Kiếm Tôn, Ngài Nhìn Nhầm Người Rồi! - Chương 122
Cập nhật lúc: 10/04/2026 04:12
“Từ trước đến nay, sư tôn không lên tiếng, nàng cũng không dám đưa ra nghi vấn.”
Rất nhiều lúc, các trưởng lão ở Sương Tuyệt phong cũng không ngừng hỏi nàng.
Rốt cuộc khi nào chưởng môn mới công bố thân phận của nàng.
Nhưng chính Sở Nghi cũng không rõ ràng.
Kết quả ngay vào lúc này, sư tôn rốt cuộc đã mở miệng.
Đợi nàng đạt tới Kim Đan, liền sẽ cử hành điển lễ thu đồ!
Sở Nghi bị niềm vui bất ngờ nện trúng, nhất thời vậy mà không biết nên biểu hiện ra sao.
“Nếu không có việc gì khác, liền lui xuống đi."
Lục Vô Hối đạm thanh nói.
“Vâng, sư tôn."
Sở Nghi vội vàng cung kính hành lễ.
Nhìn bóng lưng đối phương rời đi, trong mắt Lục Vô Hối hiện lên một tia sâu thẳm.......
Hai ngày thời gian thoáng qua như mây khói.
Trên quảng trường diễn võ lại đầy ắp đệ t.ử các phương.
“Oa, thật đông người nha!"
Thiệu Tiểu Linh cảm thán nói.
Lạc Điểm Điểm nhìn quanh khán đài một vòng, cũng tán đồng gật gật đầu.
Mặc dù sơ khảo đã kết thúc, nhưng hiện tại số người trên khán đài trái lại càng trở nên nhiều hơn!
Mọi người đều muốn tới xem náo nhiệt.
Dù sao tỉ thí của hai trăm tên đệ t.ử đứng đầu, mức độ tinh thải kia tăng lên không chỉ là một chút xíu.
Nếu như giống như sơ khảo trực tiếp bị miểu sát, hay là gà mờ mổ nhau, thì còn có gì đáng xem?
Tất nhiên phải là những chiêu kiếm nhiệt huyết qua lại, mới càng khiến người ta hưng phấn.......
Rất nhanh, cảnh tượng trên quảng trường diễn võ liền một lần nữa biến ảo.
Tiếng ầm ầm vang lên, giống như đất rung núi chuyển.
Chỉ có tám cái tỉ võ đài xuất hiện ở giữa, mỗi cái đều để lại bãi đất trống đủ rộng rãi.
Lần này liền tùy ý cung cấp cho các đệ t.ử tự do phát huy, hoàn toàn không cần bó tay bó chân!
Từ đó có thể thấy được, hàm lượng vàng của lần tỉ thí này.
Hai trăm người, cuối cùng sẽ quyết ra hai mươi tư cường, tiến hành trận chung kết cuối cùng.
Như vậy có nghĩa là mỗi người ít nhất phải đ-ánh ba vòng.
Sau đó còn có tổ kẻ bại tiến hành xếp hạng, chung kết tương tự cử hành vào hai ngày sau.
Không lâu sau, bóng dáng quen thuộc lại xuất hiện ở trung tâm quảng trường diễn võ.
Khác với lúc trước, sau lưng Mạc Phàm Tinh đi theo tám bóng người.
Nhìn qua liền biết là trọng tài phụ trách tỉ thí.
Bất quá mỗi người bọn họ khí chất đều khá bất phàm, đồng phục thống nhất trên người đã hiển lộ rõ thân phận.
“Vậy mà là chấp sự?"
Lạc Điểm Điểm có chút kinh ngạc.
“Ừm ừm."
Thiệu Tiểu Linh ở một bên gật đầu, sau đó mở miệng,
“Có chấp sự canh giữ, liền có thể không cố kỵ chút nào mà sử dụng kiếm pháp, không cần lo lắng an nguy tính mạng."
Nghĩ lại cũng đúng, tỉ thí hiện tại phải kịch liệt hơn nhiều.
Lạc Điểm Điểm hiểu rõ.
Sau đó, Mạc Phàm Tinh ở giữa sân liền bắt đầu bài phát biểu kinh điển của lãnh đạo.
Đều là những lời không có dinh dưỡng, Lạc Điểm Điểm nghe mà buồn ngủ.
Một hồi lâu sau, đối phương mới dứt lời, bóng dáng phiêu nhiên rời đi.
Lúc này, đại tỉ thí của hai trăm người này mới chính thức kéo màn che.
Lệnh bài trong tay Lạc Điểm Điểm lập tức hơi nóng.
Một chữ “Ngũ" thật lớn hiện lên ở phía trên.
Nàng vậy mà là đợt đầu tiên?
“Nhanh như vậy."
Thiệu Tiểu Linh đều không phản ứng kịp.
Vừa mới mở màn đã lên sân?
Mặc dù chưa chuẩn bị tâm lý, nhưng Lạc Điểm Điểm chút nào không hoảng hốt.
An ủi Thiệu Tiểu Linh một chút, liền trực tiếp động thân tiến về tỉ võ đài.
