Kiếm Tôn, Ngài Nhìn Nhầm Người Rồi! - Chương 113
Cập nhật lúc: 10/04/2026 04:09
“Lạc Điểm Điểm loanh quanh lòng vòng trên Huyền Tiêu Phong.”
Trái lại thật sự để nàng tìm được nơi có thể gửi đồ.
Nơi này là “Phong Trì Thự".
Bên trong nuôi dưỡng một số yêu thú bay, ngoài việc cung cấp cho tông môn tiến hành giao dịch hàng hóa nội ngoại.
Cũng có nghiệp vụ gửi đồ cho đệ t.ử tông môn.
Lại móc từ trong túi ra mười lăm khối hạ phẩm linh thạch.
Sư huynh đối diện nhận lấy xong,
“Yên tâm, sẽ đưa đồ của muội đến nơi an toàn!"
Thiếu nữ gật đầu.
Thế là, sau khi làm xong mọi việc.
Lạc Điểm Điểm vốn dĩ còn muốn chạy tới Huyễn Yêu Tháp luyện tập một chút.
Nhưng hiện tại kiếm của nàng vẫn chưa xong, cho nên chỉ có thể thôi.
Thành thành thật thật vác Tiểu Hỏa về Kiếm Phong tu luyện.......
Trên Kiếm Phong.
Từ xa đã nhìn thấy nam nhân đang uống trà dưới tàng cây.
Lạc Điểm Điểm thấy thế, chuẩn bị về phòng.
Lục Vô Hối vén mí mắt nhàn nhạt quét qua một cái.
“Đứng lại."
Giây tiếp theo, Lạc Điểm Điểm bị buộc phải dừng bước.
Tiểu Hỏa trên đầu lúc này đang tò mò thò đầu ra, nhìn đối phương.
Thế là Lạc Điểm Điểm đành phải xoay người đi tới bên cạnh nam nhân.
Hít sâu mỉm cười, “Chưởng môn có gì dặn dò không ạ?"
“Sáng nay đã đi đâu?"
Lục Vô Hối đặt chén trà xuống mở miệng.
Lạc Điểm Điểm:
???
Thầm nhăn mày, sao nàng đi đâu cũng phải quản?
Nhưng vẫn thành thật trả lời, “Đi sửa kiếm và bán đồ ạ."
Nam nhân nghe vậy, im lặng hồi lâu.
Tiểu Hỏa lén lút đ-ánh giá nam nhân.
Nam nhân này......
Giống y hệt người nó nhìn thấy trong viên châu kia!
Lúc nó hấp thụ năng lượng của viên châu đó, trong não bỗng nhiên hiện thêm một đoạn ký ức.
Trong sương khói ngập trời, một bóng dáng giao long xuyên thoi ở bên trong.
Trong mây mù ảo tượng mọc lên san sát, cảnh tượng hải thị thận lâu lờ mờ hiện ra.
Ánh trắng loé lên, nam nhân mang theo kiếm phá sương mù mà đến, tìm được chính xác con giao long kia.
Trường kiếm lướt qua.
Tiểu Hỏa tức khắc hóa thân thành con giao long đó, cứ thế nhìn kiếm hướng về phía nó mà đến!
Nó tức khắc bị kinh tỉnh, mới thoát ra khỏi vỏ trứng.
Cẩn thận nhìn nam nhân, lại phát hiện đối phương uy áp cực độ như biển sâu.
Nó căn bản nhìn không thấu!
Lúc này nam nhân nhận ra điều gì đó, liếc nó một cái.!!!
Thật đáng sợ anh!
Tiểu Hỏa tức khắc rúc đầu vào trong đầu Lạc Điểm Điểm.
Run lẩy bẩy.
“Hôm nay cứ thế đi, từ ngày mai, buổi sáng tới đây luyện kiếm."
Tầm mắt nam nhân rời khỏi người nó nhàn nhạt mở miệng.
Lúc này Lạc Điểm Điểm nghe vậy chớp chớp mắt.
Lục Vô Hối nhìn biểu tình của nàng, tức khắc hơi cau mày.
Quả nhiên lại quên rồi.
“Ngày đó ta đã nói trở về sẽ dạy ngươi luyện kiếm."
Ồ ồ!
Nhớ ra rồi.
Là chuyện trước khi đi Hoả Viêm Hỏa Sơn.
Nhưng Lạc Điểm Điểm vừa mới hưng phấn lên, lại ỉu xìu xuống,
“Nhưng hiện tại kiếm của muội còn chưa......"
“Mộc kiếm."
Lạc Điểm Điểm có chút ngượng ngùng.
Thanh kiếm gỗ nhỏ của nàng đã sớm sau khi đổi sang kiếm sắt, liền mang đi nhóm lửa rồi.
Ước chừng hiện tại vẫn còn ở trong đống tro dưới bếp lò kia.
