? Hôm nay sư thúc thật kỳ lạ, không những mất lễ tiết mà đến cả pháp hiệu của mình cũng không gọi."
Nghe vậy, da mặt ta bất giác nóng bừng. À, hóa ra là vậy. "Tạ tiểu thư" là cách gọi khi ta còn ở khuê phòng. Còn "Lục Dã" chính là tục danh của chàng ấy. Ta chắn trước mặt tiểu sa di, mỉm cười rạng rỡ, lên tiếng thăm dò: "Đại bá, liệu chúng ta trước đây đã từng gặp nhau chưa?"
Lục Dã mím môi, trong mắt hòa trộn nhiều cung bậc cảm xúc khó tả: có hoài niệm, có thất vọng, có ảo não, và cả sự thanh thản khi tìm lại được thứ đã mất. Hồi lâu sau, chàng ấy lắc đầu: "Chỉ là thần giao cách cảm, chưa từng gặp mặt."
20
Lục Dã theo ta hoàn tục. Ta chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện lại thuận lợi đến thế, cho đến tận khi đưa chàng ấy về Tùng Hạc đường, bước chân ta vẫn còn bay bổng. Tổ mẫu vốn là người không lộ vui buồn, vậy mà thấy Lục Dã liền xúc động rơi nước mắt: "Tốt, về là tốt rồi, Lục gia có người nối dõi rồi!"
Chưa nói chuyện được bao lâu, Lục Dự An đã hằm hằm dẫn Tạ Thư xông vào. Hắn cảm nhận được mối đe dọa. Dù sao trước đây Hầu phủ chỉ còn lại mình hắn, nên hắn luôn độc đoán, ngang ngược. Nay Lục Dã trở về, đồng nghĩa với việc tước vị Tĩnh Viễn Hầu đã có thêm một kẻ tranh đoạt. Để khẳng định địa vị của mình, Lục Dự An đ.á.n.h cược một ván bài liều. Hắn ném cho ta một cái nhìn "tự lo lấy mình" rồi quỳ sụp xuống: "Tổ mẫu, huynh trưởng hôm nay hoàn tục trở về là chuyện đại hỷ. Tôn nhi muốn thêm chút hỷ khí cho huynh ấy, để mọi việc sau khi hoàn tục của huynh ấy được thuận buồm xuôi gió. Tôn nhi nguyện rước A Thư vào phủ ngay bây giờ, coi như là cầu phúc cho huynh trưởng!"
Giọng hắn vang dội, nhưng ánh mắt lại như móc câu, như muốn khoét ra từ ta một sự cam chịu. Tạ Thư quỳ bên cạnh, lệ rơi đầy mặt nhưng vẫn không quên ném cho ta cái nhìn khiêu khích. "Cầu xin Tổ mẫu thành toàn cho Lục lang!"
Trông họ giống hệt một đôi uyên ương khốn khổ bị chia rẽ. Họ chắc mẩm thắng lợi đã nắm chắc trong tay, mọi chuyện sẽ diễn ra đúng như dự đoán: Ta sẽ kinh hồn bạt vía, quỳ rạp cầu xin được làm thiếp. Chỉ tiếc, ta nhất định phải khiến họ thất vọng. Tổ mẫu lần chuỗi hạt, lười biếng nhướng mí mắt: "Tạ Thư có thể vào Hầu phủ, nhưng không thể làm chính thất. Chủ mẫu Hầu phủ tuyệt đối không thể là một nữ nhân đã từng bị hưu, chỉ có thể làm thiếp!"
Nụ cười vừa hé mở trên môi Tạ Thư bỗng cứng đờ. Nàng ta ngã ngồi xuống đất như mất hồn. Lục Dự An thì ngược lại, hắn dường như trút được gánh nặng: "Nếu Tổ mẫu đã nói vậy..."
