Kiếp Này, Ai Ta Cũng Không Tha - 10

Cập nhật lúc: 12/09/2026 10:02

Giang Minh Châu đã c.h.ế.t.

Liễu Triêu Nguyệt mặc đồ tang, ở Hầu phủ ăn vạ gào khóc, đòi đòi lại công bằng.

Tiêu Lẫm thong thả lên tiếng:

"Tiêu Nghiệt Hằng là con trai của bản Hầu, hắn làm ra hành vi súc sinh như thế này, bản Hầu đương nhiên sẽ không dung thứ. Đã bắt hắn lại, giao cho phủ Kinh Triệu Doãn, xử lý theo luật pháp."

Giang Sùng Sơn đứng bên cạnh, xoa xoa tay, ánh mắt đảo liên hồi:

"Nhưng mà người c.h.ế.t không thể sống lại. Minh Châu dù sao cũng là ngọc quý trên tay của Giang gia chúng ta..."

Ý trong lời nói là, phải thêm tiền.

Tiêu Lẫm cũng nghe hiểu.

Hắn đặt chén trà xuống, chắp tay về phía cha ta:

"Giang đại nhân yên tâm, bản Hầu sẽ lập con của Thanh Ngô làm Thế t.ử, thừa kế tước vị. Ngoài ra bản Hầu đã tiến cử với Thánh thượng, không lâu nữa, Giang đại nhân có thể bước chân vào Bộ Hộ."

Mắt Giang Sùng Sơn lập tức sáng rực lên.

Cái này so với những lợi ích Giang Minh Châu còn sống có thể mang lại cho hắn, nhiều hơn gấp mười lần!

"Hầu gia anh minh!"

Cột sống Giang Sùng Sơn gập xuống, trên mặt tràn ngập nụ cười nịnh bợ:

"Là do Minh Châu tự mình phúc mỏng, không trách được người khác!"

Liễu Triêu Nguyệt không thể tin nổi nhìn hắn:

"Giang Sùng Sơn! Cái đồ không có lương tâm nhà ông! Đó là đích nữ của ông đấy! Là giọt m.á.u ruột thịt của ông đấy! Ông cứ thế mà bán đi sao?!"

Chát!

Giang Sùng Sơn vung tay tát một phát, đ.á.n.h Liễu thị lảo đảo ngã xuống đất.

Hắn chỉ tay vào bà ta, đàng hoàng trịnh trọng:

"Câm miệng! Thanh Ngô cũng là đích nữ của ta! Là phu nhân của Hầu phủ! Bà điên điên khùng khùng thế này, là muốn hại c.h.ế.t cả Giang gia chúng ta sao?"

Giang Sùng Sơn quay đầu nhìn Tiêu Lẫm, lưng gập xuống gần như dán sát mặt đất:

"Hầu gia yên tâm, tiện nội vì mất con gái mà đau đớn quá độ, mất đi trí khôn. Hôm nay ta sẽ đưa bà ta ra biệt viện tịnh dưỡng, tuyệt đối không để những lời điên khùng của bà ta làm bẩn sự thanh tĩnh của Hầu phủ."

Tiêu Lẫm khẽ gật đầu:

"Nhạc phụ đại nhân, thật là thấu tình đạt lý."

Ngay đêm đó Liễu Triêu Nguyệt bị nhét vào xe ngựa, đưa ra biệt viện ngoại thành tịnh dưỡng.

Một tháng sau, Liễu Triêu Nguyệt 【qua đời vì bệnh tật】.

Là do ta ra tay.

Ta biết. Giang Sùng Sơn sẽ không thể làm gì được ta đâu.

Hắn từ trước đến nay chỉ biết đến lợi ích, không nhận người thân.

Giống như kiếp trước, hắn ngầm đồng ý cho Liễu Triêu Nguyệt hại c.h.ế.t mẹ ta, nhưng lại không rơi lấy một giọt nước mắt, quay đầu liền đi sang viện của Liễu Triêu Nguyệt mà ân ân ái ái.

Huống chi.

Hắn hiện tại đang bị đồng liêu cô lập, lúc này hoàn toàn không có tâm trí đâu mà quản mấy chuyện này nữa.

…..

Tiêu Nghiệt Hằng bị kết án lưu đày ba ngàn dặm.