“Kiếm gỗ muội vứt rồi......"
Mới khắc không lâu đâu, hay là quá hai ngày nữa hãy luyện?
Liếc trộm nam nhân một cái.
Lục Vô Hối:
......
Nhìn một người một thú cùng một biểu tình.
Nhất thời không biết nên nói cái gì.
Linh khí màu xanh lam giữa các ngón tay bay ra.
Một đoạn cành cây trên cây bị cắt đứt một cách vô hình, rơi vào trong tay hắn.
“Luyện kiếm ở lòng ngươi, không ở kiếm."
Nghe lời nam nhân nói xong, Lạc Điểm Điểm nhìn đoạn cành cây trong lòng bàn tay hắn.
Mặt cắt nhẵn nhụi, thẳng tắp thon dài.
Nhận lấy đoạn cành cây trong tay hắn.
Thế là Lạc Điểm Điểm chỉ có thể ngoan ngoãn gật gật đầu, đồng ý, “Được ạ."
Không còn ý kiến nào khác.
“Thứ này cho nó."
Đúng lúc này, trong tay Lục Vô Hối xuất hiện một thứ tỏa ra ánh sáng ngũ sắc rực rỡ.
Lạc Điểm Điểm nhìn, dường như là một mảnh vảy?
Thấy đối phương nói với Tiểu Hỏa trên đầu nàng.
Thế là nàng xách Tiểu Hỏa trên đỉnh đầu xuống.
Thấy nó còn dùng đôi tay nhỏ mập mạp muốn che mắt, Lạc Điểm Điểm bật cười,
“Làm cái gì vậy, cho ngươi đồ tốt đấy!"
Tiểu Hỏa lúc này mới sợ sệt mở mắt.
Lục Vô Hối ấn mảnh vảy lên trán nó.
Liền thấy mảnh vảy đó sau khi chạm vào da nó.
Cứ như vậy lặng lẽ dung nhập vào trong c-ơ th-ể nó.
Tiểu Hỏa tức khắc chỉ cảm thấy c-ơ th-ể mình lành lạnh, đặc biệt là cái đầu.
“Chưởng môn đây là?"
Lạc Điểm Điểm tò mò hỏi.
“Hộ Tâm Lân của Thận Yêu, có thể bảo vệ tính mạng nó."
Lạc Điểm Điểm:
???
Cái gì cơ, bảo vệ tính mạng nó?
Tiểu Hỏa này hiện tại có thể có nguy hiểm gì chứ?
“Là chuyện của chính nó, ngươi không giúp được nó."
Để lại một câu không hiểu thấu, Lục Vô Hối không giải thích thêm nữa.
Gì chứ......
Nói chuyện được một nửa lại không nói hết, quả thật là treo lòng người ta!
Lạc Điểm Điểm chỉ có thể cùng Tiểu Hỏa mắt to trừng mắt nhỏ.
“Đi làm đồ ngọt."
“Ồ....."......
Trong căn nhà gỗ đêm khuya.
Trên giường, một người một thú đang ngủ ngon lành.
Lúc này theo nhịp thở của thiếu nữ.
Hỏa linh khí và mộc linh khí nhạt nhòa quanh thân nàng, dưới sự vận chuyển của song đan trong c-ơ th-ể, đang từ từ hội tụ vào trong đan điền.
Mà tiểu thú bên cạnh vốn dĩ đang nhếch miệng ngủ say sưa.
Bỗng nhiên, lông mày nó nhíu lại, dường như là rơi vào ác mộng nào đó.
Chương 140 Tiểu Hỏa phiêu lưu ký!
Lúc này trong cảnh quang hỗn độn, Tiểu Hỏa chậm rãi mở ra một khe mắt.
Nhìn thấy xung quanh mờ mịt tất cả, dường như bị sương mù bao phủ.
Nó sau đó mở to hai mắt, nhìn bốn phía một chút.
“Anh anh???"
Nó không phải đang ngủ sao???
Tìm kiếm bốn phía một lát, lại phát hiện trong không gian rộng lớn chỉ có một mình nó.
Đây là nơi nào, cái nữ nhân xấu xa kia đâu?
Không phải là nàng không cần nó nữa, mới vứt nó vào đây chứ!
Oa oa oa!
“Hống ——"
Bỗng nhiên, từ nơi không xa trong thế giới hỗn độn truyền đến một tiếng gầm rống!
Tiểu Hỏa tức khắc tinh thần chấn động, lập tức cảnh giác nhìn về phía xa.
Lúc này trong sương mù xung quanh, dường như đang bơi lội một bóng dáng hình dài thần bí.
Đối phương đang không ngừng từ trong sương mù tiến về phía Tiểu Hỏa.
Tiểu Hỏa lúc này căng thẳng đến mức c-ơ th-ể hơi hơi run rẩy.