Không đợi hắn nói hết, Tổ mẫu đã ra lệnh "mời" Tạ Thư ra ngoài. Nói là "mời", thực chất là đuổi. Mấy bà t.ử thô kệch mặc kệ Tạ Thư vùng vẫy, ném nàng ta ra khỏi cửa. Lão phu nhân nhấp ngụm trà, nhìn Lục Dự An đang thấp thỏm, ánh mắt sắc như d.a.o: "Sau này Kiều nha đầu vẫn là thê t.ử trên danh nghĩa của con, nhưng trong bóng tối —— nó là TẨU TẨU của con!"
Lục Dự An trợn tròn mắt, kinh hãi đứng bật dậy: "Con không đồng ý ——!"
21
Tổ mẫu đập mạnh xuống bàn, khiến chén trà rung lên bần bật: "Không đồng ý cũng phải đồng ý! Chẳng phải con chán ghét Kiều nha đầu, hai đứa nhìn nhau chỉ thấy chướng mắt sao? Ta đây là đang thành toàn cho các con!"
Lục Dự An run rẩy cả người: "Chuyện này... chuyện này trái với lương thường, không hợp luân lý!"
Tổ mẫu phẩy tay, lấy bản mạch án ném xuống trước mặt Lục Dự An: "Kiều nha đầu đã vì con mà tìm lanh trung xem bệnh, con có bệnh kín, e là không thể có con nối dõi. Lão thân làm vậy là để giữ thể diện cho con, cũng là để Hầu phủ có người kế vị!"
Lục Dự An bị tin dữ này đ.á.n.h cho choáng váng, hắn nhìn ta đầy cầu khẩn: "A Kiều, nàng nói... nói cho ta biết, tất cả đều là giả đúng không? Chỉ vì nàng hận ta nên mới bịa ra lời nói dối này thôi đúng không?"
Khóe môi ta nhếch lên một độ cong lạnh lẽo, lời nói tàn nhẫn vô tình: "Cứ mời phủ y đến bắt mạch vài lần, tự nhiên sẽ rõ trắng đen thôi!"
22
Phủ y lắc đầu thở dài. Lục Dự An mặt xám như tro, ngã quỵ xuống đất. Hắn nhìn ta, rồi lại nhìn Lục Dã, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở Tổ mẫu, nước mắt dàn dụa, điên cuồng dập đầu: "Tổ mẫu, tôn nhi không nạp Tạ Thư nữa, tôn nhi không nạp nữa đâu. Cầu xin người thu hồi mệnh lệnh, người để tôn nhi nhìn thê t.ử mình tằng tịu với huynh trưởng, người muốn lấy mạng con sao!"
Ánh mắt Tổ mẫu đanh lại, bà ném chén trà xuống trước mặt hắn: "Con đòi hưu thê, náo loạn đến mức ai ai cũng biết, ép Kiều nha đầu vào đường cùng. Hiền thê như vậy mà con đối xử chí ít cũng phải có chút 'lòng người'! Ta đã giữ thể diện cho con, để con không trở thành trò cười cho giới sĩ phu Biện Kinh, con còn muốn thế nào nữa? Chuyện này... không có đường lui!"
Lục Dự An thần trí tan nát, mặc kệ những mảnh sứ vỡ dưới đất, hắn bò đến bên ta, níu lấy gấu váy, ánh mắt t.h.ả.m thiết: "A Kiều, trước đây là ta không tốt, là ta không biết nặng nhẹ. Cầu xin nàng, cầu xin nàng đừng đối xử với ta như vậy!"
Chưa đợi ta lên tiếng, Lục Dã đã vung chân đá văng hắn ngã ngửa ra sau. Chàng ấy nhìn chằm chằm Lục Dự An, giọng nói đanh thép nhưng chứa đựng một sự sảng khoái kín đáo: "Lục Dự An! Ngươi muốn dòng giống Tĩnh Viễn Hầu phủ tuyệt diệt trong tay ngươi sao!"