Thiệu Tiểu Linh trực tiếp ôm lấy Tiểu Hỏa, một người một thú căng thẳng nhìn bóng lưng Lạc Điểm Điểm.
Mở màn ngàn vạn lần đừng gặp phải đối thủ quá khó nhằn!......
Lạc Điểm Điểm nhẹ đạp mặt đất, nhìn về phía người tới.
Trong nháy mắt không nhịn được nhướng mày.
Cơ chế ghép cặp phát huy tác dụng rồi?
Sao người quen lại tụ tập đến đây hết vậy!
Rõ ràng đang là tiết trời cuối đông đầu xuân, đối phương lại mặc một thân áo sát nách gọn gàng.
Trực tiếp lộ ra cơ bắp cuồn cuộn, toàn thân hiện ra cảm giác sức mạnh bùng nổ.
“Vậy mà là Triệu Dật, có kịch hay để xem rồi!"
“Ta lại cảm thấy dựa vào thực lực lúc trước của muội t.ử này, trái lại có thể chống lại hắn một hai nha!"
“Dẹp đi, đụng phải tên điên của Lôi Âm phong, thật không biết Thanh Phong kiếm của nàng làm sao chống đỡ được."
Lúc này người trên khán đài thấy thế, tiếng chậc lưỡi không ngừng truyền ra.
Sau đó nhìn sự chênh lệch to lớn về vóc dáng của đôi bên, đều nhịn không được lắc đầu.
Họ thừa nhận Lạc Điểm Điểm trong những trận đối chiến trước đó xác thực có chút thực lực.
Nhưng trước sự chênh lệch thực sự như thế này, cán cân trong lòng họ vẫn nghiêng lệch.
Các phong ai mà không biết, Triệu Dật này quả thực là một tên điên không sợ ch-ết, quyền quyền đến thịt!
Triệu Dật nhìn thiếu nữ đi tới, trước là hơi nhíu mày, sau khi nhìn rõ mặt đối phương.
Ánh mắt lập tức tràn đầy sắc bén.
Đột nhiên từ phía sau rút ra một thanh cự kiếm, vô cùng nặng nề, giống như nặng ngàn cân.
Lạc Điểm Điểm giật giật khóe miệng.
Không hổ là Lôi Âm kiếm, thật hoang dã.
Lôi Âm kiếm kiêm cố cả thể tu và kiếm tu, trái lại vô cùng phù hợp với người trước mắt.
Bá khí lẫm liệt, khí thế bức người.
“Món nợ Bạch Linh Quả ngày đó, liền tính toán ngay bây giờ đi."
Giọng nói thô kệch, đối phương trực tiếp giơ kiếm trong tay chỉ về phía Lạc Điểm Điểm.
Lạc Điểm Điểm nhướng mày, hóa ra lúc đó từ bí cảnh đi ra, đối phương liền nhìn ra là nàng rồi.
“Thật là làm khó ngươi, đến tận bây giờ còn đối với ta niệm niệm không quên."
Lạc Điểm Điểm đấu mồm, đồng thời cũng rút ra tiểu hắc kiếm của mình.
Triệu Dật không nói, không hề để ý.
Hắn chuẩn bị dùng thanh kiếm trong tay để thanh toán, chứ không phải dùng miệng.
Theo một tiếng lệnh hạ của trọng tài.
Trong sự chú mục của vạn người.
Bóng người đối diện giống như một con cự thú nhào tới.
Trên thân kiếm khổng lồ hiện lên những tia điện xèo xèo.
Sức mạnh thật cường đại!
Sức mạnh đủ cường đại, thậm chí có thể che lấp đi một chút sơ hở.
Nhưng thiếu nữ giơ hắc kiếm trong tay lên.
Vậy mà là trực tiếp đối chiêu tới!
“Nàng ta điên rồi sao?
Vậy mà dám chính diện đối đầu với Lôi Âm kiếm!"
Khán giả trên khán đài thấy vậy, nhao nhao trợn mắt hốc mồm.
Uy lực bạo ngược như Lôi Âm kiếm, kiếm chiêu tầm thường làm sao có thể chống chọi lại được!
Một số người thậm chí đều lười xem tiếp, dường như đã thấy được kết cục.
Nào ngờ——
Ngay khi thanh kiếm tỏa ra lục quang trong tay thiếu nữ chuẩn bị chạm vào tia điện tàn phá của đối phương.
Lại đột nhiên xoay chuyển thân kiếm, cạnh kiếm va chạm cọ xát ra hỏa hoa để tiết lực.
Cứ như vậy cứng rắn đem kiếm chiêu hoang dã trực tiếp dẫn đi chệch hướng!
Mà thiếu nữ thì thừa cơ nghiêng người, lướt qua kiếm của đối phương, đ-âm về phía tay hắn.
Triệu Dật hai mắt ngưng tụ, lập tức phản ứng lại.
Thu kiếm về, chắn lấy một kiếm này của nàng.
Chỉ xoay chuyển nhẹ nhàng như vậy?
Vậy mà hóa giải được thế công của Triệu Dật!
Mọi người đều kinh hãi, ai có thể ngờ tới lại là kết cục như vậy!