Lý Uyển Nhu đi tiễn hắn một đoạn đường.

Tên cai ngục nhận lấy túi bạc nặng trịch, cười lộ ra hàm răng vàng khè:

"Cô nương yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ chăm sóc hắn t.ử tế."

Ba ngày sau.

Truyền ra tin tức.

Tiêu Nghiệt Hằng trên đường lưu tày 【bị bệnh】 c.h.ế.t rồi.

Bảo là đêm đến phát sốt cao, vừa nôn vừa mửa, khắp người co giật, đến lúc trời sáng thì thân thể đã cứng đờ.

Khi c.h.ế.t, đôi mắt trợn ngược rất to.

Như thể đã nhìn thấy thứ gì đó cực kỳ đáng sợ.

….

Ta tự tay đưa tờ giấy phóng thiếp đến trước mặt Lý Uyển Nhu.

Cô ấy Xoạt một tiếng xé thành mảnh vụn, giấy vụn bay tung tóe khắp trời.

"Phu nhân."

Cô ấy chắp tay, một gối quỳ xuống đất, thực hiện đại lễ trong quân ngũ.

Khi ngẩng đầu lên, trong mắt có ánh sáng, sáng đến mức rực rỡ bức người:

"Được phu nhân chiếu cố bấy lâu nay, Uyển Nhu khắc ghi trong lòng không bao giờ quên."

Ta ngước mắt nhìn cô ấy, dịu dàng nói:

"Thực sự không gả đi nữa sao? Với phẩm chất này của ngươi, tìm một gia đình tốt khác không phải là chuyện khó."

Lý Uyển Nhu đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối, phóng khoáng cười lớn:

"Không gả nữa! Cái vòm trời bé tẹo nơi hậu viện này, thiếp đã ở chán chê rồi. Nghe nói Giang Nam có giặc cướp, Bắc Khương có mã tặc, thiếp định đi bôn ba một chuyến, xem thử anh hùng trong thiên hạ ra sao!"

Ta gật đầu, sai người bưng lên một chiếc thùng gỗ t.ử đàn.

Bên trong có năm trăm lượng bạc, còn có một con d.a.o ngắn sắc bén như cắt sắt.

"Thế thì mang theo mấy thứ này đi. Đường đời dặm dài, đừng để bản thân chịu thiệt thòi."

Cô ấy cũng không từ chối, xởi lởi nhận lấy chiếc thùng, ôm vào lòng:

"Thế thì xin tạ ơn phu nhân!"

Cô ấy quay người, bước những bước dài dũng mãnh ra khỏi cổng chính Hầu phủ.

Chiếc áo bào màu đỏ tung bay phấp phới trong gió.

Như một ngọn lửa đang bùng cháy.

……

Mười bốn năm sau.

Tiêu Lẫm lâm bệnh nặng. Ban đầu là ho ra m.á.u, sau đó là nằm liệt giường, cuối cùng ngay cả ngồi dậy cũng thành một điều xa xỉ.

Nhưng hắn mỗi ngày vẫn muốn gặp ta, nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, như thể nhìn thế nào cũng không đủ.

Đêm đó, ngoài cửa sổ mưa rơi lất phất, ánh nến lay động.

Tinh thần hắn tốt lên rất nhiều, thế mà lại có thể chống tay ngồi dậy.

"Thanh Ngô, sau này, Hầu phủ giao lại cho nàng..."

Ta rơi lệ, siết c.h.ặ.t lấy tay hắn: "Hầu gia yên tâm, ta sẽ trông nom tốt cho các con của chúng ta."

Hắn giơ tay, vô cùng khó khăn lau đi giọt nước mắt trên mặt ta, giọng nói nhỏ đến mức khó nghe thấy:

"Đời này có thể gặp được nàng, là cái may mắn lớn nhất của ta..."

Lời vừa dứt, tay buông thõng.

Ta cứng đờ tại chỗ, rất lâu, rất lâu. Mãi cho đến khi ngoài cửa sổ vang lên tiếng gà gáy đầu tiên.

Trời vừa hửng sáng.

Ta sửa sang lại nếp áo, đẩy cửa bước ra.

"Hầu gia mất rồi, chuẩn bị phát tang đi."

(Hết)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Kiếp Này, Ai Ta Cũng Không Tha - Chương 10: 10 | MonkeyD