Bởi vì nó có thể cảm nhận được bóng dáng kia tản ra hơi thở cường đại.
“Hống ——"
“Ha ha ha, thật sự là không ngờ tới, có một ngày ta còn có thể đợi được cơ hội thức tỉnh!"
Tiểu Hỏa nghe tiếng gầm rống đang tiến lại gần mình.
Kinh ngạc phát hiện mình thế mà có thể hiểu được đối phương đang nói cái gì!
Đúng lúc này, bóng dáng kia xuất hiện ở trước mặt Tiểu Hỏa.
Thận Yêu đang xoay quanh chuyển động xung quanh Tiểu Hỏa.
Thân hình nó toàn thân bao phủ lớp vảy màu vàng sẫm, lấp lánh hào quang.
Mà phần lưng nó thì mọc từng chùm bờm màu xanh lá tươi sáng, như phỉ thúy lấp lánh sinh huy.
Những sợi râu rồng dài kia theo sự d.a.o động của luồng khí tự do nhảy múa trong không trung.
Một đôi đồng t.ử dựng đứng như chuông đồng, lúc này trong sự nguy hiểm lại xen lẫn một tia nghi hoặc khó có thể nắm bắt.
Nó nhìn Tiểu Hỏa trước mắt, nhíu mày có chút ghét bỏ nói,
“Một con Viêm Tinh thực lực nhỏ yếu như thế, thế mà có thể nhận được Thận Châu của ta?"
Tiểu Hỏa nghe vậy tức khắc có chút nhảy dựng,
“Anh anh anh ——"
Nói ai thế, ngươi mới nhỏ yếu!
Một tên gia hỏa chẳng có lễ phép gì cả!
Tiểu Viêm Tinh trực tiếp không khách khí vươn tay chọc chọc bóng dáng trước mắt.
“Đừng dùng cái bàn tay bẩn thỉu của ngươi chạm vào ta!"
Đối phương dường như giống như bị mạo phạm vậy!
Trực tiếp lùi lại một bước.
Tức khắc trợn mắt, một vẻ uy nghiêm chấn nộ.
Tiền đề là ——
Xì.
Tiểu Hỏa chẳng thèm để ý bay lên phía trước tiếp tục chọc chọc nó.
Vừa nãy nó nhìn trong sương mù, còn tưởng rằng tên này có thể to lớn nhường nào chứ!
Còn lo sợ như vậy, kết quả bây giờ nhìn lại.
Thế mà còn nhỏ hơn cả nó!
Chỉ thấy nhìn từ đằng xa.
Trước mặt Tiểu Viêm Tinh to bằng cái đầu, chỉ có một con rắn nhỏ màu vàng xanh đang xoay quanh bơi lội.
“Anh anh."
Còn chưa to bằng cái đuôi của nó, mà đã dám kiêu ngạo như vậy?
Lúc này, Thận Yêu thấy Viêm Tinh nhỏ yếu này thế mà dám sờ soạng trên dưới nó.
Khóe miệng phác họa ra một nụ cười lạnh, yếu thì yếu một chút.
Chỉ cần có thể sống lại là được!
“C-ơ th-ể này là của ta rồi!"
Chỉ thấy cái bóng hình kia tức khắc hóa thành một đạo lưu quang màu vàng, trực tiếp b-ắn về phía đầu Tiểu Hỏa!
Tiểu Hỏa phản ứng nhanh nhạy, vừa định một tát tát bay nó.
Nhưng ngặt nỗi đối phương cứ như một con chạch vậy, trực tiếp nương theo cánh tay nó xoay một vòng, quấn lên người.
Tiểu Hỏa trợn to mắt, liền cảm thấy giữa lông mày mình một trận đau nhói.
“Ha ha ha ha ——"
Vẫn là ta cao tay hơn một chút!
Một con phế vật đạo hạnh nông cạn, còn muốn đấu với nó sao!
Thận Yêu lúc này xoay quanh trong thức hải của Tiểu Hỏa.
Ánh mắt tàn nhẫn.
Đợi nó tái hiện thế gian, dốc lòng tu luyện, ngàn năm sau lại báo mối thù một kiếm năm đó!
Tên kiếm tu ch-ết tiệt kia, ngươi đợi đó cho ta!
Thận Yêu tức khắc giải phóng năng lượng toàn thân, chuẩn bị chiếm cứ phương thiên địa này, tiến hành đoạt xá!
Tiểu Hỏa lúc này ôm đầu, trong đầu truyền đến từng trận đau đớn chạm đến linh hồn, làm cho nó đau đớn lăn lộn quay cuồng!
“Ha ha ha ha!"
“Phế vật nhỏ vừa nãy ngươi chẳng phải rất đắc ý sao!
Bây giờ sao lại có bộ dạng này hả?"