Đây là “Giao kiếm" trong các chiêu kiếm cơ bản, thân kiếm xoay tròn chuyển động, hóa giải thế công của đối thủ.
Lạc Điểm Điểm thầm hô đáng tiếc.
Lúc nàng lên đài, liền nhìn ra sự khinh thị của đối phương.
Vốn nghĩ thừa dịp này, có thể nhẹ nhõm hạ gục hắn.
Nào ngờ nàng vẫn là xem nhẹ thực lực của hai trăm người đứng đầu.
Vậy mà phản ứng nhanh như vậy!
Lúc này trong mắt Triệu Dật hơi ngưng lại, tia khinh thị không dễ phát hiện kia đã tan biến không còn dấu vết.
Thay vào đó là ánh mắt nhìn chằm chằm vào nàng.
Khó giải quyết rồi.
Lạc Điểm Điểm thầm nghĩ trong lòng, hơi nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay, làm dịu đi cảm giác hơi tê dại.
Chương 151 Lại thắng
Lần này đối phương đã thực sự nghiêm túc rồi.
Triệu Dật cũng không ngờ tới, mình suýt chút nữa đã chịu thiệt thòi lớn.
Nhìn thiếu nữ sắc mặt không chút thay đổi trước mặt.
Nếu không phải hắn nhìn thấy trong ánh mắt đối phương, tia giảo hoạt tiềm tàng kia.
Bằng không thật sự cho rằng, đối phương là một nữ t.ử yếu đuối có thể tùy ý bị nắm thóp.
Lạc Điểm Điểm hiểu rõ, rất nhiều đệ t.ử ngoại môn cũng không biết thân phận của nàng.
Nhưng đây chính là nơi nàng chiếm ưu thế!
Có thể nhân lúc đối phương không để ý, bất ngờ chế thắng.
“Xem ra vẫn có mấy phần thực lực, thú vị."
Triệu Dật nhìn Lạc Điểm Điểm, vậy mà đột nhiên sinh ra một chút hưng phấn.
Lạc Điểm Điểm:
......
Đúng là kẻ cuồng chiến đấu!
“Vậy e là còn thú vị nhiều lắm."
Thiếu nữ cười như không cười.
Triệu Dật cười nhạo một tiếng, thân hình một lần nữa bộc phát ra.
Đệ t.ử Lôi Âm phong, danh hiệu Lôi Hùng thật sự không phải hư danh.
Khí thế hung lệ nuốt chửng sơn hà này, người bình thường chỉ nhìn thôi đã không chịu nổi.
Lúc này đối phương lại đổi một kiếm chiêu khác đ-ánh tới.
Thân kiếm kéo theo tàn ảnh tỏa ra tia điện phía sau nhanh ch.óng lao đến.
Ánh mắt Lạc Điểm Điểm hơi nheo lại, nghiêm túc tìm kiếm sơ hở của chiêu này.
“Nàng ta sao lại đứng im bất động, không phải là bị dọa sợ đến ngốc luôn rồi chứ!"
Lúc này, Diệp Khinh Nhu sau khi kết thúc trận chiến xếp hạng đang ngồi trên ghế khán giả.
Nhìn Lạc Điểm Điểm đang tỉ thí phía dưới, nhịn không được nhíu mày.
Dù sao cũng là bị đối phương đào thải, nếu lúc này Lạc Điểm Điểm bị dọa đến mức ngay cả kiếm chiêu cũng không phóng ra được.
Vậy thể diện của nàng ta cũng không biết để vào đâu.
May mắn là, ngay khi kiếm chiêu kia ập đến.
Dưới thân Lạc Điểm Điểm khẽ động, chân đạp thanh phong, lách qua bên người hắn.
Triệu Dật lập tức nhíu mày, vậy mà tránh thoát?
Chiêu này, người có thể dễ dàng tránh thoát dưới tay hắn, một bàn tay đều có thể đếm hết được.
Đại bộ phận đều là nhờ tu vi Trúc Cơ đỉnh phong mang lại sự thăng tiến về cảm giác, mới có thể làm được.
Không ngờ thiếu nữ vậy mà phong đạm vân khinh tránh thoát.
Ánh mắt Triệu Dật hơi trầm xuống, các chiêu thức hung hãn không ngừng tung ra.
Nhưng vào thời khắc mấu chốt, Lạc Điểm Điểm luôn có thể kịp thời tiến hành né tránh.
Triệu Dật nhíu mày, một lần hai lần là trùng hợp, thì còn có thể giải thích được.
Nhưng bây giờ đối phương dường như hoàn toàn nhìn thấu hắn vậy.
Một phen đ-ánh nh-au xuống, thiếu nữ cũng chỉ là vạt áo hơi dính chút bụi trần.
Chính là kiếm chiêu cứ từng lần từng lần đ-ánh hụt như vậy, cũng rất dễ khiến người ta bực bội.
“Ngươi chỉ biết trốn thôi sao?
Chẳng khác gì hành vi chuột nhắt ngày đó."
Vẫn còn niệm niệm không quên Bạch Linh Quả sao?
